Anh không sao chứ?”
Ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm sắc mặt Thang Á Nam, thần sắc tràn đầy phẫn nộ: “Anh đủ rồi chứ? Học Võ trên người còn bị thương, anh muốn thế nào? Nếu anh thực sự muốn mạng tôi như vậy thì anh lấy đi. Tôi không cần.
Anh tha cho Học Võ đi, được chứ?”
Thang Á Nam từ lúc Kiều Tâm
Uyển vào, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Trong mắt hiện lên một chút sát khí. Nắm chặt tay thành đấm, lúc này Cố Học Võ bị thương. Kiều Tâm
Uyển chỉ là một phụ nữ, cho dù trên tay không có vũ khí, anh vẫn tin có
thể lấy mạng Kiều Tâm Uyển. Chỉ cần thoáng cái, Cố Học Võ liền cảm giác
được sát khí của anh. Anh nôn nóng, không quan tâm tới cơ thể bị thương, hai tay kéo Kiều Tâm Uyển ra sau mình. Anh nhìn chằm chằm mặt Thang Á
Nam, vẻ mặt đề phòng.
Trên người Cố Học Võ còn có vết thương, nửa người dựa vào giường, ngực đầy máu, Kiều Tâm
Uyển vẻ mặt lo lắng, hoàn toàn không có tâm tư để ý đến sát khí trong
mắt Thang Á Nam. Miệng vết thương của Cố Học Võ rất đau, cực kỳ đau.
Nhưng cơn đau này lại nhắc nhở anh. Anh muốn ngăn cản Thang Á Nam.
“Á Nam, tôi chỉ xin cậu tin tôi một lần thôi. Con của Trịnh Thất Muội thật sự là của cậu, cậu có thể đi làm xét nghiệm huyết thống. Cho dù cậu
không tin tôi, nhưng mà xét nghiệm huyết thống nhất định sẽ không sai
đâu?”
Anh có thể bảo Tiểu Lâm bắt Thang Á Nam, nhưng anh không
thể. Thang Á Nam bị như ngày hôm nay, anh cũng có trách nhiệm rất lớn.
Cho nên anh tuyệt đối không thể để Thang Á Nam lại bị tổn thương.
Nhìn thấy Thang Á Nam giật mình, Cố Học Võ bồi thêm một câu: “Cậu vội vàng
chạy đến Bắc Đô như vậy, cậu vội vàng báo thù cho Trịnh Thất Muội như
vậy, giúp cô ấy một lần, chẳng lẽ cậu không nghĩ ở đây còn có một khả
năng khác, là bởi vì con của cô ấy chính là của cậu, cậu có tình cảm với cô ấy cho nên cậu mới đến đây sao?”
Thang Á Nam bước lùi về phía sau từng bước, trong mắt hiện lên vài phần khiếp sợ, rất nhiều ý nghĩ
hổn độn xuất hiện trong đầu, khiến đầu anh lúc này đau buốt. Anh không
thể chống cự, càng không thể nhớ được, rốt cuộc là đã chuyện gì xảy ra.
Cơ thể đã từng bị tiêm thuốc của anh mềm nhũn, ngã phịch xuống.
Nhìn thấy anh ngất đi, Cố Học Võ vừa sốt ruột, vừa nhớ tới bản thân, miệng
vết thương cũng đau dữ dội khiến anh cũng ngã xuống theo. Kiều Tâm Uyển
nhìn thấy hai người đàn ông rủ nhau té xỉu thì vô cùng hoảng hốt: “Bác
sĩ, bác sĩ mau tới đây. Bác sĩ…”
. . . . . . .. . . . .
Kiều Tâm Uyển làm thế nào cũng không ngờ, cô mới chỉ về nhà tắm rửa, thay
quần áo thôi mà cái tên xấu xa này lại xuất hiện trước mặt bọn họ? Không chỉ xuất hiện ở trước mặt bọn họ, lại còn làm cho miệng vết thương của
Cố Học Võ rạn ra. Bác sĩ lại phải cấp cứu một phen, lúc nhìn thấy Kiều
Tâm Uyển còn nghiêm chỉnh cảnh cáo tuyệt đối không được để anh kích động quá mức nữa.
Ngồi ở trước giường bệnh, nhìn gương mặt Cố Học Võ
tái nhợt, trong mắt cô lại tràn đầy âu lo. Thang Á Nam đã được đưa đến
phòng bên cạnh, bác sĩ nói bởi vì anh bị tiêm một lượng thuốc ngủ lớn,
cho nên mới ngất xỉu. Nhìn thấy vẻ mặt cô đầy lo lắng, bác sĩ lại nhấn
mạnh thêm ba lần là cơ thể Thang Á Nam không có vấn đề gì.
Kiều
Tâm Uyển cũng lười giải thích với bác sĩ, cô đây chẳng thèm lo lắng cho
Thang Á Nam. Cô chỉ là sợ anh chết, cô sẽ không tìm được người trút
giận. Gã đã đó bắt cóc cô, lại còn làm Cố Học Võ bị thương, cô không tìm anh ta tính sổ mới là lạ. Nhưng trước mắt cô không có thời gian đi xử
lý Thang Á Nam, cô còn phải chăm sóc cho Cố Học Võ.
Cố Học Võ hôn mê bất tỉnh, mãi cho đến mười giờ tối, anh mới từ từ tỉnh lại. Mở to
mắt, nhìn thấy Kiều Tâm Uyển vẻ mặt quan tâm ngồi trông ở bên giường
bệnh, trong lòng anh liền thấy ấm áp.
“Đừng nói gì hết.” Kiều Tâm Uyển nhìn thấy môi anh động đậy, dường như là muốn mở miệng, liền nhanh chóng cản lại: “Miệng vết thương của anh lại nứt ra rồi, anh cũng thật
là, đã bị thương rồi còn không chịu an phận một chút.”
Giọng nói
tràn đầy oán trách, ánh mắt vừa không tán thành vừa hơi chỉ trích. Nhưng mà Cố Học Võ lại rõ ràng nghe ra sự quan tâm trong lời cô nói. Sắc mặt
lại dịu đi không ít. Vươn tay, anh nắm lấy tay cô.
“Anh không
sao.” Miệng vết thương quả nhiên đau hơn so với ban đầu, chỉ nói ba chữ
đơn giản ấy thôi mà cũng phải cố hết sức. Cố Học Võ thả lỏng người,
không để cho mình lại dùng sức.
“Anh còn nói không sao.” Kiều Tâm Uyển vừa rồi thật sự là hết hồn, máu nhiều như vậy, chảy ra khắp xung
quanh: “Anh lần sau mà còn như vậy nữa là em sẽ mặc kệ anh.”
Cố Học Võ không nói gì, đưa mắt nhìn xung quanh phòng bệnh, ngoại trừ Kiều Tâm Uyển, không có người khác.
“Cậu ấy đâu?”
“Anh còn hỏi nữa.” Kiều Tâm Uyển không muốn nói: “Anh quan tâm đến anh trước đi.”
Nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Cố Học Võ, cô tức giận mở miệng: “Em báo cảnh sát. Cảnh sát đã đến bắt anh ta đi rồi.”
“Em nói cái gì?” Cố Học Võ vừa nghe cô nói, liền ngồi bật dậy. Kiều Tâm
Uyển sợ miệng vết thương của anh lại vỡ ra bèn đè vai của anh xuống,
nhanh chóng truyền đạt lại lời của bác sĩ, sau đó bỏ thêm một câu: “Anh
ta không có sao hết, đang
