Những ngày ở chung bà phát hiện tính tình của cô rất trầm lặng
nhưng vì cô không nói gì làm bà rất là lo lắng.
"Không mệt".Âu
Y Tuyết lắc đầu một cái, miễn cưỡng nặn ra vẻ mỉm cười.
"Có thật
không? Nhưng bác xem con. . .". Lục Bình nói rõ không tin lời của cô...,
chỉ là thấy cô kiên định vẻ mặt sau cũng không có nói cái gì nữa. Chỉ là quay đầu
lại khiến sau lưng nhân viên bán hàng đem lấy mấy bộ quần áo bà bầu bọc lại,
sau đó hai người liền ra khỏi shop.
Đi ra khỏi giữ tầng
lầu vừa rồi, Lục Bình định mang theo cô đi về, nhưng là khi đến tầng trang sức
thì ngừng lại.
"Đứa bé sẽ rất
nhanh ra đời, cho nên thừa dịp rãnh rỗi, bác muốn mua cho nó chút quà". Nhớ
tới mình sắp sẽ có được một cháu gái, bà nằm mơ đều cười! Mặc dù Dĩ Trạch lựa
chọn để cho bà có chút tiếc nuối, chỉ là. . . bà tin tưởng anh quyết định. Bà
sâu xa liếc mắt nhìn im lặng không lên tiếng Âu Y Tuyết, ngay sau đó liền đem
cô kéo vào TIFFANY&CO.
Mới vào trong cửa
hàng, nhân viên phục vụ trực tiếp tự chạy hướng họ.
Lục Bình mỉm cười
gật đầu, liền dẫn Âu Y Tuyết bắt đầu vì bảo bối chọn quà. Ước chừng nửa giờ
sau, Lục Bình rốt cuộc đã chọn một bộ bằng bạc khảm kim cương hình dây chuyền,
cùng với một bộ bằng bạc thủ trạc. Đang giao hết khoản tính toán rời đi, cách
đó không xa hai bóng dáng lại hấp dẫn chú ý của bà.
"Ah, đó
không phải là Dĩ Trạch sao?". Lục bình trong mắt lóe ra ánh sáng, bà hướng
về phía bên cạnh Âu Y Tuyết kêu.
Theo tầm mắt của
bà nhìn sang, Âu Y Tuyết quả nhiên ở chỗ không xa thấy được Mạc Dĩ Trạch, vậy
mà Mạc Dĩ Trạch bên cạnh bóng dáng yểu điệu lại đau nhói ánh mắt của cô, làm cô
trái tim không khỏi một hồi đau đớn.
"Chúng ta
qua đó". Hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt thay đổi của Âu Y Tuyết, Lục
Bình tự nhiên liền lôi kéo Âu Y Tuyết đi về phía bọn họ.
Cho đến khi đến gần
họ, Âu Y Tuyết mới cảm thấy hô hấp của mình càng ngày càng nặng nề, tâm cũng
không khỏi càng ngày càng đau.
"Dĩ Trạch,
làm sao con lại ở chỗ này?". Lục Bình vui mừng kêu. Dứt lời, lại thấy này
hai người đưa lưng về phía các cô lúc này mới quay lại.
Mới gặp gỡ Lục
Bình, Mạc Dĩ Trạch cũng là rất đáng sợ, anh cau mày không muốn giải thích. Vậy
mà ánh mắt cũng không chú ý nghiêng mắt nhìn đến bị Lục Bình dắt tại bên cạnh
Âu Y Tuyết, sau đó một giây kế tiếp, lập tức đem người con gái xinh đẹp cách
anh hai ba bước kéo vào trong ngực, sau đó thân mật nhìn cô một cái nói.
"Con cùng
Nhiên nhi đi xem nhẫn cưới". Giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, nói lúc còn
không tự giác nhướng nhướng mày vừa liếc nhìn Âu Y Tuyết.
Bởi vì anh không
ngờ động tác, Âu Y Tuyết máu trên mặt sắc lập tức cởi hết, chỉ cảm thấy có chút
không khí chung quanh hít thở không thông, cô gắt gao cắn của mình môi dưới,
cúi đầu khiến cho mình không đi chú ý tới anh ôm nữ nhân kia tay, còn có. . . bộ
dáng hắn rất hạnh phúc. . .
"Như vậy à.
. .". Lục Bình có chút xấu hổ nhìn Mạc Dĩ Trạch nụ cười, cảm giác mình thật
là không nên tiến lên đây chào hỏi. Cảm thấy trong lòng bàn tay cái tay kia khẽ
run, bà áy náy thật nhiều. Vì hòa hoãn một cái không khí, Lục Bình lại nói:
"Vậy chọn xong chưa?".
"Chưa
xong". Trả lời cô là một giong nói phụ nữ mềm mại. Bùi Nhiên, Bùi thị
thiên kim tiểu thư, cũng là mấy ngày nay các báo chí tạp chí đua tranh đăng
tin! Mới từ Mĩ trở về, cùng Mạc Dĩ Trạch lần thứ nhất hôn, sau đó liền bị anh hấp
dẫn! Mặc dù đối với cho anh kết hôn cảm thấy thật bất ngờ, bởi vì thích anh,
cho nên cũng vui vẻ tiếp thụ anh chuẩn bị tất cả.
"Vừa đúng
bác ở đây, không bằng giúp con chọn". Bùi Nhiên thản nhiên cười, lộ ra lấy
lòng.
"Nhưng. . .
Nhưng bác muốn về rồi, bởi vì cô ấy. . . Xem ra có chút không thoải mái, bác muốn
mang cô ấy đi bệnh viện". Lục Bình áy náy cười một tiếng, sau đó đem tầm mắt
dời về phía Âu Y Tuyết. Thật ra thì Âu Y Tuyết chỉ là mệt mỏi, chỉ là vì đưa tới
Mạc Dĩ Trạch chú ý, bà cố ý nói khoa trương lên.
Sau khi cô nói
xong một câu, nụ cười trên mặt Mạc Dĩ Trạch lập tức cứng đờ, con ngươi hiện lên
sự lo lắng. Mà Bùi Nhiên ở trong ngực anh không chú ý đến sự chuyển biến của
anh, chỉ chuyển tầm mắt người bên cạnh Lục Bình.
“Là Cô?”. Trong mắt
Bùi Nhiên lộ sự giật mình, bởi vì cô chưa từng nghĩ tới sẽ gặp lại Âu Y Tuyết ở
chỗ này! Cô Đem tầm mắt nhìn kĩ Âu Y Tuyết đang đứng bên cạnh Lục Bình nói: “Cô
không phải chính là người lần trước ở trong nhà hàng sao?”.
Bởi vì vẽ ngoải của
cô tinh xảo đẹp như búp bê, còn có bụng to phệ, cho nên Bùi Nhiên nhớ rất rõ
ràng.
Dứt lời, Âu Y Tuyết
lúc này mới có chút lúng túng gật đầu một cái, thật thấp giọng lên tiếng:
"Ừ".
"Chỉ là. . .
vì cái gì. . .". Bùi Nhiên nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Âu Y Tuyết,
nghi vấn trong lòng: "Tại sao hai người lại đi cùng nhau. . .".
Nghe vậy, Âu Y
Tuyết vốn là sắc mặt tái nhợt càng thêm khó coi, mà Lục Bình tự nhiên cũng có
chút khẩn trương.
"Á, cô ấy
là. . .". Lục Bình lúng túng cười, ở trong lòng không ngừng đang nghĩ nên
như thế nào giải thích, không tự giác liếc Mạc Dĩ Trạch một cái, phát hiện anh
toàn bộ ánh mắt