XtGem Forum catalog
Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại

Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323120

Bình chọn: 7.5.00/10/312 lượt.

y tôi chỉ là một sinh viên Đại Học,

là một cậu thư sinh bốn mắt trói gà không chặt, dáng vẻ yếu ớt, dĩ nhiên không

phải đối thủ của anh Nhẫn, đúng là không đánh nhau thì không quen biết. Sau đó,

nhà tôi gặp phải một chút khó khăn, đều là anh Nhẫn giúp đỡ, tôi sau khi tốt

nghiệp đã lâu vẫn không tìm được công việc, sự nghiệp anh Nhẫn đang chuyển đổi,

hi vọng tôi tới giúp một tay, tôi liền tới. Càng làm việc cùng anh, tôi càng

thấy được anh là một người rất tài giỏi, lúc đó tôi mới hiểu được tại sao con

bé lại mê mẫn anh ấy đến vậy.” Nói xong lời cuối cùng, Tiểu Cầu có chút ngượng

ngùng cười cười, “Chị dâu, chị biết không? Tôi ở trường học còn là một thành

viên của hội văn học, ban đầu tôi muốn làm một nhà thơ lớn kìa.”

“Vậy sao? Nhìn không ra.” Mạc Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn anh.

“Nhưng so với làm thơ, bây giờ tôi lại thấy làm việc cùng anh hai rất vui vẻ.”

Tiểu Cầu lần nữa ngượng ngùng cười cười, lúc này anh tỏ rõ có chút phong độ của

người trí thức.

Như có điều suy nghĩ Mạc Tiểu Mễ gật đầu một cái, mặc dù Giản Nhẫn rất ít khi

thể hiện bản thân, nhưng tuyệt đối vẫn có mị lực thu phục lòng người.

Mạc Tiểu Mễ mua rất nhiều trái cây dinh dưỡng, rau dưa, chút thuốc bổ, sau đó

lại mua rất nhiều xương heo, để hầm cách thủy cà rốt canh bắp xương heo cho

Giản Nhẫn uống..., lại vừa nghĩ mua nhiều thứ khác về mỗi ngày đều có thể hầm

cách thủy uống một chút..., thay đổi cách nấu, tránh cho uống nhiều lại ngán

chán.

Người xưa nói thiếu đâu bổ đó, chắc là không sai, uống canh xương, xương sẽ sớm

bình phục hơn.

Giản Nhẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, thấy cô xách một đống lớn đồ

vào cửa, lập tức vui vẻ kêu to: “Anh chờ em lâu lắm rồi, không phải đã sớm tan

sở, sao lại chậm như vậy?”

“Đã cố gắng nhanh hết mức rồi có được hay không?” Mạc Tiểu Mễ trừng mắt nhìn

anh, nhấc túi trong tay lên, “Mua chút xương, hầm canh xương cho anh có được

hay không?”

“Hả? Em sẽ nấu canh?” Giản Nhẫn vừa mừng vừa sợ kêu lên, nếu như không phải

chân không đi được, anh đã giống như con chó nhào tới rồi.

“Nấu canh thôi có gì mà phải kinh ngạc?” Từ rất sớm Mạc Tiểu Mễ đã bị mẹ huấn

luyện tài nấu nướng, Mạc mẹ một lòng muốn đem nữ nhi gả vào gia đình Thượng

Lưu, với mục tiêu bôi dưỡng từ nhỏ đã đem cô dạy dỗ mọi chuyện “Từ phòng khách

đến tận nhà bếp”.

“Anh thật hạnh phúc.” Giản Nhẫn làm một tư thế hết sức khoa trương, “Có một

người vợ giỏi giang như vậy.”

“Ai là vợ của anh hả?” Mạc Tiểu Mễ mặt đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn anh,

xách đồ đi vào phòng bếp.

Nhưng bữa tối đã được làm xong hết rồi.

Mạc Tiểu Mễ ngẩn ra, sau đó cười khổ, cũng đúng, Giản Nhẫn có một tập đoàn lớn

mạnh như vậy, chuyện đương nhiên là phải thuê một nữ đầu bếp chuyên nghiệp rồi.

“Đem món ăn Lưu mẹ làm đổ hết đi, anh muốn uống canh em nấu.” Chống gậy, một

thân hình cao lớn vụng về đi tới cửa phòng bếp nói.

“Sao lại lãng phí vậy? Hôm nay ăn cái này cũng được mà, ngày mai em lại nấu.”

Mạc Tiểu Mễ đem toàn bộ nguyên liệu nhét vào trong tủ lạnh cực lớn.

“Không cần! Anh muốn uống canh em nấu.” Giản Nhẫn chu miệng lên.

“Không cần thể hiện loại biểu tình kia có được hay không? Rất kinh khủng.” Mạc

Tiểu Mễ không chịu được nổi hết cả da gà.

“Tốt như vậy thì đem những thức ăn này tất cả đều cho Lưu mẹ với Tiểu Cầu bọn

họ ăn là được, anh muốn ăn canh do vợ thân yêu tự mình nầu, có được hay không?”

giống như một chú cún con nịnh hót nhìn cô, chỉ thiếu phía sau không có cái đuôi

thật dài lắc tới lắc lui.

Mặc dù giận nhưng vẫn rất buồn cười, Mạc Tiểu Mễ cuối cùng vẫn là nấu canh

xương cho anh.

Nói thật, cô cảm thấy mùi vị của canh cũng không quá ngon, nhưng là Giản Nhẫn

lại uống hết một cách rất vui vẻ, vừa uống vừa dùng ánh mắt thâm thúy kia nhìn

chòng chọc cô, chăm chú nhìn cô.

“Làm gì nhìn em như vậy?”

“Anh rất vui.”

“Uống một chén canh tâm tình liền biến đổi thành ra như vậy?” Mạc Tiểu Mễ thật

không biết trong đầu anh chứa cái gì.

“Lần đầu tiên có một người phụ nữ đặc biệt nấu canh vì anh.”

Mạc Tiểu Mễ vốn muốn châm chọc anh một câu, phụ nữ bên cạnh anh không phải rất

nhiều sao? Nhưng khi nhìn ánh mắt của anh, thì lại chột dạ cúi đầu, gương mặt

còn có chút nóng lên.

Thiệt là, rõ ràng là một người đàn ông thô lỗ, sao lại nói những lời nói buồn

nôn như vậy chứ, hại cô có cảm giác mình sinh ra chính là “người phụ nữ định

mệnh” của anh.

“Tiểu Mễ, em không thấy giữa hai chúng ta có cảm giác quen thuộc sao? Giống như

đã quen biết từ trước.”

“Vậy là, lúc gặp mặt lần đầu tiên, anh nên cầm lấy tay của em nói: ‘A, cô bé

này anh đã gặp lúc trước.’” Mạc Tiểu Mễ lườm anh một cái, bộ anh tính diễn Hồng

Lâu Mộng chắc!

Giản Nhẫn khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái.

Buổi tối, Mạc Tiểu Mễ kiên trì muốn ngủ ở căn phòng bên cạnh phòng Giản Nhẫn,

tuyệt đối không nếu cùng giường chung gối với loại sói xám háo sắc này.

Dĩ nhiên, kết quả tranh chấp là Giản Nhẫn thua cuộc.

Trước khi cô vào phòng ngủ của mình, Giản Nhẫn nắm bên cạnh cô, ngón tay anh

hữu tình vô ý từ nhẹ nhàng lướt qua cổ cô, nhẹ như lông vũ, giống nhau ảo giác,

cũng mu