ới cố ý làm nhục và ăn hiếp cô
như vậy? Bất kể là vì sao, cô chỉ có một đáp án, chính là Cố Học Võ là
đồ vô lại.
Trong lòng căm hận, cô ngồi dậy muốn xuống giường bỏ
đi, nhưng không để phòng chân mình lại mềm nhũn, cả người trượt xuống
đất. Một đôi cánh tay mạnh mẽ đúng lúc này kéo cô lên rồi ôm cô nằm lại
lên giường. Cô xoay mặt qua, Cố Học Võ không biết đã dậy từ lúc nào, anh đang chớp mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô. Ánh mắt như vậy Kiều
Tâm Uyển chưa từng nhìn thấy, cô sửng sốt một chút, ngơ ngác nhìn vào
tầm mắt trầm lặng của Cố Học Võ.
Bộ dạng ngớ ra như vậy đập vào
mắt Cố Học Võ khiến anh thấy vô cùng đáng yêu. Anh lại nhịn không được
mà cắn môi cô. Cảm giác ấm áp này làm cho Kiều Tâm Uyển phục hồi lại
tinh thần, kêu nhỏ một tiếng rồi lui người ra phía sau một chút, khuôn
mặt đỏ ửng.
“Cố Học Võ.” Vì để áp chế cảm giác không được tự
nhiên, cô buộc mình phải ra đòn phủ đầu: “Anh thật quá đáng, anh, anh
dựa vào cái gì mà làm chuyện như vậy với tôi?”
“Tôi làm gì với em?” Cố Học Võ nheo mày, nhìn bộ dạng đỏ mặt tía tai của Kiều Tâm Uyển không hiểu sao lại thấy vui.
“Anh. Anh, anh. . . . . .” Anh không biết xấu hổ, Kiều Tâm Uyển lại không thể không biết xấu hổ giống như anh. Oán hận xoay mặt qua, cô tức giận mở
miệng: “Anh dựa vào cái gì mà chạm vào tôi? Anh dựa vào cái gì ức hiếp
tôi như vậy? Cố Học Võ, anh không thấy là anh quá đáng sao?”
“Quá đáng?” Cố Học Võ nhìn vào mặt cô, thành thật lắc đầu: “Không thấy.”
“Anh. . . . . .”
“Kiều Tâm Uyển.” Cố Học Võ vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Uyển một lúc lâu, anh đột nhiên vươn tay, nắm tay cô: “Chúng ta, tái
hợp đi.”
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển phản ứng rất dữ dội, hiện tại nghe hai chữ đó, cảm giác còn buồn nôn ghê tởm hơn cả phải uống sữa quá hạn: “Ai muốn tái hợp với anh? Anh bớt tự cho mình là đúng đi. Tôi đã
nói rồi. Tôi tuyệt đối sẽ không tái hợp với anh. Anh đi chết đi.”
Không đợi Cố Học Võ mở miệng, cô lại thêm một câu: “Tôi không phải đã đồng ý
với anh rồi sao. Tôi nói sẽ giao Bối Nhi cho anh, anh còn muốn thế nào
nữa?” Ức hiếp người khác cũng phải có mức độ chứ? Được voi đòi tiên quả
đúng là trơ tráo.
“Không liên quan đến Bối Nhi.” Cố Học Võ vẫn
chưa rõ cảm xúc này là gì, nhưng anh rất rõ một việc, là anh không thích nhìn thấy Kiều Tâm Uyển đi cùng gã khác.
“Kiều Tâm Uyển. Chúng ta, bắt đầu lại lần nữa được không?”
Kiều Tâm Uyển sửng sốt một chút, không hiểu Cố Học Võ có ý gì. Bàn tay của
anh rất ấm, rất mạnh mẽ đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng
xiết chặt, vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi đột nhiên phát hiện, tôi không bỏ em
được. Tôi muốn cùng em bắt đầu lại lần nữa.”
“Anh. Anh đang nói
cái gì?” Kiều Tâm Uyển tin lúc này nhất định là cô đang ảo tưởng. Cô
nhìn vào khuôn mặt Cố Học Võ, trực giác bảo với cô là anh đang nói giỡn: “Hôm nay đâu phải là ngày cá tháng tư.”
“Đương nhiên không
phải.” Bây giờ đã là cuối mùa thu, còn cá tháng tư gì nữa. Anh cũng
không rõ cảm xúc trong lòng anh là gì, nhưng có một việc anh vô cùng
khẳng định: “Kiều Tâm Uyển, tôi muốn tái hợp với em, không chỉ vì Bối
Nhi mà còn vì em.”
“Vì tôi?” Kiều Tâm Uyển không thể tin được lắc lắc đầu: “Ý của anh là anh thích tôi? Muốn cùng tôi tái hợp sao?”
“Thích?” Cố Học Võ kỳ thật cũng không biết, anh chỉ nhìn Kiều Tâm Uyển: “Nếu cảm giác nhìn thấy em đi cùng gã khác thì sẽ khó chịu, nếu chỉ có hứng thú
với em này là thích, vậy thì tôi thích em.”
Đây cũng không phải
là lần đầu tiên Cố Học Võ nói với cô nhiều như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên anh nói những lời yêu với cô. Kiều Tâm Uyển không biết phải phản
ứng như thế nào, ngơ ngác nhìn Cố Học Võ.
Anh ngồi ở trên giường, tay còn nắm lấy tay cô, hai người đều không mặc quần áo, lúc này không
khí có chút mờ ám, có chút xấu hổ. Cắn cắn môi, cô nhìn thấy sự nghiêm
túc trong mắt Cố Học Võ. Nếu là trước kia, nghe được những lời này cô
chắc chắn sẽ vui đến hôn mê bất tỉnh. Nhưng mà hiện tại. . . . . . “Cố Học Võ, anh có
biết anh đang nói gì không? Anh có biết tôi là ai không? Tôi là Kiều Tâm Uyển đấy! Người mà anh ghét nhất đấy. Không phải anh rất ghét tôi sao?
Anh nói anh thích tôi? “
“Ghét em? Đúng vậy.” Cố Học Võ không phủ nhận: “Kiều Tâm Uyển, trước kia em thật sự làm người ta ghét, anh thật
sự cũng không thích em. Nhưng bây giờ…”
“Bây giờ lại thích?” Kiều Tâm Uyển cảm thấy vừa buồn cười vừa khó tin. “Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao?”
“Vì sao lại không tin?”
“Vì sao phải tin?” Kiều Tâm Uyển cảm thấy như cô đang nghe chuyện thần
thoại vậy: “Cố Học Võ, anh có biết anh đang nói gì hay không? Anh có
biết anh đang làm gì không? Anh nghĩ là tôi sẽ tin là anh từ ghét chuyển sang thích tôi hay sao? Là anh, anh có tin được không?”
“Bởi vì
em bây giờ không giống như…” Cố Học Võ không biết phải nói như thế nào:
“Trước kia, anh cảm thấy em thật sự rất đáng ghét. Nhưng bây giờ không
thấy vậy nữa. Đặc biệt là sau khi Bối Nhi chào đời. . . . .”
“Bối Nhi?” Lại là Bối Nhi. Kiều Tâm Uyển không muốn nghe, không thể nghe
được nữa cô liền cầm chiếc gối trên giường ném
