úc này bà không có uống mà là xốc xếch đứng lên
sau đó cười quỉ dị tạt nguyên ly rượu trên người Elena.
Elena không
ngờ bà ta sẽ làm như thế nên không kịp phản ứng bị tạt rượu vào. Mùi rượu nồng
nặc xông vào mũi, cô không tự chủ nhíu mày nhanh chóng lấy khăn trong túi xách
ra lau chùi.
“Ly rượu
này là tôi trả lại cho cô vì vái tát lần trước!”. Khóe miệng mang theo hài hước,
Lý Dao Viện trêu tức nói, ánh mắt nhìn về Âu Thiên đứng cách đó không xa, Lý
Dao Viện xoay người đi lên lầu. Đem không gian để lại cho hai người bọn họ!
. . . . . .
Đợi đến khi
đem rượu trên người lau chùi sạch sẽ, Elena mới nhìn bóng dáng biến mất ở cầu
thang, giận dữ cầm túi xách xoay người muốn rời đi nơi mà cô cảm thấy kinh tởm
này. Vừa xoay người liền rơi vào một đôi mắt lạnh lùng.
“Anh. . .
.”. Tất cả mọi chuyện hắn đều nhìn thấy, khi hắn thấy Lý Dao Viện tạt ly rượu
vào cô hắn rất muốn bước tới, nhưng hắn cũng không có.
Không muốn
bộ dáng nhếch nhác làm lộ ra lòng của mình, Elena hất cằm kiêu căng, mặt trấn định
nói: “Tất cả mọi chuyện của các người làm, tôi sẽ làm cho các người trả một cái
giá thật lớn!”.
Sau khi nói
xong không đợi Âu Thiên phản ứng, Elena vòng qua hắn đi ra khỏi cửa chính.
Sau khi ra
khỏi cửa chính của Âu gia, Elena muốn lên xe rời đi. Ai ngờ đang lúc cô mở cửa
xe định ngồi vào thì nghe âm thanh vui mừng từ phía sau truyền tới.
“Điệp? Em
là Điệp?”.
Elena nghe
xong trong lòng ngẩn ra, chân đang bước vào xe ngừng lại, xoay ngươi không ngờ
đối với khuôn mặt mừng như điên.
Nhìn người
trước mặt có chút quen thuộc, Elena kinh ngạc “Cô là?” Có thể gọi cô với cái
tên này, có lẽ ở nơi này rất ít người.
“Quả nhiên
là em, chị không có nhìn lầm!”. Người đến cũng không để ý đến ánh mắt mê man của
Elena tự nhiên nói “Đã qua nhiều năm như vậy em một chút cũng không có thay đổi!”.
Vừa kinh ngạc về khuôn mặt của cô, cũng không nhịn được tán thưởng.
Elena bị
làm cho hồ đồ áy náy cười một tiếng nói “Xin lỗi, cô là?”. Đã nhiều năm như vậy,
cô cũng không nhớ được nhiều người.
“Chị là Lục
Bình? Cùng lớn lên ở trại trẻ mồ côi? Chị Lục, em quên rồi sao?”. Lục Bình tốt
bụng giải thích. Bà mới vừa xuất hiện, đang định đến Âu gia giải thích việc lần
trước không nghĩ tới lại có thể thấy người ờ nhà trẻ cùng nhau.
Người chị
em này gặp cô làm bà vô cùng mừng rỡ.
"Trại
trẻ mồ côi . . ." Elena tế tế lặp lại mấy chữ này, qua thật lâu sau mới đã
có một chút trí nhớ. Cô trợn to vẻ đẹp của mình con mắt, nhìn trước mặt Lục
Bình, giống nhau vui mừng nói: "Lục Bình? Chị thật sự là chị Lục
Bình?". Nhớ lại đoạn trí nhớ ấy, Elena trong nháy mắt tỉnh ngộ.
Dứt lời, lại
thấy Lục Bình vui mừng cười một tiếng, tùy tiện nói: "Cô ngốc, đến bây giờ
mới nhớ lại chị, chị thật thiệt thòi vẫn nhắc đi nhắc lại em!". Lúc nói,
trong giọng nói còn kèm theo một ít bi thương: "Nhiều năm như vậy, tại sao
em không liên lạc với chị? Sau khi chị kết hôn liền nghe viện trưởng nói mang
em đi ra ngoài, dời đến đi đâu rồi? Mấy năm nay em trải qua như thế nào?".
Cho tới nay, Lục Bình đều là coi cô như em gái của mình! Cho nên gặp mặt lại
lúc, tự nhiên có một đống lớn vấn đề.
"Em. .
." Elena muốn nói lại thôi, không muốn nói ra bản thân gặp tình cảnh thật
bi thảm, vì vậy nói: "Em rất khỏe".
"Thôi,
nhà chị ở cách vách, đi nhà chị chúng ta nói chuyện, chị có rất nhiều lời muốn
nói với em!". Trong lúc nhất thời Lục Bình còn không có chú ý tới sắc mặt
của Elena, bà tiến lên một bước khoác tay Elena, liền muốn mang cô đi nhà mình.
Elena gật đầu
một cái không có từ chối. Elena định đóng cửa xe đi theo Lục Bình thì điện thoại
cô reo lên.
"Xin lỗi".
Elena áy náy cười một tiếng, tiếp theo từ trong túi xách lấy điện thoại di động
ra: "A lô?". Chỉ là còn không đợi cô lấy hơi, điện thoại liền truyền
đến một giọng nói lo lắng.
Lục Bình đứng
bên cạnh nhìn Elena từ trên xuống dưới, trong ánh mắt mang theo sự mừng rỡ,
nghĩ đến tuổi thơ của hai người. Đột nhiên Elena truyền đến tiếng thét khiếp sợ
chói tai cắt đứt suy nghĩ của Lục Bình.
"Cái
gì? Không thấy? Làm sao lại như vậy?". Nghe điện thoại bên kia truyền đến
sắc mặt của Elena tái nhợt, chỉ cảm thấy tay cầm điện thoại của cô run rẩy sợ
hãi hỏi. “Con ở trong bệnh viện chờ, cô sẽ tới ngay!”. Nói xong vội vã cúp điện
thoại.
Cúp điện
thoại, lập tức đối mặt khuôn mặt nghi vấn của Lục Bình.
"Có
chuyện gì xảy ra?". Thấy cô sắc mặt tái nhợt, Lục Bình lo lắng hỏi:
"Em nơi nào không thoải mái, có muốn hay không chị. . .". Chỉ là một
câu nói chưa nói hết, liền bị Elena cắt đứt.
"Em
không sao, chỉ là một người thân của em xảy ra chút chuyện, xin lỗi bây giờ em
muốn chạy đến bệnh viện, không thể nói chuyện với chị". Elena vô cùng áy
náy nói, vừa nói vừa từ trong bao lấy ra danh thiếp của mình đưa cho Lục Bình:
"Đây là danh thiếp của em, chúng ta lần sau nói chuyện tiếp".
"Được".
Lục bình nhận lấy danh thiếp gật đầu một cái, lúc này mới buông ra Elena.
Elena rất
là xin lỗi cuối cùng nhìn Lục Bình một cái, lúc này mới bước vào bên trong xe.
. .
Sau khi
Elena