XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214150

Bình chọn: 7.5.00/10/1415 lượt.

iều, nhưng nói ít cũng không ít. Bởi vì biệt thự của Hiên Viên Diêu rất lớn, muốn quét dọn sạch sẽ, cũng không phải là việc đơn

giản. Không ai ghé qua, trong biệt gần như đều rất lặng lẽ, mọi người

ngày nào cũng đều làm việc của mình. Làm xong việc thì trở về phòng nghỉ ngơi.

Yuki trở lại căn phòng nhỏ của mình. Đây là dãy mấy căn

phòng nhỏ ở mặt sau của biệt thự, bên trong ngoại trừ cô, còn có mấy

người khác làm việc trong biệt thự. Có đầu bếp, có người làm vườn, còn

có mấy người giúp việc khác.

Ngồi trên giường ở trong phòng, Yuki có chút không ngủ được. Tay không tự giác xoa xoa môi. Trong đầu hiện

lên cảnh cô hôn Hiên Viên Diêu ngày hôm qua.

Môi của anh ta rất mềm. Cơ thể anh ta có một mùi xạ hương dễ chịu.

Tim lại đập nhanh hơn, nghĩ đến lúc sau khi buông cô ra, cô lại ngây ngốc hỏi anh ta: vì sao?

Đúng vậy, anh ta vì sao lại hôn cô.

Hiên Viên Diêu cười nhạt, đôi mắt hẹp dài hiện lên vài phần bỡn cợt: “Đây là tiền học phí. Bổn thiếu gia tự mình dạy cho cô, cô không có thể không

trả học phí?”

“Hả?” Cô nhẹ nhàng kêu một tiếng, Hiên Viên Diêu

lại bày ra một khuôn mặt nghiêm chỉnh: “Đến đây. Tôi sẽ dạy cô, làm sao

để tấn công người khác.”

Cô căn bản còn đang chìm trong nụ hôn

kia vẫn chưa phục hồi tinh thần lại. Cô mới vào lớp 10. Cũng xem qua mấy cuốn tiểu thuyết về tình yêu. Ngẫu nhiên cũng sẽ ảo tưởng đến cảnh mình gặp được bạch mã hoàng tử.

Chính là, Hiên Viên Diêu. . . . . .

Anh ta rất đẹp trai, rất cao lớn, rất xuất chúng và lạigiàu có.

Còn cô chỉ là một cô bé mồ côi. Yuki một chút cũng chưa từng nghĩ, nếu đổi

là người bình thường gặp phải tình huống giống như cô thì có phải sẽ bảo cô đi báo công an. Hay là có thể nói, có chút đồng tình sợ hãi hay là

tâm tình khác?

Ít nhất không phải là bình tĩnh như vậy. Quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không bình thường.

Cửa phòng có tiếng người gõ cửa. Khuôn mặt ALong vô cảm đứng ở cửa: “Yuki. Thiếu gia tìm cô.”

“Hả?” Yuki đứng lên, có chút mơ màng nhìn người đang đứng: “Thiếu gia tìm tôi?”

“Ừ. Đi theo tôi.” A Long không rõ vì sao hôm nay thiếu gia có hứng tìm

Yuki. Hắn ta chỉ là người nhắn tin nhưng mà trong lòng cũng rất tò mò.

Yuki đi theo phía sau ALong, vẻ mặt có chút bất an: “Thiếu gia tìm tôi có chuyện gì?”

“Không biết.” A Long lắc đầu, Yuki cũng không hỏi tiếp, đi theo anh ta lên đến lầu ba. Cô biết nơi này, cả tầng đều là chỗ ở của Hiên Viên Diêu, không cho phép người khác tiến vào.

A Long để cô vào trong. Anh ta

đứng ở ngoài cửa, ỏ phía sau đóng cửa lại, Yuki hoảng sợ, muốn xoay

người, ánh mắt lại nhịn không được nhìn về phía trong phòng.

Bên trong không có ai.

“Thiếu gia?” Thiếu gia không phải cho người gọi cô đến sao?

“Cạch.” Cửa phòng tắm mở ra. Hiên Viên Diêu chỉ quấn khăn tắm quanh hông liền

bước vào. Trên khuôn ngực to lớn của anh, còn đọng nước, tóc cũng ướt

sũng. Trên vai khoác một cái khăn mặt.

Nhìn thấy Yuki vào cửa, anh ta đến bên giường ngồi xuống, ngoắc tay gọi cô: “Lại đây.”

Yuki đứng ở nơi đó, có chút chần chờ, không dám cử động. Không biết Hiên Viên Diêu muốn làm gì.

“Lại đây, giúp tôi lau tóc.” Hiên Viên Diêu đem khăn mặt đưa cho cô. Yuki nhẹ nhàng thở ra. Cảm thấy mình suy nghĩ nhiều quá.

Hay là, kỳ thật nội tâm lại mong chờ?

Vừa bước tới trước mắt Hiên Viên Diêu, cô nhận lấy khăn mặt trên tay anh ta, bắt đầu lau tóc cho anh ta.

Vừa mới tắm nên trên người anh ta có mùi sữa tắm dễ chịu. Yuki nghe được tiếng tim mình đập thật mạnh, đập rất nhanh.

Động tác trên tay rất nhanh, có chút không thuận, cô chưa từng làm việc này. Lau tóc cho đàn ông. Loại cảm giác này rất mập mờ, thực sự làm cho cô

xấu hổ không biết làm sao.

Trong lòng cô cũng hiểu, Hiên Viên Diêu thiếu gia, là chủ nhân của biệt thự này, côphục vụ anh ta như vậy cũng là bình thường.

Tóc lau được nửa. Hiên Viên Diêu chỉ chỉ vào cái ngăn kéo ở tủ đầu giường: “Trong đó có máy sấy tóc, lấy lại đây sấy giúp tôi.”

“Vâng.” Yuki nghe lời đi lấy máy sấy tóc, cắm điện, giúp Hiên Viên Diêu sấy tóc.

Động tác của cô rất nhẹ, giống như sợ Hiên Viên Diêu bị đau.

Rốt cục, tóc Hiên Viên Diêu đã sấy xong, cô chỉ cảm thấy hơn mười phút ngắn ngủi này dài giống như một thế kỷ vậy.

Nhẹ nhàng thở ra, cô xoay người muốn lấy máy sấy tóc rời đi, lại không để ý dây điện của máy sấy tóc trên mặt đất mà dẫm lên khiến người bị mất cân bằng, ngã về phía sau.

“A.”

Cô không nhịn được kêu lên, hai tay theo bản năng vung lên muốn lấy lại thăng bằng.

Một đôi bàn tay to vào lúc này đỡ lấy thắt lưng của cô, ổn định người cô để cô không bị ngã xuống.

“Cám ơn.” Côtheo bản năng nói lời cảm ơn. Ngẩng đầu mới phát hiện, người

giúp đỡ mìnhchính là Hiên Viên Diêu. Mặt lập tức đỏ lên, lòng bàn tay

cầm lấy tay anh ta nóng như sắp bỏng.

Bàn tay như điện giật nhanh chóng giật về, lại phát hiện mình đang ngồi trên đùi của Hiên Viên Diêu.

“Thiếu gia.” Anh ta vì sao không buông cô ra?

Hiên Viên Diêuliếc nhìn Yuki, vẻ mặt cô kinh hoảng bối rối khiến anh ta cảm thấy có chút vui vẻ.

Cô gái này còn rất ngây thơ, như là một trái táo xanh. Ăn vào sẽ có chút

chua. Nhưng mà, b