Polly po-cket
Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217422

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

“Sự tham lam của một tư tế giúp hắn có được gia sản

khổng lồ, cuối cùng do phân chia của cải không đều mà khiến đám con ruột thịt của hắn nổi lên sát ý. Vợ, con, người hầu hợp lực treo cổ hắn để

chiếm hết số tài phú, đúng là một sự cướp đoạt không chút hàm lượng kỹ

thuật.” Hắn cười, có chút ý trào phúng.

“Vài trang đó hẳn không

phải nhật kí đi.” Tôi cũng muốn ngoài cười nhưng trong không cười, người chết sao có thể ngồi dậy ghi lại mấy dòng là người này người kia đã

siết chết tôi chứ.

“Có thể là sau đó có người viết thêm vào,

cũng có thể là bịa đặt, tôi chỉ là đang nghĩ chỉ cần có đủ lợi là luôn

có thể khiến cho người ta buông tha một vài thứ.”

Câu này nghe

có chút trầm trọng, xác thực, nếu như có đủ lợi thì luôn có thể dụ dỗ

rất nhiều người buông tha cho một vài thứ, tỷ như một cái mạng hoặc một

lần phản bội.

Tôi khẽ vuốt mặt bìa sách, cảm giác khá thô ráp,

có chút buồn ngủ nói: “Vậy sao?” Thời gian dài thiếu ngủ khiến cho tôi

có chút không chống đỡ được, những lúc nghỉ ngơi lại luôn bị quấy rầy,

hy vọng sau khi trở lại phố Bối Bối có thể bù trở lại, nhưng còn chưa

tìm được bản đồ......

Tôi gắng mở đôi mắt muốn khép lại, vừa rồi hình như nghĩ đến gì đó.

“Lance, kỳ thật Ám không hề dấu một cái mộ thất khác đúng không.” Tôi hỏi nhưng rất chắc chắn, phương hướng ban đầu đã sai, tôi và Ging đã đi nhầm

phương hướng, bởi vì chúng tôi tuy rằng rất hiểu biết lịch sử mộ địa,

nhưng nhìn thấy tận mắt di tích Ám lại là chuyện từ mười ngày trước,

mười ngày này vừa vặn giúp tôi thoát khỏi sự hạn chế tầm nhìn của đống

tư liệu trên giấy, vì sao di tích Ám nhất định phải có một cánh cửa khác chứ, chúng tôi đã mắc sai lầm ngay từ đầu. Vậy, nếu như không có cửa

vào, thì bản đồ cũng có thể không phải bản đồ bình thường.

“Bây

giờ cô mới phát hiện sao?.” Hắn cười có chút vui sướng khi người gặp

họa, cái tùy hứng kèm theo sự âm u của hắn mới là thứ khiến cho người ta phát điên nhất.

“Sao cậu không sớm nhắc nhở một chút chứ, dù

thế nào thì cậu cũng là một trong các nhà phiên dịch đi theo mà.” Tôi vò tóc, đau đầu thật, thằng nhóc này quả nhiên không hề có ý thức hợp tác

đoàn thể một chút nào hết.

“Vì sao phải nhắc nhở? Miru đã nói có thể tự mình tìm ra cái bản đồ không giống bản đồ kia.”

Bản đồ không giống bản đồ, cậu đã sớm nghĩ tới rồi sao, cái tên khoanh tay

đứng nhìn này, một mình chạy sang một bên đọc sách, phủi tay kệ người

khác, mặc cho tôi mệt chết đi.

“Nói cách khác, rất có khả năng

bản đồ căn bản không phải là kiểu vẽ đường đi, đương nhiên cũng sẽ không phải tìm cái đống kiểu như tấm da dê hay mảnh vải v.v.., bản đồ rất có

thể là được tạo bằng các phương thức khác, tỷ như......”

“Miru, tôi rốt cục đã nghĩ ra quên cái gì.”

Ging đột nhiên xông vào, đánh gãy ví dụ mà tôi định nói, mang đến một trận

gió bụi, anh ta nhếch miệng cười, nhất thời ánh mặt trời sáng lạn cả căn phòng “Còn nhớ rõ ván cửa kia không?”

Ván cửa, tôi trầm tư, kỳ

thật không khẳng định lắm “Trên ván cửa này có dạng văn tự cuộn sóng,

chưa từng xuất hiện bao giờ, trong di tích Ám cũng chưa từng khai quật

được loại văn tự này, còn cả mọi văn vật đã được khai quật ra trong mười đại mộ địa nữa, cũng không...... Không có?” Lượng tin tức khổng lồ từng đợt ép tôi không thể thở dốc, nhưng lại cho tôi cái trụ cột.

“Loại văn cuộn sóng này liệu có thể là loại văn tự cổ đại thứ tư không? Mà

còn là thể loại văn tự mới độc nhất vô nhị nữa chứ, bản đồ căn bản là

không tồn tại, nhưng các manh mối từ mấy dòng văn tự đã nói rằng có, nếu không ở trong câu đố Tarian, thì có lẽ là ở trong các văn vật khác ở

này. Tỷ như khối ván cửa có đường cong cuộn sóng kia.” Ging cười miệng

rộng đến mức hai cái răng nanh đều lộ ra, đáng yêu lại tràn đầy tự tin.

“Loại văn tự thứ tư, sự phỏng đoán này chỉ nắm chắc được mấy thành, nếu quả

thật là loại văn tự thứ tư, thì bản đồ hẳn là dạng câu thơ, giống như

dòng câu đố Tarian trên ván cửa vậy.” Văn tự nhất định là phải theo quy

luật bình thường nào đó mới có thể cấu tạo ra, trong đầu tôi đã nhớ tới

các câu văn trên ván cửa, nếu thật sự chỉ là văn tự không có ý nghĩa mà

chỉ để làm hoa văn, thì đúng là khiêu chiến người ta. Văn bản cuộn sóng

kia không thể là vô nghĩa, bởi vì mười đại mộ địa chưa hề phát hiện ra

loại văn tự này, một chữ cũng không có. Sự độc nhất vô nhị này cần được

nghiên cứu sâu hơn. Lúc trước, khi nhìn thấy nó, mọi người đều xem nhẹ

đi, bây giờ mới nhớ tới cái gọi là “Cái chìa khóa” của mộ địa đều có

tính độc nhất vô nhị tuyệt đối, cho nên dạng văn cuộn sóng này... chính

là ‘chìa khóa’?

“Năm thành, chỉ cần xác định một chuyện nữa là

có thể nâng cao đến tám phần, nếu chúng ta không lầm thì loại văn tự

cuộn sóng này có tính độc nhất vô nhị, vị kiến trúc sư đã kiến tạo di

tích này thật sự biết cách đùa giỡn mọi người.” Ging xoay người bước đi, cười có chút ý vị thâm trường.

Đúng vậy, đùa giỡn mọi người,

lại đi đặt bản đồ ở trên ván cửa bên ngoài - nơi dễ dàng nhìn thấy nhất, quả thực chính là khiêu chiến cực hạn của mọi nhà khảo cổ học mà.

“Anh ta muốn xác định c