phải phản cảm khiến người ta lánh xa như vậy.
Anh xác
định anh không ghét Kiều Tâm Uyển, như vậy vì con gái mà sống cùng cô
hình như cũng không có gì không thể. Ít nhất, Uông Tú Nga sẽ không bắt
anh kết hôn nữa. Ít nhất anh cũng có một cô con gái để ăn nói với người
trong nhà…
Mà lúc này nhìn thấy sự tức giận trong mắt Kiều Tâm Uyển, anh có chút khó hiểu: “Đây không phải là điều cô muốn sao?”
Không phải cô nói đã yêu anh rất nhiều năm sao? Không phải vì muốn kết hôn
với anh mà nghĩ hết mọi cách sao? Thậm chí ở thành phố C còn bỏ thuốc
anh, lại gạt anh là cô đã uống thuốc, kết quả là lén sinh con ra. Không
phải là chờ ngày này sao? Buộc anh một lần nữa kết hôn với “Cố Học Võ…”
Nếu không phải lòng bàn tay còn đau thì Kiều Tâm Uyển tin cô sẽ lại cho anh một bạt tai. Người đàn ông bỉ ổi này còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa
không?
“Anh cút đi. Anh hiện tại cút ngay ra ngoài cho tôi. Có nghe không?”
“Kiều Tâm Uyển.” Nhìn thấy sự kích động ở trong mắt cô, sự nghi ngờ trong đôi mắt Cố Học Võ càng nhiều: “Cô tức cái gì?”
Đây là điều cô mong muốn trước đây? Anh vừa vặn đáp ứng cô, cũng nhân tiện
cho con gái một gia đình. Không phải rất tốt sao? Cô tức cái gì sao?
Kiều Tâm Uyển muốn hét lên. Anh vậy mà còn hỏi cô tức cái gì. Hít thở sâu,
Kiều Tâm Uyển buộc mình tỉnh táo lại, lại phát hiện việc này hết sức khó khăn. Chỉ cần nghĩ tới việc Cố Học Võ sẽ vì con mà sống cùng cô là cô
đã thấy mình hoàn toàn không có cách nào tỉnh táo lại.
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển hai tay nắm thành nắm đấm, cô thực sự kích động, muốn hung hăng đấm cho Cố Học Võ một đấm. Thế nhưng cô không làm, cô
thở không ra hơi.
“Tôi, Kiều Tâm Uyển. Ở trong này thề.
Cho dù toàn bộ đàn ông trên thế giới có chết sạch. Cho dù tôi có phải
lấy một con heo. Tôi cũng sẽ không lại tái giá với anh. Anh có nghe hay
không? Hiện tại, mời anh cút đi.”
Cố Học Võ nghiêng đầu, hoàn toàn không thể hiểu Kiều Tâm Uyển tại sao lại kích động như vậy.
“Kiều Tâm Uyển?”
Anh muốn nói cái gì thì Kiều Tâm Uyển đã cầm di động lên, bắt đầu bấm số:
“Anh có đi hay không? Nếu anh không đi. Tôi sẽ báo cảnh sát. Cố Học Võ.
Tôi nói được thì làm được.”
Cô đã ấn một số. Tiếp theo ấn số thứ hai. Nhìn thấy Cố Học Võ vẫn đứng bất động, không hề có ý muốn
đi. Cô tiếp phải ấn số không.
“Cố gia cũng là người có
máu mặt. Tôi nghĩ anh sẽ không muốn vào đồn cảnh sát giải thích chuyện
anh tự tiện xông vào nhà dân đúng không?”
Cố Học Võ nhìn
Kiều Tâm Uyển, không tin cô sẽ thật sự ấn xuống nên ngồi bất động tại
chỗ. Kiều Tâm Uyển lại thật sự nhấn nút xuống. Sau đó khỏi phải nói.
Giọng nữ ở đầu bên kia điện thoại vang lên, lúc Kiều Tâm Uyển muốn nói
thì Cố Học Võ đã đoạt lấy điện thoại di động của cô ném đi. Rồi đối diện với vẻ quật cường trong mắt Kiều Tâm Uyển.
Đôi mắt của
cô đang bừng bừng lửa giận, xem ra hết sức tức giận, oán hận trừng anh.
Cái mũi nhỏ thẳng đẹp, hàm răng trắng đều cắn môi dưới đến đỏ bừng. Anh
đột nhiên lại nghĩ tới nụ hôn vừa rồi. Môi của cô nếm vào có hương vị
ngọt ngào.
Là do cấm dục lâu quá sao? Cố Học Võ hiện tại
không có tâm tư đi suy nghĩ cái vấn đề đó. Nhưng nhìn sự tức giận trong
đôi mắt Kiều Tâm Uyển anh vẫn hết sức khó hiểu.
“Kiều Tâm Uyển, trước khi nói chuyện cô có thể sử dụng đầu óc một chút được
không? Kết quả như thế đối với con gái mà nói là tốt nhất.”
“Tốt cho con gái?” Kiều Tâm Uyển muốn nói lại không nói được. Đây tính là
cái gì? Cố Học Võ lui một bước để yêu cầu tiếp theo sao?Vậy cô thật đúng là còn phải cảm ơn anh đã ủy khuất cô như thế. Quả thực làm cho cô rất
cảm động. Cảm động đến không có gì có thể báo đáp.
“Cố
Học Võ. Tôi thật đúng là khâm phục một chút tinh thần hy sinh cùng sự vĩ đại của anh. Thật không ngờ đó. Anh mà cũng vì con gái có thể hy sinh
đến mức như vậy? Anh nghĩ tôi phải cái gì?”
“Kiều Tâm
Uyển?” Cố Học Võ tự nhận động cơ của mình là tốt nhất:”Cô đừng có tùy
hứng, tỉnh táo lại suy nghĩ lời của tôi. Có thể chứ?”
“Tôi rất bình tĩnh.” Kiều Tâm Uyển sắp điên lên rồi. Thật sự cảm thấy cô sẽ
điên mất thôi. Cô thật không nghĩ Cố Học Võ sẽ có ý nghĩ như vậy. Nếu cô biết, có phải bốn năm trước, cô nên hạ một loại thuốc khác cho Cố Học
Võ? Có được một đứa con, như vậy có phải ba năm kết hôn cô cũng sẽ có
được một chút hạnh phúc hay không? Cô không muốn nghĩ như vậy, nhưng
hành động của Cố Học Võ lại làm cho cô cảm thấy được bất lực. Càng đau
khổ trong lòng.
“Cố Học Võ.” Hít thở sâu, Kiều Tâm Uyển
thật sự hiểu được. Cũng đã hiểu.Cứ nghĩ Cố Học Võ không chịu hy sinh,
không thể nhượng bộ. Nhưng cô đã sai rồi. Cố Học Võ có thể hy sinh, có
thể nhượng bộ. Nhưng phải xem cái gì làm cho anh hy sinh, làm cho anh
nhượng bộ. Hoá ra, cô còn chưa đủ hiểu anh. Không có bao giờ hiểu hết.
“Tôi rất bình tĩnh, tôi chưa từng bình tĩnh như bây giờ. Tôi cũng hy vọng
anh bình tĩnh một chút. Anh có biết ý nghĩa của hôn nhân hay không? Anh
có biết sự thiêng liêng của hôn nhân hay không? Nếu anh không biết, vậy, mời anh đi cho.” Lời nói và thái độ
chính nghĩa của cô khiến Cố Học Võ giật mình, nhìn bộ dạ