Old school Swatch Watches
Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219162

Bình chọn: 9.5.00/10/1916 lượt.

tiểu chết tiệt kia, lúc

trước cái tiểu quỷ kia dám ở trước mặt tớ rủa cậu sớm chết, chỉ một câu

đó thôi cũng đủ để tớ ghi hận nó cả đời, nếu không phải cậu che chở nó

thì chắc chắn tớ đã chỉnh nó đến chết rồi, tuổi còn nhỏ mà dám tỏ vẻ

mình rất giỏi sao? Hồi bà đây bằng tuổi nó, bà đây đã rành mạch việc

buôn bán làm ăn rồi, chỉ tại cậu quá nuông chiều nó thôi.”

Cô ấy vừa nói vừa đi đến phía trước cửa sổ mạnh tay mở hết rèm ra, ánh mặt

trời thoải mái chiếu vào phòng “Cậu thích nhất loại thời tiết này, đôi

khi, tớ luôn cảm thấy cậu thích ánh mặt trời hơn là thích tớ, khiến tớ

ước gì ngày nào cũng mưa, nhưng trời mưa thì cậu cũng rất vui vẻ, từ lúc quen biết cậu, tớ đã cảm thấy cậu là quái nhân siêu cấp rồi.”

Tôi cười dịu dàng nhìn cô ấy, thật hoài niệm giọng nói của cô cùng tốc độ

nói vĩnh viễn nhanh nữa “Minh Lạc, có thể gặp lại cậu thật tốt quá,

người bạn cũ của tôi.”

Quen biết với Minh Lạc, sớm nhất so với những người bạn khác, đoạn hữu nghị này cũng đi được xa hơn so với bất cứ ai.

“Tên ngốc Tử Thương kia đã trở lại rồi, đang ở nhà cậu chăm sóc Tiểu Khải,

cứ nhìn thấy bộ dạng râu xồm xoàm quỷ dị của Tử Thương là tớ tức giận

đến mức trực tiếp xách một thùng nước đá đổ lên đầu cậu ta, không biết

cậu ta bao lâu không tắm rửa, bẩn như ăn mày cũng dám đi vào nhà cậu,

sao uỷ ban Phổ Lợi Sách lại đi trao giải chụp ảnh cho cái tên đầu heo

kia chứ, cả tập thể họ lúc đó bị não tàn hết sao? Mà bà vợ cậu ta cũng

mạnh mẽ thật, cái loại đàn ông kia sớm nên bị đạp bay mới đúng.”

Minh Lạc nắm đống hoa héo trong bình hoa lên, lấy một cái túi plastic rồi

thô lỗ nhét vào, rồi lấy bó hoa mình mang đến cắm thẳng vào.



ấy vẫn nhanh chóng như vậy, tốc độ phá của cô ấy vĩnh viễn nhanh hơn tốc độ làm, rõ ràng là phụ nữ hàng thật giá thật, tính cách lại cực đàn

ông. Là tên nóng nảy nhất, chuyên làm việc lớn mật mà không để ý hậu quả nhất trong số chúng tôi.

“Những lúc chuyên chú chụp ảnh, Tử

Thương rất tuấn tú, hiện tại dù trở thành một tên đàn ông trung niên

những vẫn siêu đẹp trai, đương nhiên vợ Tử Thương không muốn đá văng cậu ta, Minh Lạc, có thể nhìn thấy cậu, tớ rất vui.”

Vươn tay ra,

nhưng lại không chạm được thứ gì, thế giới này đã cách ly khỏi tôi, cho

nên chúng ta vẫn đang ở hai thế giới khác nhau.

Trên mặt Minh

Lạc sớm đã mang nét phong sương* của năm tháng, tuổi xuân hoa tươi cảnh

đẹp giờ vẫn có thể nhìn thấy trong con ngươi sáng ngời của cô ấy, có thể từ lúc thanh xuân hoa quý gặp nhau bắt đầu dắt tay đi đến bây giờ, mới

phát hiện đó là chuyện không dễ dàng đến mức nào.

(*phong sương: thường dùng để ví những nỗi gian nan, vất vả trong cuộc sống)

“An, nếu cậu muốn ngủ thì cứ ngủ đi, cậu còn cố chấp hơn cái tên gấu chó lăn đến tận Tây Tạng kia nhiều, chỉ cần là chuyện cậu quyết định thì cậu

luôn dám dùng cả đời mình đi làm với bất cứ giá nào, cậu luôn ương ngạnh hơn bất cứ trong chúng ta. Tớ thật hết cách với cậu, biết không, cậu

thích ngủ thì ngủ thẳng đến khi tận thế đi.” Minh Lạc nhìn giường bệnh

thở dài một hơi nói, biểu cảm bất đắc dĩ.

“Kỳ thật tớ thấy rất

may mắn vì cậu không thể nói lời nào bây giờ, lấy tính cách cực phẩm của cậu, nếu phát hiện ra mình biến thành người thực vật, 99% sẽ muốn chết

mà không đau, sau đó còn vui vẻ kí tên vào tờ giấy hiến thân thể cho

bệnh viện, đúng là đồ ngu ngốc. Còn nữa, hai cái tên chết tiệt Tiêu Văn

và Tiền Hùng kia, đã chết lâu như vậy rồi mà không thấy trở về báo mộng

gì cả, mà mấy đứa bọn mình sau khi chết nếu muốn cùng nhau đi thì khẳng

định sẽ rất khó, Tiêu Văn thì đương nhiên lên Thiên Đường với cậu, còn

tớ và Tiền Hùng tám phần sẽ lăn xuống Địa Ngục, mà tên ngốc Tử Thương

kia thì không cần nói, ngay cả chuyện xấu chuyện tốt như thế nào, cậu ta cũng không phân rõ, lại hay làm nhiều chuyện hồ đồ nữa chứ.”

Tôi nhịn không được cười ha ha lên, cũng phải, năm chúng tôi có thể kề vai

sát cánh đi đến hơn nửa đời người thật đúng là kỳ tích, rõ ràng tính

cách đều cực đoan kiểu [trống đánh xuôi, kèn thổi ngược'>, nhưng cả bọn

đều chỉ nhìn mắt nhau, sau đó cười hì hì vỗ bả vai nhau mà đi đến cuối

đời.

“An, chúc cậu có giấc mơ đẹp.” Minh Lạc giơ hai tay cẩn

thận mềm nhẹ nâng lên bàn tay yếu ớt của người trên giường, gương mặt

khẽ đau thương “Tớ sẽ vẫn chờ, chờ đến khi cậu bằng lòng tỉnh lại, sau

đó chúng ta lại cùng nhau uống trà.”

Tôi đứng ở phía sau cô ấy,

nhìn bóng lưng sớm không còn trẻ ấy, sau đó vươn hai tay ôm lấy cô,

giống như ôm một giấc mộng đáng quý vậy “Ừ, chúng ta cùng nhau uống

trà.”

Sợi dây màu đỏ trên tay càng ngày càng nhỏ, cũng càng ngày càng dài, tôi bước lên con đường quen thuộc đi đến cửa nhà, nhìn bụi

hoa Sồ Cúc nở đáng yêu ngoài cửa, nào có chết đâu.

Trực tiếp

xuyên qua cánh cửa cổng gỗ, tôi bất đắc dĩ vươn tay thói quen gãi gãi

má, lại không chạm được cái gì, làm u linh bây giờ vẫn cảm thấy là lạ.

Trong nhà rất yên tĩnh, hẳn là Tiểu Khải đi đến trường rồi, tôi đi vào phòng

khách màu sắc rực rỡ, nơi này không có ghế dựa, mọi người đều thích cởi

giày sra au đó túm đại một cái đệm rồi ngồi xế