iểu Mễ” anh đã từng tìm nhiều năm sao?
Giản Nhẫn cười nhạt, “Đi tìm Tần Dực, nói hắn cặn kẽ điều tra xác nhận chuyện
này.”
“Vâng” Tiểu Cầu cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ hoặc, thiên sứ anh hai tìm
kiếm nhiều năm không phải là Mạc Tiểu Mễ sao?
Anh hai đã từng điều tra qua Mạc Tiểu Mễ, hình lúc cô học tiểu học cũng đưa
tới, lão đại lúc ấy nói cô chính là Tiểu Hiệp nữ trợ giúp anh năm đó, thế nào
hiện tại lại xuất hiện thêm một người?
Trước khi tan sở, Mạc Tiểu Mễ gọi điện thoại cho Giản Nhẫn, nói cho anh biết
sau khi tan sở muốn trở về nhà ba mẹ, không cần Tiểu Cầu tới đón cô.
“Vậy thì thật là tốt, anh và em cùng đi.” Giản Nhẫn hưng phấn nói, “Anh đang
tính muốn đi chào hỏi ba mẹ.”
“Không cần.” Mạc Tiểu Mễ lập tức cự tuyệt.
“Tại sao?” Giọng nói Giản Nhẫn có chút bị thương.
“Lần này không được, phải để cho họ thời gian chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Mạc
Tiểu Mễ có dự cảm, cô về nhà nhất định có một trận cuồng phong gió lốc đang chờ
cô.
“Được rồi.” Giản Nhẫn đồng ý, anh không muốn làm khó cô.
“Giản Nhẫn...” Mạc Tiểu Mễ có chút cảm động, anh rõ ràng là một người đàn ông
rất bá đạo, rất phách lối, đối đãi cô thì lại rất kiên nhận ôn hòa.
“Anh ở đây, cục cưng bé nhỏ.” Nghe được cô gọi tên của mình, Giản Nhẫn trả lời
rất vui vẻ cùng mong chờ.
“Xin anh hãy tin tưởng em, có lẽ sẽ kéo dài thêm một ít thời gian, nhưng em sẽ
không để cho anh phải thất vọng.” Mạc Tiểu Mễ hạ quyết tâm.
“Dĩ nhiên, chúng ta là trời sinh một cặp, tục ngữ không phải nói ‘ người có
tình sẽ thành thân thuộc” sao?”
“Ngu ngốc!”
Mạc Tiểu Mễ cúp điện thoại, chợt cảm thấy không hề sợ trở về đối mặt mẫu thân
chất vấn nửa.
Nhưng, khi cô đi ra tòa cao ốc văn phòng, thấy dừng ở trước lầu xe thể thao
Lamborghini, nhất là thấy cái đầu lộ ra, người đàn ông phách lôi cười he he với
cô thì lập tức nổi lên tức giận.
“Sao anh lại chạy tới?” Mạc Tiểu Mễ nhăn mày đi tới trước mặt anh.
“Ai cha, bảo bối, một ngày không được thấy em, anh rất nhớ em.” Giản Nhẫn mỉm
cười nói cô lên xe.
“Anh ruốt cuộc có phải bệnh nhân hay không à? Không nằm viện, còn cả ngày chạy
tới chạy lui, ngộ nhỡ xương đùi không liền lại, sẽ rất phiền toái” Mạc Tiểu Mễ
thật không chịu nổi đầu óc không có thần kinh của anh.
“Yên tâm, Yên tâm, trước kia lúc đánh giết nhau sống qua ngày, bị thương so với
cái này nghiêm trọng hơn nhiều, anh hiện tại không phải là mạnh như hổ sao?”
Giản Nhẫn vỗ vai của cô, thuận thế sỗ sàng ôm cô vào trong ngực của mình, “Đừng
lo lắng, anh sẽ không cùng đi đến nhà em, anh chỉ muốn đón em trở về.”
Mạc Tiểu Mễ trừng mắt nhìn anh, đành vô lực, người đàn ông này quả thực là cái
kẹo cao su khủng bố, trời mới biết vì sao lại thích dính vào cô.
Tiểu Cầu phụ trách lái xe, ở trước mặt phát ra tiếng cười đè nén.
Mạc Tiểu Mễ cứng đờ cố gắng rời ra, Giản Nhẫn vẫn ôm chặt cô không thả.
“Chỉ ôm một cái, không nên lộn xộn.”
Mạc Tiểu Mễ hừ một tiếng, lại thật ngoan ngoãn không hề lộn xộn nửa, cô còn lo
lắng đụng phải chân của anh, khi người cô cứng ngắc dần dần thanh tỉnh lại,
ngửi được trên người Giản Nhẫn tản mát ra mùi vị, mùi thuốc lá hổn tạp cùng hơi
thở đàn ông đặc hữu chỉ mỗi anh mới có, làm cho mặt cô có chút hồng, tạo nên
một chút rung động trong thân thể, khiến cho đầu óc trở nên mê muội.
Thật là nhớ những lúc nằm ngủ trong lòng ngực ấm áp này, thật không muốn đi gặp
mẹ...
“Tiểu Mễ.”
“Ừ?”
“Em là một cô gái tốt.”
“Anh muốn em khen anh là một người đàn ông tốt đúng không? Đừng có nằm mơ.”
“Thật là, khen ngợi một tiếng cũng không mất miếng thịt nào à.”
Mạc Tiểu Mễ cười rộ lên, chủ động đưa tay ôm hông anh, đầu cọ xát vào ngực anh.
“Em có nhớ khi còn bé đã làm - chuyện tốt không? Dạng như trợ giúp chó, mèo
lang thang bị thương, hoặc là một cậu bé bị thương chẳng hạn?”
“Ai nha, em là cô gái tốt mà, dĩ nhiên thường làm chuyện tốt, chuyện tốt từ nhỏ
đến giờ làm rất nhiều, làm sao nhớ rõ ràng từng chuyện được?!”
“So với anh da mặt em còn dầy hơn.” Giản Nhẫn cười thâm trầm, bàn tay thô ráp
xanh đen vuốt ve đầu nhỏ của cô.
“Em đây là thành thực!” Mạc Tiểu Mễ kháng nghị.
Giản Nhẫn không nói thêm gì nữa, anh quyết định từ nay về sau không đề cập tới
sự kiện kia nữa, anh tin chắc tiểu thiên sứ cứu anh chính là người phụ nữ trong
ngực, nhưng nếu như không phải thì thế nào?
Anh chỉ biết người phụ nữ duy nhất anh yêu chỉ có Mạc Tiểu Mễ.
Mạc Tiểu Mễ một thân một mình đi vào nhà.
“Mẹ, con đã về. Cha, hôm nay cha đi làm về sớm. Anh hai, anh cũng ở đây à?” Mạc
Tiểu Mễ để túi xách xuống, có chút thận trọng muốn tránh vào phòng bếp, “Còn
chưa có làm cơm tối phải không? Con vào giúp làm cơm.”
“Không cần, mẹ đã làm xong rồi.” mẹ Mạc hừ một tiếng, “ Con trước tiên ngồi
xuống.”
Mạc Tiểu Mễ ngoan ngoãn ngồi đối diện với mẹ.
Ba Mạc cầm tờ báo lên, che kín mặt của mình, anh hai thì cầm lên cái ly làm bộ
muốn đi rót nước.
“Các người tất cả đều cho ngồi xuống cho tôi, cùng nhau nghe.” mẹ Mạc lạnh lùng
quát.
Ba Mạc nhanh chóng để tờ báo xuống, Mạc đại ca cũng nhanh chóng để ly xuống.
“Tiểu Mễ, con nói thật cho me biết, co