XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220512

Bình chọn: 7.5.00/10/2051 lượt.

ời này có ý tưởng lệch lạc về phòng tắm cơ chứ: “Em, em phải đi sấy tóc. Anh tắm thì tắm, không tắm thì thôi. Em không để ý tới anh

nữa.”

“Anh để ý em.” Cố Học Võ nói xong, hai tay dùng sức một cái, bế cô vào phòng tắm.

Kiều Tâm Uyển kêu lên một tiếng, cơ thể theo bản năng muốn rời khỏi lồng

ngực anh: “Cố Học Võ, anh, vết thương của anh.” Cô cũng không nhẹ, anh

bế cô như vậy không sợ động đến miệng vết thương sao.

“Không sao.” Cố Học Võ bế cô vào phòng tắm: “Nếu em thật sự sợ anh đụng tới miệng vết thương, thì giúp anh tắm đi.”

“Anh anh anh…” Kiều Tâm Uyển hết nói nổi rồi. Cảm giác anh thật sự bế cô vào phòng tắm, sau đó thả cô xuống, hai tay chống lên trán cô, khuôn mặt

nhỏ nhắn ngơ ngác: “Vậy, vậy phải giao hẹn trước. Chỉ tắm rửa, anh không được bắt nạt em.”

“Không được cái gì?” Cố Học Võ nhướng mày, vẻ mặt như chưa nghe rõ.

“Không thể bắt nạt em.” Kiều Tâm Uyển đứng là sợ anh muốn chết: “Bằng không, em không tắm giúp anh.” “Được rồi, anh không

bắt nạt em.” Cố Học Võ cam đoan với cô. Kiều Tâm Uyển yên tâm, xả nước

vào bồn tắm. Vừa xoay người, Cố Học Võ đã hai ba cái cởi hết quần áo ra. Tuy không phải là lần đầu tiên, nhưng Kiều Tâm Uyển vẫn hơi mất tự

nhiên ho nhẹ một tiếng.

“Nước được rồi đó.”

Qua nhiều ngày ở trong bệnh viện chăm sóc anh, đúng ra là cô đã quen. Nhưng quen với

thích ứng là hai việc khác nhau. Nhất là vóc dáng của Cố Học Võ, đúng là tương đối tốt. Mỗi lần nhìn thấy, cô lại nhịn không được mà đỏ mặt hồi

hộp. Anh lại còn hay thích trêu cô khiến cô thật sự có chút lo lắng.

Song có được lời cam đoan của anh, cô cũng yên tâm phần nào.

Cố

Học Võ ngồi vào trong bồn tắm lớn, Kiều Tâm Uyển nhẹ nhàng xối nước lên

người anh, nhìn vết sẹo rõ rệt trên lưng anh, cô cắn môi, mỗi lần nhìn

thấy là cô lại đau lòng. Vì vết sẹo ấy, cô thề cả đời này sẽ yêu anh,

mãi mãi yêu.

Cố Học Võ cảm giác cô đang thoa sữa tắm cho mình,

lại chà lưng cho anh, động tác của cô cẩn thận tránh miệng vết thương

của anh. Tắm xong rồi lại gội đầu cho anh. Mười ngón tay không thuần

thục lắm mát xa đầu của anh.

Đợi tắm xong xuôi đã qua nửa tiếng.

Trong cả quá trình, Cố Học Võ quả nhiên hết sức nghe lời, không có một

hành vi xấu nào, chỉ hưởng thụ sự phục vụ của cô. Cảm giác của cô kỳ

thật thấy rất không ổn nhưng hiếm khi Cố Học Võ hiền lành như vậy nên

Kiều Tâm Uyển cũng không quan tâm. Giúp anh dội sạch xà bông trên tóc,

cô vươn tay muốn lấy khăn lau khô cho anh. Nhưng tay cô còn chưa đụng

tới khăn mặt thì trên lưng cô đột nhiên xuất hiện một bàn tay kéo cô

ngồi vào trong bồn tắm lớn.

“Á…” Kiều Tâm Uyển kêu nhỏ một tiếng.

Hai tay theo bản năng chống lên hai thành bồn tắm. Nhưng cơ thể lại tránh

không được mà trượt xuống. Sau đó ngồi lên đùi Cố Học Võ. Bàn tay to của anh ôm lấy thắt lưng cô. Nước trong bồn tắm vẫn còn ấm. Mặt cô đỏ bừng, vươn tay chắn trước mặt Cố Học Võ, muốn cho anh buông cô ra.

“Cố Học Võ, anh, anh đã đồng ý không bắt nạt em rồi mà.”

“Bắt nạt?” Cố Học Võ nhướng mày, cũng không cho rằng đây là bắt nạt: “Anh

không bắt nạt em. Chẳng qua anh làm cho em thoải mái mà thôi.”

“Anh vô…”

Lời nói của Kiều Tâm Uyển biến mất trên môi anh. Cơ thể của cô như nhũn ra, hai tay bất lực bám víu trên vai anh. Cảm giác anh tách hai chân cô ra, để cô ngồi trên người anh. Mà chuyện kế tiếp, không còn khống chế được

nữa. Chờ Cố Học Võ thỏa thuê thì Kiều Tâm Uyển đã không còn chút sức

lực. Nhìn anh muốn bế mình vào phòng, cô căng thẳng, đứng lên đẩy anh

ra. Nào ngờ dưới chân lại mềm nhũn, ngồi trở lại trong bồn tắm.

“Em chắc là em còn sức tự đứng lên chứ?”

Giọng Cố Học Võ mang theo vài phần trêu ghẹo. Kiều Tâm Uyển tức giận trợn trắng mắt, còn dám nói. Còn không phải do anh sao?

Cố Học Võ khẽ bật cười, vươn tay ôm lấy cô, Kiều Tâm Uyển quýnh lên, tức

giận trừng mắt liếc nhìn anh: “Anh đỡ em được rồi, chính anh còn bị

thương mà.”

“Chút vết thương nhỏ ấy anh không thèm để mắt.” Cố

Học Võ nhướng mày, vẻ mặt bình thản ung dung. Kiều Tâm Uyển bị anh ôm ra khỏi bồn tắm, anh rút cái khăn tắm bên cạnh, tùy ý lau khô nước trên

người hai người.

Trở lại phòng, chân của cô hơi nhũn ra, anh nhìn thấy bộ dáng của cô lại không tán thành lắm cau mày: “Thể lực em thật

sự quá kém.”

Kiều Tâm Uyển trợn mắt, mặc kệ anh. Anh lấy máy sấy

tóc, sấy khô tóc cho cô, cũng sấy tóc cho mình. Hai người cứ như vậy nằm xuống giường, Cố Học Võ lăn lộn một phen như vậy cũng mệt, nhắm mắt lại ngủ. Bàn tay lại theo thói quen tiến lên thắt lưng cô, ôm cô kéo qua

bên cạnh mình.

Kiều Tâm Uyển theo bản năng trốn qua bên cạnh: “Cố Học Võ, anh đủ chưa?”

“Anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi.” Cố Học Võ vẻ mặt khó hiểu nhìn cô: “Em nghĩ đi đâu vậy?”

“Anh, anh…” Kiều Tâm Uyển cắn môi, nghĩ đến lời nói vừa rồi của anh: “Anh ban nãy cũng nói, không bắt nạt em.”

“Việc ban nãy, em xác định là bắt nạt?” Cố Học Võ vừa thu tay lại, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt có vài phần nguy hiểm.

Gương mặt Kiều Tâm Uyển lại đỏ bừng, bàn về da mặt dày, cô phát hiện mình

thật sự không phải đối thủ của Cố Học Võ: “Chính là bắt nạt, chính là ức hiếp. A