nghĩ, trong lòng
cô hẳn là không có nghi vấn chứ?”
Kiều Tâm Uyển sửng sốt, lắc lắc đầu: “Tôi hiểu ý anh. Anh có thể không nói.”
“Cô hiểu là tốt.” Xem ra, Kiều Tâm Uyển đã có đáp án. Đỗ Lợi Tân cũng không nói nhiều, đỡ phải bị người ta ghét: “Trước kia tôi nói cô không hiểu
lão Đại, hiện tại cũng vẫn là những lời này.”
“Kiều Tâm Uyển, cô không hiểu lão Đại.”
Kiều Tâm Uyển lần đầu tiên không phản bác, cô nhìn Đỗ Lợi Tân, nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi vẫn nghĩ trên thế giới này, tôi là người hiểu anh ấy nhất.”
“Cô không phải.” Đỗ Lợi Tân lắc đầu: “Hiện tại cô nên biết, nếu lão Đại
thật sự muốn có Bối Nhi, anh ấy chắc chắn có cách đưa Bối nhi đi khỏi
Kiều gia. Anh ấy không làm như vậy, chính là bởi vì cô.”
Đều là
những người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Đỗ Lợi Tân không hy vọng Kiều Tâm
Uyển cứ cố chấp với quá khứ mãi như vậy, nếu lão Đại đã vì cô mà trúng
một viên đạn mà vẫn không thể làm cô hiểu thì người phụ nữ như vậy không có cũng được.
“Anh không cần nói thêm nữa.” Ánh mắt Kiều Tâm
Uyển quay lại nhìn Cố Học Võ bên trong phòng bệnh: “Sau này tôi sẽ không rời bỏ anh ấy nữa.”
“Tốt. Nhớ kỹ những gì cô đã nói.” Đỗ Lợi Tân nói xong những lời này rồi quay sang nhìn Trầm Thành vẫn đứng đó bất
động, vỗ vỗ bờ vai của anh: “Đi thôi. Ở đây không có chuyện của chúng
ta.”
Trầm Thành đứng bất động, nhìn Kiều Tâm Uyển, trong mắt
ngoài trừ không từ bỏ vẫn là không từ bỏ. Đỗ Lợi Tân hơi nhíu mày, mạnh
mẽ ôm lấy cổ anh, lôi đi. Sau khi họ đi, Kiều Tâm Uyển đang muốn trở về
phòng bệnh thì một người khác lại đi đến. Cố Học Văn.
Nhìn thấy Kiều Tâm Uyển, trong mắt anh hiện lên vài phần bất mãn, nhưng khi nhìn đến Cố Học Võ, trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Anh ấy thế nào rồi?”
“Không biết.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Bác sĩ nói vẫn đang trong thời kì nguy hiểm.”
“Chết tiệt cô.” Cố Học Văn phong độ tốt đến mấy lúc này cũng biến mất, quay
sang trừng mắt nhìn Kiều Tâm Uyển: “Tôi nói cho cô biết, cô tốt nhất là
cầu nguyện cho lão Đại không có việc gì, nếu lão Đại có việc gì, cô…”
“Nếu anh ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ cùng chết với anh ấy.” Kiều Tâm Uyển biết
Cố Học Văn không thích cô, cướp lời anh trước, cô đưa mắt nhìn Cố Học
Võ, trong mắt tràn đầy đau lòng cùng nóng vội: “Nếu anh ấy chết, tôi
cũng không sống nổi.”
“Hừ. Đồ hèn nhát.” Cố Học Văn hừ lạnh một tiếng: “Hai người chết hết rồi thì sau này Bối Nhi phải làm sao?”
Kiều Tâm Uyển nghẹn lời. Vừa rồi cũng là nhất thời tình thế cấp bách.
“Chăm sóc anh ấy cho tốt vào.” Cố Học Văn cũng không muốn nhiều lời, sáng nay anh mới nghe tin: “Tôi tạm thời sẽ giấu không cho bác trai, bác gái
biết, cô cũng nói với ba mẹ cô một tiếng, đừng để bọn họ lỡ miệng.”
“Tôi biết rồi.” Kiều Tâm Uyển gật đầu. Sắc mặt Cố Học Văn vẫn không thế tốt
lên, trừng mắt nhìn Kiều Tâm Uyển: “Những việc trước kia, tôi đều cho
qua. Sau này nếu cô không đối xử tốt với anh ấy thì Kiều Tâm Uyển, cô sẽ phải hối hận đấy.”
Đàn ông Cố gia đều rất si tình, một khi đã
yêu thì sẽ yêu cả đời. Anh cũng không muốn cho Kiều Tâm Uyển có cơ hội
là tổn thương Cố Học Võ.
Kiều Tâm Uyển im lặng, hối hận? Cô đã
hối hận từ lâu rồi. Nếu biết trước sẽ có kết quả như ngày hôm nay, cô
nhất định sẽ không làm vậy với Cố Học Võ.
Cố Học Văn cũng không dạy dỗ nữa, nhìn bộ dạng cô cũng biết nghe, lúc này mới xoay người bỏ đi.
Phòng bệnh lập tức yên tĩnh hẳn. Kiều Tâm Uyển ngồi ở bên giường, nhìn Cố Học Võ: “Cố Học Võ, anh tỉnh lại đi, được không? Em nhớ anh.”
Thời
gian cứ từng giờ từng giờ trôi qua, nhưng Cố Học Võ vẫn không có phản
ứng, Kiều Tâm Uyển sụt sịt mũi, nắm chặt tay anh: “Anh xem anh đáng ghét thế nào đi? Anh còn nói thích em? Anh em của anh đều ức hiếp em, hết
người này đến người khác tới cảnh cáo em. Nói em không được tổn thương
anh. Có lầm không vậy? Rốt cuộc là ai tổn thương ai chứ?”
Rõ ràng là trước kia anh vẫn luôn ức hiếp cô, tổn thương cô cơ mà?
“Em đại nhân đại lượng tha thứ cho anh. Nếu anh không tỉnh lại. Em sẽ thật sự không tha thứ cho anh.”
Cố Học Võ vẫn nằm im không phản ứng, Kiều Tâm Uyển tiếp tục ngồi trông cho đến giữa trưa. Mấy người trong nhóm Tiểu Lâm đến đưa đồ ăn cho cô. Cô
không muốn ăn nhưng vẫn bắt buộc mình phải ăn một ít.
Bác sĩ cũng tới xem qua, nói là thuốc tê sắp hết tác dụng, còn về phần có thể vượt
qua thời kì nguy hiểm hay không sẽ do chính bản thân Cố Học Võ. Nếu đến
tối mà vẫn không tỉnh lại thì sẽ rất nguy hiểm.
Kiều Tâm Uyển
cũng nôn nóng, lúc này đã là buổi chiều, chỉ có mấy tiếng nữa, chẳng lẽ
Cố Học Võ lại không qua nổi cửa này sao? Bác sĩ đi rồi, Kiều Tâm Uyển
trở lại ngồi xuống trước giường bệnh, nắm tay Cố Học Võ.
“Cố Học Võ. Anh đừng làm em sợ, anh mau tỉnh lại đi, được không?”
Cố Học Võ vẫn nhắm mắt không phản ứng, ánh mắt Kiều Tâm Uyển lại càng sốt
ruột hơn, cảm giác trong mắt cũng bắt đầu có nước dồn lại, cô mở trừng
hai mắt, nghĩ tới rất nhiều chuyện.
“Không biết anh có còn nhớ
hay không. Mới trước đây có một lần, em bị ngã ở trong sân, lúc đó, mọi
người đều ở trong đại viện. Anh đã giúp em đứng lên, anh nói em đừng
khóc, con gái khóc sẽ
