ngại, chúng ta đi luôn bây giờ
đi". Nói xong nháy mắt với Trần Di đang đứng bên cạnh, ý là nhờ cô ấy chăm
sóc gian hàng một chút.
Mà Trần Di sau
khi hiểu được tất nhiên cũng quăng ra một ánh mắt ý bảo an tâm.
Cứ như vậy, Âu Y
Tuyết sau khi nhắn nhủ một vài việc nho nhỏ xong, liền cùng Quý Đằng Viễn hai
người sóng vai rời đi.
Không ngờ rằng,
có một đôi mắt thê lương đang gắt gao nhìn cô!
Trong lúc Âu Y
Tuyết và Quý Đằng Viễn bước đến một nhà hàng cách đó không xa, một chiếc xe Bez
phiên bản dài vọt tới dừng trước mặt họ, hai người bất ngờ dừng lại bước chân.
Nhìn chiếc xe chắn
ở trước mặt, trong lòng Âu Y Tuyết có chút căng thẳng, cảm giác lo lắng. Quý Đằng
Viễn chưa hiểu rõ, sau khi gọi cô hai lần cũng không thấy phản ứng, vì vậy cầm
tay cô, chuẩn bị vòng qua chiếc xe
Trong lúc đó. Cửa
xe lại mở ra.
Một đôi mắt đen
như ưng nhìn chằm chằm bàn tay của Quý Đằng Viễn, ánh mắt lạnh lẽo, trên khuôn
mặt anh tuấn chính trực, làm người khác lạnh lẽo.
Là anh!
Trong tay anh.
Nhìn thấy
bóng người trong xe, Quý Đằng Viễn và Âu Y Tuyết cùng ngây ra.
Sắc mặt cô
trở nên trắng bệch, trong đôi mắt chỉ có khiếp sợ! Cảm thấy bàn tay ấm áp, theo
bản năng cô rút bàn tay từ trong tay Quý Đằng Viễn, cúi đầu không dám nhìn Mạc
Dĩ Trạch .
So sánh với
sự sợ hãi của Âu Y Tuyết, Quý Đằng Viễn cảm thấy thật mất mát. Anh nhìn cô thật
lâu sau đó chuyển qua người Mạc Dĩ Trạch, nở nụ cười: “Đã lâu không gặp”.
Vậy mà đối
với lời nói của anh Mạc Dĩ Trạch xem như không khí, thậm chí không thèm liếc một
cái, liền từ trong xe bước ra, không nói một câu.
Mạc Dĩ Trạch
đi nhanh tới ôm Âu Y Tuyết vào lòng, hai tay ôm cô thật chắt như muốn nát
xương.
Bởi vì Mạc
Dĩ Trạch quá mạnh tay, Âu Y Tuyết cảm thấy tay đau đau, không khỏi nhăn mày.
Nhưng cô cũng không dám lên tiếng, bây giờ trong anh ta như một kẻ giết người.
Nhưng là
Quý Đằng Viễn không giống nhau!
Khi anh thấy
Âu Y Tuyết nhíu chặt nâng đôi mày thanh tú, một bộ bị đau, lập tức liền hướng về
phía Mạc Dĩ Trạch hô: "Buông cô ra!". Mạc Dĩ Trạch vẫn không để ý tới.Trong mắt nhớ đến
tất cả là hình ảnh Qúy Đằng Viễn nắm tay Âu Y Tuyết. Nếu không phải lúc trưa
cho người đi điều tra hoạt động của cô thì anh sẽ mãi mãi không biết. Cô bỏ con
ở nhà một mình không quan tâm còn bản thân thì đi hẹn hò.
Nghĩ đến đây, cảm
giác bị lừa gạt đánh vào đầu anh. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch của
Âu Y Tuyết, không có thương tiếc nếu có chỉ là sự phản bội của cô sau lưng anh.
“Buông cô ấy ra!
Anh không thấy cô ấy rất đau sao?”. Cho dù ai cũng nhận ra được sự tức giận của
người đàn ông này, nhưng anh không muốn cô tiếp tục bị tổn thương, Quý Đằng viễn
phải nói: “Anh làm đau cô ấy!” . Mặc dù chính cô bị đau nhưng anh cũng đau.
Nghe vậy, Mạc Dĩ
Trạch mới chú ý đến vẻ mặt đau đớn của cô, nhưng anh cũng không vì thế mà buông
lỏng. Anh sợ một khi anh buông ra cô sẽ bỏ anh đi mất. Anh lại nhìn người đàn
ông bên cạnh, trên khuôn mặt ngoại trừ lo lắng còn có đau lòng, lửa giận trong
lòng anh lại bùng phát.
“Chuyện không
liên quan anh”. Trên mặt chỉ có khó chịu, lạnh lùng nói: “Đây là việc nhà của
chúng tôi, anh chỉ là người ngoài”. Anh nói ra quyền lợi của mình, khinh thường
sự hiện hữu của người đàn ông kia.
“Anh…”. Quý Đằng
Viện không nghĩ anh ta lại muốn gây sự, trong nhất thời không biết nói gì. Anh
gặp mặt Mạc Dĩ Trạch số lần không nhiều, nhưng trong ấn tượng của anh cậu ta chỉ
có chút ngạo mạn không nghĩ đến bây giờ đã trở nên lạnh lùng?
Suy nghĩ một
chút, Quý Đàng Viễn nói: “Nếu anh không quý trọng cô ấy thì một ngày nào đó tôi
sẽ đem cô ấy đi”. Lời nói chôn giấu trong lòng, rốt cuộc cũng bộc phát.
Dứt lời, vẻ mặt Mạc
Dĩ Trạch càng khó coi, ngay sau đó nói: “Vậy cũng phải xem anh có cơ hội đó
không?”. Trong giọng nói đầy sự khinh thường, lạnh lùng nhìn Quý Đằng Viễn một
cái anh quay qua Âu Y Tuyết sau đó kéo cô lên xe rời đi.
Chiếc xe không dừng
lâu đã chạy mất ——
※
Bên trong xe ——
Mạc Dĩ Trạch mạnh
tay đẩy cô lên ghế. Âu Y tuyết không hiểu, vừa mới ngồi dậy, thì một câu nói tố
cáo đánh thẳng vào mặt cô.
“Hừ, mới một đêm
thôi mà cô đã muốn đi tìm người đàn ông khác sao?”. Trong mắt chỉ có tức giận,
mạc Dĩ Trạch kéo chiếc cà vạt trên cổ, sau đó chậm rãi rót ly rượu.
“Chuyện không phải
như anh nghĩ”. Âu Y Tuyết nhìn anh, chỉ cảm thấy trông anh như một con thú
hoang, khiến người khác sợ hãi tránh xa.
Một hớp rượu, chỉ
cảm thấy trong cổ nóng đến nhói lòng nhưng không tắt được lửa giận. Anh không
quan tâm đến lời nói của cô, phân phó tài xế sau đó một tấm kính màu đen kéo
lên che khuất hai người và người tài xế.
Cở xuống chiếc áo
khoác, Mạc Dĩ Trạch cười nhẹ, nhỏ giọng nói: “Hai tuần trước cô không muốn cùng
tôi là muốn giữ thân cho người đàn ông kia sao? Hay là tôi phục vụ cô chưa tốt?”.
Mặc dù đã chuẩn bị
sẵn, nhưng cô nghĩ đến anh lại nhục mạ cô như vậy. Tim lạnh lẽo chìm xuống tận
cùng.
“Anh… không ra
gì!”. Tức giận trong lòng nhưng cô chỉ có thể nói vậy: “Giữa chúng tôi là trong
sạch, huống chi tôi cự tuyệt
