Polly po-cket
Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210871

Bình chọn: 9.5.00/10/1087 lượt.

g mặt tuấn tú, trong tươi cười lộ ra

vui vẻ, hỏi ngược lại: "Tôi là ai cũng không quan trọng, quan trọng là em

là ai?"

Lời của hắn mặc dù rất nhẹ, rất mềm, khiến Âu Y Tuyết cảm thấy

giống như là vương tử, nhưng trên gương mặt mang theo nụ cười phóng đãng của hắn

lại chỉ ra hắn là một ác ma mười phần!

Âu Y Tuyết hoàn toàn không ngờ rằng hắn sẽ hỏi như thế, trố

mắt, lãnh đạm nói: "Anh ở nhà tôi còn hỏi tôi là ai." Mặc dù cô có

cũng được mà không có cũng không sao, nhưng cô dù sao cũng là họ Âu, đây là sự

thật vĩnh viễn cũng không thay đổi.

"Hở?" Thiếu niên có vẻ hơi kinh ngạc, tiếp càn rỡ

cười một tiếng, nói: "Tôi nghe nói Âu gia chỉ có một vị tiểu thư, khi nào

thì biến thành hai vị?" Trong con ngươi lóng lánh của hắn không chút hăng

hái, trên mặt anh tuấn hiện ra chế nhạo nồng đậm.

Nghe vậy, trong nháy mắt sắc mặt Âu Y Tuyết cứng ngắc, con ngươi

yên lặng trầm xuống.

Đại khái là thấy Âu Y Tuyết không phản bác được, thiếu niên

ác ma kia lại cười lên.

"Chẳng lẽ cô là con gái riêng không được thừa nhận"

Hắn lạnh lùng nâng lên khóe môi hỏi.

Âu Y Tuyết càng thêm không nói, con ngươi đen đầy xót thương,

mặt không chút thay đổi.

Khí trời lạnh quá, tim lạnh hơn.



"Thế nào?" Hắn tà mị cười một tiếng: "Thật bị

tôi đoán trúng sao?"

Âu Y Tuyết vẫn không trả lời hắn, bởi vì ngay cả chính cô

cũng hoài nghi, cô. . . thật sự là con gái ruột của họ sao? Nếu phải, cô nên

nói mình là tiểu thư sao? Nhưng có tiểu thư nào ở trong căn phòng đơn sơ của

người làm?

Vấn đề sinh ra liên tiếp, làm cho Âu Y Tuyết luôn luôn tự chủ

rất tốt phiền não.

"Chuyện không liên quan đến anh." Cuối cùng cô lạnh

lùng mở miệng. Không muốn tiếp tục đề tài này, vì vậy lại trở lại đề tài vừa rồi:

"Anh rốt cuộc là ai?" Những lời này tối nay cô đã nói đủ nhiều, nhưng

lại không có được đáp án.

Thiếu niên đùa giỡn nhìn Âu Y Tuyết, gương mặt lập tức lạnh

như băng, cười, nhưng không có trả lời.

Ở thời điểm trầm mặc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến.

Thanh âm ‘ lộc cộc lộc cộc lộc cộc ’, là giày cao giẫm ở

trên sàn nhà truyền tới. Cảm giác tiết tấu quen thuộc biểu lộ rõ thân phận của

người đến.

Âu Y Tuyết cả kinh, sợ hãi nhìn hắn nói: "Anh đi

mau." Hiện tại cô đã không muốn hỏi thân phận của hắn nữa.

"Why?" Thiếu niên trước sau như một phóng đãng hỏi.

"Cũng chỉ là có người tới mà thôi." Giọng nói cợt nhã của hắn, tỏ rõ

hắn căn bản không quan tâm có người đi tới hay không, thậm chí có thể hắn muốn

người khác nhìn thấy hắn ở chỗ này.

"Không, vấn đề không giống nhau." Âu Y Tuyết muốn

đẩy hắn ra ngoài cửa sổ, nhưng dựa vào hơi sức yếu ớt của cô căn bản không thể

động đến hắn chút nào, vô luận cô cố gắng thế nào, hắn thủy chung đứng bất động.

Thiếu niên hứng thú nhìn động tác của Âu Y Tuyết, nhìn cô ra

sức muốn đẩy hắn đến cửa sổ, vẫn chỉ là phí công.

Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần, tim của Âu Y Tuyết

giống như có ngàn vạn con kiến đang cắn.

Rốt cuộc, cô cầu khẩn nói: "Tôi van anh, anh nhanh

chóng rời đi có được hay không?" Cô không dám tưởng tượng, nếu như hắn

không đi sẽ có cục diện gì.

Thiếu niên thản nhiên, không quan tâm tới thần thái lo lắng,

cầu khẩn của cô: "Tại sao tôi phải nghe lời cô?" Nói xong, thân thể

giật giật, bước về phía cửa phòng.

Nhưng không ngờ, Âu Y Tuyết khẩn trương nói:

"Chỉ cần anh rời khỏi nơi này, chuyện gì tôi cũng đồng

ý với anh!"

Vì để cho hắn rời đi, Âu Y Tuyết nặng nề nhận lời.

"Cô. . . ." Không phải nói thật chứ? Chỉ là thiếu

niên chưa kịp nói ra nghi ngờ, cũng đã thấy Âu Y Tuyết trịnh trọng gật đầu.

Nhìn biểu tình nghiêm túc đến cực hạn của cô, thiếu niên rơi

vào trầm tư, hai giây sau liền cười lên: "Tốt, tôi đồng ý."

Cho dù ước nguyện ban đầu của hắn chỉ là muốn trêu chọc cô một

phen, phát triển đến bây giờ căn bản hắn không nghĩ tới. Nhưng nếu chuyện đã

thành như vậy, hắn không ngại vui đùa với cô tiếp.

Bước chân đi về phía cửa phòng lại xoay ngược về, nhảy ra cửa

sổ.

Thấy hắn không có dấu hiệu quay lại, lúc này Âu Y Tuyết mới

đi tới cửa sổ sát đất chuẩn bị khép cửa lại.

Đồng ý với hắn cũng chỉ là tình thế bắt buộc, có thể làm được

hay không là chuyện khác. Đóng cửa lại dựa lưng trên cửa sổ, lúc này Âu Y Tuyết

mới chậm rãi thở ra một hơi.

Nhưng cô không biết chính là, cam kết vô tâm đề ra, sau này

sẽ trở thành cam kết nguy hiểm cỡ nào. . .

Lúc biến mất ở trong màn đêm, thiếu niên còn cố ý quay đầu lại

nhìn Âu Y Tuyết đã sớm không hề đưa mắt đặt ở trên người của hắn nữa, nở nụ cười

tà quái, tròng mắt đen thâm thúy nhìn Âu Y Tuyết tựa như nhìn con mồi.

Thật là một cô gái thú vị, khiến hắn hứng thú. . . .



Quả nhiên tựa như cô đoán, thiếu niên chỉ vừa biến mất chừng

một phút, cửa phòng cô đã bị đá văng kèm theo một thanh âm khổng lồ.

Tiếng vang ầm ầm thật lớn này cũng không hù được Âu Y Tuyết,

cô ngược lại trấn định tự nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Âu Xảo Lệ, chị của cô

đang tức giận đứng ở cửa.

Trông thấy sắc mặt xanh mét của cô, Âu Y Tuyết cũng biết hôm

nay mình lại không tránh khỏi bị mắng.

Không ngoài dự đoán, Âu Xảo Lệ