Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220342

Bình chọn: 10.00/10/2034 lượt.

t, Cố Học Võ bất đắc dĩ vô cùng, vươn tay muốn bồng con.

“Bối Nhi, là ba đây. Đến đây với ba đi. “

Bối Nhi không thèm đếm xỉa đến Cố Học Võ, bàn tay nhanh chóng nắm chặt quần áo Kiều Tâm Uyển không chịu buông, khuôn mặt nhỏ nhắn xoay qua. Không

thèm để ý đến Cố Học Võ.

“Bối Nhi” Kiều Tâm

Uyển hơi bất đắc dĩ nhìn Bối Nhi, cô ôm bé để bé quay sang nhìn Cố Học

Võ, giọng có vài phần dịu dàng: “Bối Nhi này, con xem, đây là ba con đó. Ba ba, ba ba.”

Bối Nhi liếc nhìn Cố Học Võ rồi lại nhanh chóng

xoay qua, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào cổ Kiều Tâm Uyển. Bộ dạng kháng cự

như vậy thật sự là Kiều Tâm Uyển không ngờ được, ngẩng đầu nhìn Cố Học

Võ, thần sắc có vài phần bất đắc dĩ.

“Con bé sợ người lạ, chắc phải cho con bé chút thời gian nữa.”

“Thôi bỏ đi.” Cố Học Võ lắc đầu, kỳ thật trong lòng anh cũng hết sức buồn

bực, nhưng buồn bực cũng chẳng có tác dụng gì, con gái còn nhỏ, đến nói

cũng chưa biết, anh chỉ có thể chờ con bé dần dần làm quen và thích ứng

với mình hơn: “Dù sao anh cũng ở đây, anh có thời gian từ từ đến với con bé.”

“Uhm.” Kiều Tâm Uyển đưa con gái cho dì Chu, cô nhìn Cố Học Võ: “Vết thương của anh chưa bình phục. Em đưa anh đi nghỉ, bác sĩ nói

anh nhất định phải chú ý nghỉ ngơi.”

“Uhm.” Cố Học Võ cũng không

muốn cô nghĩ anh yếu ớt như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô

như thế anh lại thấy rất thoải mái, ngoan ngoãn theo về phòng cô

Kế tiếp sẽ là thời gian anh làm thế nào thu phục trái tim con gái. Anh

không tin anh ngày ngày ở bên Bối Nhi mà con bé vẫn không tiếp nhận anh? Vậy thì thật đúng là kỳ quái.

. . . . . .. . . . .

Trịnh Thất Muội đi xuống lầu, cẩn thận đẩy xe đẩy xuống thang máy, ra khỏi

khu nhà liền nhìn thấy Thang Á Nam đã đứng đó. Thành phố C lúc này đã

vào thu nhưng nắng vẫn rất gắt chứ không hề lạnh lẽo. Thang Á Nam mặc

một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần dài màu đen đứng đó, thấy cô đi

ra liền đi qua bên này vài bước.

Trịnh Thất Muội thấy anh lại làm như không thấy, đẩy con lướt qua anh, đi về phía cửa hàng của mình. Sắc mặt Thang Á Nam hiện lên vài phần cảm xúc không rõ là gì, anh cũng

không nói nặng, im lặng đi theo sau Trịnh Thất Muội.

Lúc mở cửa

hàng, Trịnh Thất Muội vừa mới mở cửa, Thang Á Nam đã chủ động đẩy cửa

cuốn lên. Trịnh Thất Muội cũng không cảm ơn anh mà đi thẳng vào cửa, đẩy xe đẩy Tiểu Niệm vào trong, sau đó bắt đầu thu dọn, chuẩn bị bán hàng.

Thang Á Nam đứng đó, nhìn động tác của cô mà không biết phải phản ứng ra sao.

Anh không nhớ được bất cứ chuyện gì giữa anh và Trịnh Thất

Muội. Cho dù là một chút cũng không nhớ ra, chỉ cần nghĩ đến thôi là đầu anh lại đau dữ dội. Nhưng Trịnh Thất Muội là vợ anh, Tiểu Niệm là con

anh, anh không thể cứ như vậy mà quên đi.

Lúc anh mất trí nhớ,

anh đã có một người vợ, một đứa con. Mà anh lại hoàn toàn không biết

phải đối mặt với hai người đó như thế nào. Muốn nói chuyện với Trịnh

Thất Muội nhưng cô lại cứ bận bịu với cả đống công việc. Sắp xếp giá

hàng hóa, móc quần áo, liệt kê. Thỉnh thoảng cô đi qua bên cạnh anh mà

vẫn làm như không thấy.

Rất nhanh hai nhân viên trong cửa hàng đã tới nhưng Trịnh Thất Muội vẫn không nhàn rỗi, sắp giao mùa nên cô muốn

liên hệ để nhập hàng. Lần trước bên nhà máy nói có một số mẫu mới, cô

tính hai ngày này sẽ qua xem một chút. Cô dọn gọn những cuốn catalogue

bày ở trên bàn trà, Mấy bộ poster quảng bá cho những mẫu thời trang mới

nhất cần được tập trung giới thiệu cũng cô treo lên, đặt ở trong tủ kính để nếu có khách hàng nào muốn thì có thể đặt hàng ngay.

Đúng lúc bận bịu thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng Tiểu Niệm khóc, cô bỏ đồ

trong tay xuống, ôm lấy Tiểu Niệm. Đúng như cô nghĩ, tã đã ướt nhèm.

Thay tã cho Tiểu Niệm xong, nhìn thấy con trai đã ngừng khóc, lại lúc

lắc cái đầu, dáng vẻ muốn đòi bú, cô cười cười, đi tới ngồi bên trong

quầy, cho Tiểu Niệm bú.

Thang Á Nam ngồi trong cửa hàng cũng nhìn thấy từ đầu tới cuối nhưng cô lại làm như không biết sự tồn tại của

anh. Cứ vậy mãi cho đến tối, Trịnh Thất Muội đóng cửa tiệm. Cô trước sau không hề liếc nhìn Thang Á Nam đến một cái. Đóng cửa, cô đẩy Tiểu Niệm

về nhà nhưng mới đi được một nửa, Thang Á Nam đã chắn trước mặt cô.

“Trịnh Thất Muội, chúng ta nói chuyện đi.” Anh phát hiện anh không hề thích

cái cảm giác này, trong đầu lại hiện lên hình ảnh mấy ngày trước, lúc

Trịnh Thất Muội bị thương, lúc đó rõ ràng anh làm cô bị thương, nhưng

thái độ của cô đối với anh cũng không đến mức như hôm nay.

“Nói

chuyện gì?” Trịnh Thất Muội siết chặt bàn tay đặt trên xe đẩy, ánh mắt

có vẻ kháng cự, đề phòng. Cô lui ra sau một chút, nhìn chằm chằm sắc mặt Thang Á Nam: “Nói đi, nói chuyện gì?”

“Tôi…” Thang Á Nam nhìn

vào mắt cô, dưới ánh đèn đường, đôi mắt ấy lấp lánh tựa vì sao. Ánh mắt

đảo qua cánh tay cô, hôm nay cô mặc áo dài tay nên anh không nhìn thấy

được vết thương trên tay cô, nhưng anh biết chắc chắn sẽ có sẹo.

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi?” Trịnh Thất Muội hơi buồn cười: “Xin lỗi cái gì?”

“Vết thương của cô…”

“Vết thương của tôi đã lành rồi.” Trịnh Thất Muội nhìn anh, ý cười ấy không


Polly po-cket