o cuối cùng.
Nhất quyết
rời đi, Âu Y Tuyết không để tâm đến lời nói của anh, cô hít sâu mở cửa, vậy mà
trước mặt xuất hiện hai bóng người cao lớn.
Chỉ thấy ở
cửa phòng có hai người đàn ông mặc đồ tây, da đen đeo kính mát. Chiều cao của
Âu Y Tuyết trong nước được xem là cao nhưng bây giờ so với hai người này cô chỉ
đứng tới ngực của họ, có vẻ nhỏ đi rất nhiều. Hai người da đen đứng trước mặt
cô ngăn không cho cô ra ngoài.
Mắt thấy vẻ
mặt Âu Y Tuyết thay đổi, khóe miệng Mạc Dĩ Trạch mỉm cười. Hai người này là anh
bỏ số tiền lớn ra thuê về để phòng ngừa Âu Y Tuyết bỏ trốn.
"Không
cần cố gắng phản kháng, cuối cùng chỉ có cô là chịu khổ thôi! Cô chỉ cần ngoan
ngoãn sinh đứa bé, tôi sẽ không làm gì cô!". Đây xem như là trấn an sao?
Không, dĩ nhiên không phải, đây là anh đang thể hiện năng lực của bản thân!
"Anh nằm
mơ!". Âu Y Tuyết căm giận nói ra ba chữ này, trở lại bên giường, cùng anh
giằng co: "Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ tìm ra tôi!". Cô lạnh lùng nói
sự thật.
Nghe vậy, nụ
cười của Mạc Dĩ Trạch cứng ở khóe miệng!
Anh đương
nhiên biết anh ấy trong miệng cô là ai! Mặc dù biết rất rõ ràng cô nói ra cũng
chỉ là do vô tâm, nhưng trong lòng không nhịn được tức giận!
"Tìm
ra thì sao?". Mạc Dĩ Trạch không chút nào nhẫn nhịn cô, trong mắt bắn tán
loạn hàn băng: "Hắn có gì chứng minh cô ở đây?".
Từ lúc Bạch
Tuấn Ngạn ôm cô đi ra ngoài trước mặt anh, anh đã quyết định phải làm như vậy!
Sau đó xử lý mấy tên bác sĩ, y tá cũng chỉ cần bỏ ra chút tiền, sau khi gây mê
cô thì đưa cô cho anh. Mà họ thì lấy tiền và thư tiến cử của anh cho một bệnh
viện nổi tiếng ở Mỹ.
Màn hình
giám sát cũng bị anh tiêu hủy, chết không đối chứng, anh ngược lại muốn nhìn một
chút tên kia có bao nhiêu khả năng! Muốn cùng anh giành phụ nữ!
Nghĩ tới
đây, trên mặt Mạc Dĩ Trạch càng làm người ta lạnh buốt.
Lời của anh
đánh một đòn thật mạnh vào lòng Âu Y Tuyết, cô sợ hãi nhìn anh như nhìn thấy quỷ,
nói không ra lời.
"Ngoan
ngoãn đợi ở chỗ này, nếu không nghe lời. . . hậu quả cô sẽ không chịu nổi!".
Lời nói Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng, nói xong không nhìn Âu Y Tuyết lăn xe rời đi.
“Rầm”. Cửa
bị khép lại. Bên trong phòng lại khôi phục yên tĩnh.
Kiếp sống
như tù nhân bắt đầu. . .
※
Hôm sau thời
tiết trong xanh trên bầu trời có những đám mây lơ lửng, ánh sáng mặt trời xuyên
qua kẽ lá tạo cảm giác thật thoải mái. Tiếng chim líu lo, hoa đua nhau nở, cảnh
tượng thật là nên thơ.
Gian phòng
khách ở phía tây lầu hai, Âu Y Tuyết mệt mỏi đứng trước cửa sổ nhìn cảnh vật
bên ngoài, chỉ cảm thấy trong lòng khổ sở. Cô chưa bao giờ nghĩ đến , Mạc Dĩ Trạch
lại không ngại bỏ ra một số tiền lớn để thuê người giam giữ cô. Mục đích chỉ muốn
cô sinh con cho anh.
Bên trong
nhà không có một dụng cụ truyền tin nào, cửa sổ lại là một chiều chỉ nhìn ra
ngoài được mà không nhìn được bên trong, Mạc Dĩ Trạch lại lo cô trốn theo lối cửa
sổ nên ở lầu một có mười mấy người vệ sĩ thay phiên canh gác.
Nghĩ đến
đây cô thật sợ mình có cánh cũng khó thoát. Đúng lúc này cửa phòng mở ra.
Âu Y Tuyết
cho rằng là Mạc Dĩ Trạch, cho nên cũng không xoay người. Cho đến khi từ phía
sau lưng phát ra giọng nói nhỏ.
"Tiểu
thư".
Nghe vậy Âu
Y Tuyết mới xoay người lại, đối diện là ba người giúp việc, mà trong tay các cô
là nhiều túi đồ.
“Đây là đồ
dùng cậu chủ chuẩn bị giúp cô”. Cô gái giúp việc thấy Âu Y Tuyết không trả lời,
vẫn tiếp tục nói nhìn người bên cạnh lấy quần áo để vào trong tủ.
Sau khi làm
xong tất cả, ba người mới rời đi trong sự xem xét của hai người da đen ngoài cửa.
Sau đó lại
có mấy cô giúp việc đem đến giày, đồ lót, trang sức… Âu Y Tuyết không nhìn đến
nữa. Đến buổi trưa có một cô gái nhỏ đem thức ăn lên cho cô.
“Tiểu thư,
đến lúc dùng cơm ạ”. Cô gái chuẩn bị xong lại nhìn Âu Y Tuyết đứng ở cửa sổ
không nhúc nhích: “Bữa sáng cô không ăn, lại không ăn thì không được”. Cô gái
không biết Âu Y Tuyết gặp chuyện gì, chỉ là do lòng nhân đạo cô lo lắng sức khỏe
cho cô tiểu thư này không chịu nổi.
Lúc này Âu
Y Tuyết không tiếp tục yên lặng. Cô nhìn vẻ mặt ân cần của cô gái kia, sau đó
đi đến ghế ngồi xuống.
“Cô tên
gì?”. Cô chậm rãi uống một chút cháo gà.
Thấy cô chịu
ăn, người giúp việc mới an tâm, đáp: “Tôi tên là Thẩm Thanh”.
“Tôi gọi cô
là tiểu Thanh được không?”. Âu Y Tuyết vừa uống cháo gà vừa thân thiện nhìn.
“Có thể”.
Người giúp việc không tránh né cô, vui mừng trả lời.
“Cô đến đây
được bao lâu?”. Tìm theo trí nhớ trong đầu, Âu Y Tuyết nghĩ muốn nát óc nhông
nhớ đã gặp cô. Dĩ nhiên cả những người đến sáng nay.
“Vừa đến
sáng nay”. Thẩm Thanh cười hì hì. Lúc đầu còn lo lắng cô chủ của nhà này tính
tình không tốt, không có khi dễ người khác, trong nhất thời cô quên đi lên cảnh
báo của An Đức Liệt.
Thì ra là vậy.
Cho nên cô mới không biết một ai, bởi vì các cô đã được thay đổi toàn bộ.
Đột nhiên
trong mắt Âu Y Tuyết lóe lên chút ánh sáng, cô buông ra bát cháo gà sau đó “Ư”,
rồi chạy vào nhà vệ sinh.
Thẩm Thanh
đối với tình huống đột ngột vô cùng lo lắng, cho nên là không chút suy nghĩ li
