ộ dạng này lại thú vị. Cúi đầu, không quan tâm hôn lên
môi của cô. Mang theo vài phần **.
Không tồi. Hương vị không tệ, giống như hôn cô lần trước, ngây ngô, hương vị ngọt ngào.
Bàn tay to gian tà dò xét cơ thể của cô, Hiên Viên Diêu không thấy hành
động của mình là quá mức. Đàn ông trong lòng không thích ôm phụ nữ lớn
tuổi, hơn nữa, Yuki đã mười sáu, cũng không tính là nhỏ, ở cái đất Mĩ
phóng khoáng này chắc là cũng có kinh nghiệm?
“Uhm” Thiếu gia
đang làm cái gì? Yuki luống cuống. Cô giãy dụa muốn đứng lên, nhưng mà
sức lực của Hiên Viên Diêu hoàn toàn không phải cô có thể phản kháng.
Cô muốn kêu cứu mạng. Môi bị Hiên Viên Diêu lắp kín.
Cô không mở miệng được, nói cũng không được. Nhưng mà cảm giác ngạc thở làm cho mặt cô đỏ bừng.
Hai tay muốn đẩy Hiên Viên Diêu ra,nhưng khi chạm tới da thịt nóng bỏng của anh ta liền thu tay lại.
“Ah. . . . . .” Không được. Thiếu gia, buông ra.
Hiên Viên Diêu lúc này không có khả năng buông tay, giống như đồ ngon tới
tay. Tuy rằng hơi chua, nhưng mà ăn nhiều sẽ ngọt, thỉnh thoảng ăn chua
một chút xem như kích thích vị giác.
Ở bên ngoài lớp quần áo hiển nhiên không đủ thỏa mãn. Bàn tay to tham dò vào bên trong quần áo của
cô. Người ở dưới thân có hơi run rẩy, Hiên Viên Diêu cảm thấy bụng có
chút trướng đau.
Đã lâu rồi cuộc sống của anh không có ham muốn, thực sự là không có khoa học.
Động tác thành thạo cởi bỏ quần áo của người đang trong lòng, môi lưỡi vẫn
còn dây dưa với củacô. Bàn tay to ôm xoay người cô, thoải mái đem cô áp
chế dưới thân.
Tiếp tục hôn xuống phía dưới.
“Thiếu gia,
không được. . . . . .” Yuki sợ hãi. Cô chỉ mới mười sáu tuổi, chưa từng
có trải qua việc này. Giọng nóiphát ra không có một chút ý nghĩa nghiêm
khắc. Chữ không được đó, ngược lại như là mời.
Hiên Viên Diêu bị
âm thanh này làm cho hưng phấn, ác ý cắn vào bông hoa mai của cô, không
tồi, tuổi tuy rằng nhỏ, nhưng mà chỗ đó lại tuyệt đối không nhỏ. Lớn nhỏ vừa phải, xúc cảm không tồi. Ngẩng đầu, ánh mắt hẹp dài mang theo dục
vọng nhìn về phía Yuki.
“Gọi lại một tiếng.”
Cái gì?
“Thiếu gia. Không được. . . . . .” Cô rất sợ, Yuki đẩy Hiên Viên Diêu muốn cho anh buông cô ra. Khóe môi Hiên Viên Diêu cong lên, bàn tay to bắt đầu ở trên người côtàn bạo.
“Gọi lại.” Giọng nói của cô không tệ, anh ta thích nghe.
“Không được. Thiếu gia. . . . . .” Yuki bị anh ta dọa, muốn chạy trốn. Thân
người Hiên Viên Diêu gắt gao ép đến người cô, cô căn bản trốn không
thoát.
“Không được.” Giọng của cô đã bắt đầu sụt sịt. Cô mới mười sáu tuổi.
“Tít tít” Di động lúc này vang lên hai tiếng. Hiên Viên Diêu trong mắt hiện
lên một tia không vui, nhưng vẫn vươn tay cầm lấy điện thoại ở đầu
giường, tay kia thì đặt trên ngựcYuki nắn, niết.
Nhìn thấy dãy số kia, trong lòng bàn tay căng thẳng, Yuki nhịn không được kêu lên: “A. . . . . .”
“Alo.” Hiên Viên Diêu nghe thấy giọng điện thoại bên kia, mi tâm nhướng lên: “Tôi đến ngay.”
Đứng dậy nhanh gọn, Hiên Viên Diêu đi đến trước tủ quần áo, cái khăn tắm
cũng rơi xuống. Yuki còn chưa theo kịp tình huống, tự nhiên nhìn thấy
thân thể của Hiên Viên Diêu, mặt đỏ lên, xoay mặt đi.
Hiên Viên Diêu lại không hề có cảm giác, rất nhanh mặc quần áo, rời đi. Từ đầu tới cuối cũng không có liếc nhìn Yuki một cái.
Để lại Yuki nhìn cánh cửa đóng lại, qua nửa ngày tinh thần vẫn chưa quay về.
Thiếu gia đi rồi? Cứ như vậy đi sao? Buông tha cho cô?
Cô cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà vì sao, trong lòng đã có chút mất mát.
Trịnh Thất Muội tạm biệt mấy em sinh viên làm thêm, nhìn các cô rời khỏi cửa
hàng. Lấy sổ sách trong ngày ra tính toán. Trong khoảng thời gian này
việc buôn bán rất tốt. Nếu cứ tiếp tục như vậy, muốn kiếm tiền mua sữa
cho con cũng không phải quá khó.
Nhưng mà đợi cho đến lúc sinh
thì còn có chút phiền toái. Trong tháng lo cho đứa nhỏ, ít nhất hai
tháng không thể đến cửa hàng. Mẹ muốn chăm sóc cho cô, cô đang suy nghĩ, nếu không thì phải thuê một người giúp?
Lần trước Ôn Tuyết
Phượng cố ý đến thăm cô. Nếu không sợ phiền phức lúc Ôn Tuyết Phượng
rảnh rỗi thì sẽ đến trông cửa hàng. Nhưng mà có chút ngài ngại, dù sao
nhà Tả Phán Tình cách nơi này không gần.
Thật là có chút rối rắm. Quên đi, không nghĩ nữa. Đem đồ đạc sắp xếp gọn lại. Vác cái túi nhỏ
trên người. Lúc kéo cánh cửa xuống thì có chút cố sức.
Đáng ghét. Lần trước gặp chủ nhà lại quên nói. Phải nói ông ấy đổi một cái cửa khác. Cửa này thật sự khó đóng muốn chết.
Lúc này than van cũng vô dụng. Vươn tay dùng sức kéo cửa xuống, cái bụng
lại vào lúc này chuyển động. Đây là cục cưng kháng nghị sao?
Trịnh Thất Muội muốn cười nhưng mà cười không nổi. Một đôi bàn tay to lúc này dùng sức kéo cửa xuống một cái, lại dùng chân giẫm lên.
Cửa đã đóng lại.
“Cám ơn.” Trịnh Thất Muội vô cùng cám ơn, quay đầu nhìn người đến. Liếc mắt
một cái, cô liền sửng sờ bất động ở đó. Môi hơi hơi giương lên, vẻ mặt
có một tia không thể tin được. Trừng mắt, cứ tưởng
người trước mặt sẽ biến mất như chưa từng gặp. Thế nhưng không. Anh vẫn ở đó, đèn đường từ phía sau anh hắt lại một vầng