nh dám nói không phải sao?”
“Không phải.”
Cố Học
Võ lắc đầu, không nhẹ không nặng cắn lên môi cô một cái, nhìn gương mặt
đỏ ửng của cô ánh lên dưới ngọn đèn, anh khẽ nói: “Nếu đây là bắt nạt
thì anh sẽ còn bắt nạt em nữa.”
Giọng điệu của anh dĩ nhiên, kiêu ngạo mà phóng đãng. Kiều Tâm Uyển thật sự hết cách với anh.
“Cố Học Võ.”
Ngoại trừ gọi tên anh, cô thật đúng là không biết nói gì. Oán hận trừng mắt,
xoay người, không chút nghĩ ngợi mà đi ngủ. Cô ở bên ngoài, từ trước đến nay chưa từng chịu thua thiệt, nhưng gặp Cố Học Võ lại dường như lúc
nào cũng chịu thiệt, chưa từng có phần thắng lợi.
Cố Học Võ nhìn
bộ dạng hờn dỗi của cô lại vươn tay ôm cô vào lòng, đưa cằm vuốt ve đỉnh đầu cô, cất giọng dịu dàng mà chính anh cũng không chú ý tới.
“Ngủ đi.”
Lúc anh tiến tới gần, Kiều Tâm Uyển theo bản năng lại kháng cự, sợ anh lại
muốn bắt nạt mình. Song lúc này, anh thật sự hiền lành, ôm cô ngủ.
. . . . .. . . ..
Sáng sớm lúc Cố Học Võ thức dậy thì Kiều Tâm Uyển đã không còn trong phòng.
Anh nhanh chóng rời giường, đi qua phòng trẻ bên cạnh liền nhìn thấy
Kiều Tâm Uyển ở đó. Cô ngồi bên ban công, trên tay cầm một món đồ chơi,
bỏ vào tay Bối Nhi.
Bối Nhi bắt lấy món đồ chơi, nhìn nhìn, lại
ném xuống. Kiều Tâm Uyển lại cầm lấy, thả vào trong tay con bé: “Bối Nhi ngoan, nhìn xem. Đây là thỏ con. Thỏ con. Đây này, nhìn một cái đi.”
“Ú?” Bối Nhi bập bẹ một tiếng. Lại nhìn món đồ chơi ấy. Lúc này, cô bé vươn
tay muốn lấy, Kiều Tâm Uyển lại cố ý giơ lên cao một chút.
“Không cho con đâu. Ai bảo con không cần? Mẹ phải ném đi.”
“Ú.” Bối Nhi cong cái miệng nhỏ nhắn, tay giơ lên phía trước một chút: “Ú.”
Kiều Tâm Uyển đùa thành nghiện, nhất định không cho Bối Nhi, lại giơ cao
thêm một chút. Cố Học Võ thấy con gái sắp khóc liền tiến lên vài bước,
cầm lấy món đồ chơi trên tay Kiều Tâm Uyển, đặt vào tay Bối Nhi.
“Bối Nhi, cho con, thỏ con này.”
Bối Nhi nhìn đồ chơi trên tay, lại nhìn mặt Cố Học Võ, đột nhiên ném đồ chơi xuống, oe một tiếng khóc rống lên.
Lúc này đến phiên Cố Học Võ trợn tròn mắt. Nhặt món đồ chơi lên lại đặt vào tay con bé, anh nhìn Bối Nhi: “Bối Nhi, con xem, đây là thỏ con này. Ba cho con thỏ con này.”
“Oe, oe.” Bối Nhi tuyệt nhiên không để ý anh, vẫn khóc kịch liệt như cũ.
Kiều Tâm Uyển nhìn anh một cái, ánh mắt có vài phần bất đắc dĩ, đón lấy món
đồ trên tay anh, bỏ vào tay Bối Nhi: “Được rồi. Bối Nhi muốn thỏ con
phải không? Mẹ cho con, này, đây, mẹ cho con.”
Bối Nhi sụt sịt
mũi, lấy đồ chơi trên tay Kiều Tâm Uyển, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, vẻ mặt mất hứng, vươn tay, muốn Kiều Tâm Uyển ôm mình. Kiều Tâm Uyển ôm
lấy bé, bé lập tức nín khóc, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng Kiều Tâm
Uyển, cũng không liếc nhìn Cố Học Võ một cái.
Lúc này, Cố Học Võ
quả rất phiền muộn. Con gái thấy anh là khóc cho dù anh cho con bé đồ
chơi thì con bé cũng không muốn. Con bé đã lớn như vậy mà vẫn không nhận biết người quen sao?
Nhướng mày, anh nhìn Bối Nhi, vẫn hơi không phục, cố chấp vươn tay muốn ôm con bé trên tay mình. Bàn tay nhỏ nhé
của Bối Nhi liều mạng nắm áo Kiều Tâm Uyển, làm sao cũng không chịu để
anh bế.
“Bối Nhi, cho ba bế một chút thôi được không?”
Tay anh còn chưa đụng tới Bối Nhi, Bối Nhi đã dán vào Kiều Tâm Uyển khóc ré lên.
“Thôi bỏ đi.” Kiều Tâm Uyển thương con gái nên không muốn Bối Nhi khóc: “Có
thể là con đói rồi. Dì Chu đang nấu cháo dưới lầu. Em bế Bối Nhi xuống
đó ăn cháo.”
Cố Học Võ gật đầu, đem việc con gái không muốn anh
bế quy kết cho con bé hiện tại đang đói bụng. Đợi con bé ăn no, anh sẽ
lại bế con. Đi theo bên cạnh Kiều Tâm Uyển, anh cũng đi xuống lầu.
Lúc đi trên cầu thang, anh vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của
Bối Nhi. Con bé nhìn thấy tay anh liền xoay mặt qua bên kia. Sự kháng cự rõ ràng đó khiến Cố Học Võ rất buồn bực. Anh tuy rằng không nhận mình
đẹp trai nhưng cũng không thể xem là dọa người? Hai tên tiểu quỷ của Cố
Học Văn vẫn thích chơi với anh mà. Lúc anh chơi với chúng có thấy hai
tên tiểu quỷ đó khóc như vậy đâu? Sao tới phiên con gái anh, Bối Nhi lại không thích anh như vậy chứ?
Bối Nhi xuống lầu, ăn cháo, Kiều
Tâm Uyển và Cố Học Võ cũng cùng nhau ăn cơm xong. Hôm nay thời tiết
không tồi. Mấy chậu cúc susi trong vườn hoa cũng đã nở rất đẹp. Ánh mặt
trời chiếu vào trong vườn nhuộm thêm một lớp vàng rực. Kiều Tâm Uyển đặt Bối Nhi trong xe đẩy, cùng đi ra ngoài phơi nắng. Cố Học Võ cũng đi
theo, ngồi xuống bên cạnh, muốn tìm cơ hội thân thiết với con gái một
chút, để con gái tiếp nhận anh. Kiều Tâm Uyển biết ý nghĩ của anh, cũng
không ngăn cản, nên biết con gái cũng là con anh. Song Bối Nhi vừa thấy
Cố Học Võ, khuôn mặt nhỏ nhắn liền xoay đi, cứ như Cố Học Võlà ôn dịch
vậy. (^ 0 ^: ý bảo anh giống mấy lão già dịch dụ dỗ trẻ con ấy)
Cố Học Võ buồn bực, Kiều Tâm Uyển cũng không biết phải làm sao. Cô vươn
tay nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Nhi, bắt con bé nhìn Cố Học Võ.
“Bối Nhi, Bối Nhi, đó là ba con. Ba con đó.”
Bối Nhi liếc nhìn Cố Học Võ một cái rồi lại xoay mặt qua nhìn Kiều Tâm
Uyển. Cô bất đắc dĩ: “