ở phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi. Anh hiện tại
đã có thể an tâm dưỡng thương, đừng nghĩ đến chuyện này nữa được chưa?”
Cố Học Võ nhẹ nhàng thở ra, nhìn Kiều Tâm Uyển, anh nói chuyện vẫn còn hơi đau. Giọng nói cũng bị khàn hẳn.
“Cậu ấy không phải là người xấu chỉ là cậu ấy hiểu lầm anh thôi.”
Nét của của Kiều Tâm Uyển hoàn toàn không cho là đúng. Không phải người xấu thì sao lại nổ súng với Cố Học Võ? Vậy cô thật không biết thế nào mới
là người tốt.
Nhìn bộ dạng của cô, Cố Học Võ muốn giải thích một
chút về mối quan hệ giữa Thang Á Nam với mình nhưng Kiều Tâm Uyển lại
không muốn nghe: “Miệng vết thương của anh cần thời gian hồi phục. Anh
khỏi nói. Em không báo cảnh sát là được chứ gì. Anh có thể nghỉ ngơi
được chưa?”
Cố Học Võ gật đầu, không nói. Kiều Tâm Uyển trợn mắt
nhìn anh một cái rồi nhìn canh gà mình mang đến giờ cũng đã nguội ngắt.
Cô đi vào phòng bếp dùng lò vi sóng hâm lại rồi một lần nữa mang ra cho
anh uống.
“Cơm chiều còn chưa ăn, anh có đói bụng không? Uống canh trước đã, em sẽ đi xuống dưới mua cho anh ăn gì đó.”
“Thôi.”
Cố Học Võ lắc đầu, Kiều Tâm Uyển thổi canh cho nguội rồi dùng muỗng đút
cho anh uống. Rất nhanh đã hết một chén canh. Uống xong canh, Kiều Tâm
Uyển nhìn Cố Học Võ: “Hiện tại trên người anh đang bị thương, có một số
việc, anh không cần quan tâm. Có một số người cũng vậy, cho dù gã đó có
hiểu lầm gì anh thì anh ta cũng đã làm anh bị thương, anh không báo cánh sát bắt anh ta là đã khách khí với anh ta lắm rồi.”
Cố Học Võ
trầm mặc, vài ba câu không thể nào giải thích rõ ràng quan hệ giữa anh
với Thang Á Nam. Nếu không có Thang Á Nam cung cấp nhiều tin tức hữu
dụng như vậy thì Kỳ Lân đường của anh làm sao có thể phát triển như ngày hôm nay? Nhưng mà việc này, anh tin Kiều Tâm Uyển sẽ không hiểu. Cho
nên anh lựa chọn không nói.
Nhắm mắt lại, miệng vết thương quả
thật rất đau, anh hiện tại cần phải nghỉ ngơi, chỉ có nhanh chóng tĩnh
dưỡng cho tốt mới có thể giải quyết được những việc kế tiếp. Mà anh bị
thương, anh tin Hiên Viên Diêu tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như
vậy. Anh ta chắc hẳn là còn có thủ đoạn kế tiếp. Còn thủ đoạn tiếp theo
là gì thì tạm thời anh vẫn chưa biết.
. . . . .. . . . .
Cố Học Võ nghỉ ngơi một buổi tối nên tinh thần tốt hơn rất nhiều. Ngày hôm sau vừa tỉnh dậy, Tiểu Lâm đã đến. Anh ta chỉ nhìn Cố Học Võ vẻ mặt
muốn nói gì lại thôi. Kiều Tâm Uyển vừa mới đổ nước rửa mặt cho Cố Học
Võ, lúc này nhìn thấy Tiểu Lâm đến, cô gật gật đầu với anh ta.
“Anh Võ, Thang thiếu đi mất rồi.”
Ngày hôm qua tất cả mọi người đều không đi xa, lúc Kiều Tâm Uyển gọi bác sĩ, bọn họ còn cùng nhau vào giúp. Nhưng buổi tối chỉ để lại một người canh giữ phòng bệnh của Thang Á Nam. Nào ngờ sáng nay lúc người anh em đó
tỉnh lại thì đã không thấy Thang Á Nam đâu.
Cố Học Võ cũng không
bất ngờ, ngày hôm qua anh có nói với Thang Á Nam là con của Trịnh Thất
Muội chính là con của anh nên Thang Á Nam lúc này chắc chắn là đã đến
thành phố C, dựa theo tính cách của anh thì nhất định phải điều tra rõ
ràng.
“Cứ để cậu ta đi đi.”
“Anh Võ?” Tiểu Lâm nhìn thấy
Kiều Tâm Uyển vào phòng vệ sinh liền nhanh chóng mở miệng: “Có cần cho
người đi theo Thang thiếu không ạ?”
“Không cần.” Cố Học Võ lắc đầu: “Tôi tin cậu ta chắc là sẽ không nghe lời Hiên Viên Diêu nữa đâu.”
Chỉ cần anh làm xét nghiệm huyết thống với con của Trịnh Thất Muội, tin rằng anh nhất định sẽ không còn ý nghĩ sai lầm.
“Vâng.” Tiểu Lâm gật đầu, nhìn thấy Kiều Tâm Uyển đi ra, anh ta chào hỏi sau đó rời đi.
Kiều Tâm Uyển đi ra, đem bữa sáng Tiểu Lâm mang đến cho Cố Học Võ ăn, cô
cũng ăn một chút. Cố Học Văn, Đỗ Lợi Tân, Hồ Nhất Dân, Tống Thần Vân lúc này cũng đến. Cả đám người cùng xuất hiện khiến phòng bệnh lập tức chật đi rất nhiều.
“Anh, em đã nói với bác trai bác gái là anh đi
nước ngoài công tác, phải mấy ngày nữa mới về. Anh phải nhanh chóng khỏe lại, bằng không đến lúc đó bác gái không thấy anh thì em cũng không thể ngăn bác chạy tới bệnh viện đâu.”
Cố Học Văn thản nhiên mở
miệng, anh sợ người trong nhà biết sẽ lo lắng, còn có thể gây ra hiểu
lầm không cần thiết. Đến ngay cả Tả Phán Tình, anh cũng không nói cho cô biết. Hiện tại chuyện Cố Học Võ bị thương, cũng chỉ có mấy anh em biết.
“Ừ.” Cố Học Võ gật đầu: “Không sao, vết thương nhỏ, sẽ nhanh chóng khỏi thôi.”
Vết thương nhỏ? Mấy người cũng lười cãi với Cố Học Võ, viên đạn đi xuyên
qua phổi mà kêu là vết thương nhỏ? Quả nhiên là lão Đại. Biết miệng vết
thương của anh không được động đậy nhiều nên đám người cũng không ở lại
lâu, hàn huyên một lúc liền rời khỏi. Kiều Tâm Uyển phát hiện, Trầm
Thành không tới.
Đối với Trầm Thành, trong lòng cô có vài phần áy náy. Cô hoàn toàn không hy vọng Trầm Thành sẽ vì mối quan hệ giữa cô
với Cố Học Võ mà ngay cả tình huynh đệ cũng không còn. Hy vọng Trầm
Thành nhanh chóng vượt qua.
“Đang nghĩ gì vậy?” Cố Học Võ đã ngủ
được một giấc nên lúc này không muốn ngủ thêm nữa. Anh nhéo nhéo tay
Kiều Tâm Uyển, không biết cô đang nghĩ gì.
“Nói cho anh biết, em đang nghĩ gì vậy?”
“Em, em đa