Ám nhất định có bản đồ, huống
chi Ám chưa từng trải qua bị trộm mộ, sụp đổ hoặc các tai nạn tương tự,
nó lại đứng hàng thứ thứ sáu trong một loạt di tích mộ địa trên thế
giới.”
Ging nói không chút do dự, sự tự tin của anh ta đến từ
thực lực của mình, nhưng tôi cảm thấy đó là bởi vì anh ta có mục tiêu
rất rõ ràng đối với chuyện mình phải làm, cho nên không hề sợ mà dũng
cảm tiến tới.
“Meteorcity sao.” Tôi dời tay đi, cái sân ngoài
cửa sổ dưới hoàng hôn được ánh lên sắc màu ấm áp mà hư ảo, mùi hương nhè nhẹ của hoa Bạch Vân đang cùng nhau nở rộ.
Một ngày sắp hết, tủ lạnh trong nhà cũng có đủ thức ăn, không biết hắn có thể tự lấy ăn hay
không, tám phần dù đói bụng chạy đến tủ lạnh tìm thức ăn thì cũng sẽ
không nghĩ đến chuyện hâm nóng lên, tuy rằng các đồ điện như bếp than
bếp lửa lò vi sóng gì gì đó hắn chỉ cần xem sách hướng dẫn sử dụng một
chút là biết ngay nguyên lý, nhưng từ sự bất giác bài xích chúng của
hắn, tôi vẫn có thể nhận ra được hắn từng sinh hoạt ở nơi không thường
dùng đồ điện hiện đại.
Meteorcity sao? Rốt cuộc là một nơi như
thế nào? Trong truyện tranh nói như thế nào, tôi đã gần như quên hết,
thứ duy nhất còn lại là những hình ảnh mô tả một vùng hỗn loạn đầy rác
rưởi và chim chóc đầy trời, một ngàn năm trăm năm trước đã là một thành
phố chôn đầy rác rưởi sao?
Làm cơm chiều đi thôi, cứ để cho hắn
ăn đồ ăn lạnh sẽ bị hư dạ dày, đặc biệt với phương thức ăn quái dị không thích nhai của hắn, dạ dày sẽ có nguy cơ bị hỏng nặng hơn.
Tôi đứng dậy nói lời từ biệt với Harris bọn họ, lúc đi tới cửa Harris gọi tôi lại “Miru, phiền toái cháu.”
Tôi không quay đầu, chỉ có chút bất đắc dĩ nói: “Nếu Harris sớm một chút
nói cho cháu biết chuyện có thể phiên dịch ba loại văn tự cổ đại Babada, Nail, Tarian này là rất hiếm thấy, thì hiện tại cháu cũng sẽ không trở
tay không kịp như thế, nhưng ai bảo chuyên gia phiên dịch văn tự cổ đại
có thể tìm được chỉ có cháu chứ, đành phải cố mà làm thôi.”
Chuyên gia? Nói đến từ này tôi đã muốn cười khổ, mấy người ai cũng thế, tới
tận bây giờ cũng không ai nói cho tôi biết rằng người có thể phiên dịch
những thể loại văn tự cổ đại đó rất ít ỏi không có mấy, cho nên tôi đã
lợi hại đến mức được bầu thành cấp bậc chuyên gia, nếu không phải khả
năng chấp nhận sự thật của tôi không tệ, thì tôi đã sớm bị áp lực ép
buộc phải nằm úp sấp xuống.
“Vậy thời gian xuất phát là mười giờ tối, Miru nhớ rõ đừng muộn.” Trong âm thanh trong trẻo của Ging tuyệt
đối không có đường thương lượng.
“Được.” Tôi xắn áo lên, đi ra cửa thấy Majo đội mũ rơm ngồi xổm ở đó.
Anh ta ngậm một cây cỏ Vĩ Cẩu, mắt ngốc nhìn đằng xa, lúc tôi đi qua anh,
mặt anh ta không chút thay đổi nói: “Miru, đừng đi Meteorcity.”
Tôi quay lại, ngồi bên cạnh Majo, cũng nhìn ra xa “Không thể không đi,
trong di tích Ám ngoài Tarian cũng có chút ít văn tự cổ đại Babada, thậm chí phải nhờ nó để khai quật sâu hơn, văn tự cổ đại Nail cũng sẽ có,
phải đến tận nơi phiên dịch mới có thể lấy được tin tức quan trọng một
cách nhanh chóng, mà hiện tại nếu muốn tìm người có thể đồng thời phiên
dịch ba loại văn tự này chỉ có em.”
“Phi!” Majo phun ra cỏ Vĩ
Cẩu, vươn tay bứt một đóa hoa nhỏ nhét vào miệng liều mạng cắn “Em có
đầu óc hay không vậy, em có biết Meteorcity là nơi như thế nào không?
Cho dù lúc trước bọn anh không hề nói cho em mấy chuyện kiểu này, nhưng
nhất định là em cũng có khái niệm mới đúng, em cho là Touya mặc áo gió
có chữ pháp màu đen là để cho đẹp mặt sao? Đó là một cái nơi có thể bức
đội chấp pháp thành quỷ, em đi làm gì? Muốn chết thì cũng đừng lựa chọn
cách này chứ.”
“Em đã đáp ứng thỉnh cầu của Harris, phải theo
chân bọn họ đến Ám, cho dù......” Tôi mở ra năm ngón tay, hơi gầy tái
nhợt, ngay cả đầu ngón tay cũng không có một chút hồng hào, vừa thấy là
biết rất yếu ớt “Đáp ứng rồi thì sẽ phải thực hiện, mặc kệ có khó khăn
gì cũng không phải là lý do.” Có vài nguyên tắc dù chết cũng không thể
thay đổi, tôi rất tùy hứng phải không, tôi luôn cho rằng nếu không giữ
lời hứa thì sẽ khiến người ta bị khó khăn, cho dù có làm bị thương đến
chính mình thì cũng muốn liều mạng đi giữ, cho nên tôi mới không dễ dàng đáp ứng chuyện gì, bởi vì chỉ cần đáp ứng là sẽ biến thành biến thành
người bảo thủ, rất tùy hứng, đúng không.
“Vì sao phải đáp ứng,
em biết rõ Harris sẽ không miễn cưỡng em, chỉ cần em mở miệng cự tuyệt.” Majo lại bứt một cây hoa nhét vào miệng ăn ăn ăn, sắc mặt có chút âm
ngoan.
“Nhưng nếu em cự tuyệt thì Harris sẽ gặp phải áp lực lớn
hơn nữa, Majo, anh quên em cũng là một thành viên của phố Bối Bối sao?
Có một số việc em nên đi làm thì em tuyệt sẽ không cự tuyệt.” Con người
muốn sống an tâm thì phải cố gắng đi gánh vác trách nhiệm mà chính mình
phải gánh vác, dù có là người luôn được người khác bảo vệ che chở thì
cũng không thể coi nó trở thành lý do trốn tránh.
“Cái gì mà di
tích chứ, dỡ xuống đi cho xong, không thể ăn cũng không thể uống, ngoài
rách nát thì cái gì cũng không có, lịch sử đi qua đã bị chết thì không
thể sống lại, mấy người lấy cả mạn