mất trí nhớ,
cũng không thể tìm việc làm. Cô liếc mắt nhìn Thang Á Nam một cái. Thần
sắc có chút buồn bực: “Anh nhất định phải tính toán với em rõ ràng thế
này à?”
“Phải.” Câu trả lời giản đơn rõ ràng, Trịnh Thất Muội thở dài không nói: “Vậy thì trừ vào tiền lương của anh đi.”
“Được.”
“Đi thôi. Chúng ta về cửa hàng.”
“Uhm.” Toàn bộ câu trả lời đều là một chữ, trong mắt Trịnh Thất Muội lại lần
nữa dâng lên sự chán nản: “Á Nam, anh còn nhớ chuyện trước kia không?”
Cho dù là một chút cũng được. Thật sự không nhớ sao?
Thang Á Nam nhìn cô một cái, cau mày, cuối cùng lắc đầu. Khi vừa mới tỉnh
lại, anh thậm chí còn không biết phải cầm đũa thế nào. Là Hiên Viên Diêu nói với anh. Hiên Viên Diêu nói anh là anh em của anh ta, nhưng ném anh cho người phụ nữ này. Không biết tại sao, nghĩ đến hành động này của
Hiên Viên Diêu anh lại thấy hơi áp lực. Cái loại cảm giác này là thế nào anh cũng không biết. Dù sao cũng có chút áp lực, có chút khó chịu.
Trịnh Thất Muội không cảm nhận được tâm tư anh. Cô đặt bàn tay nhỏ bé vào
trong lòng bàn tay anh, cảm giác bàn tay to của anh bao quanh lấy bàn
tay cô. Cô bỗng có một dũng khí cho dù trời có sụp xuống cũng không sợ.
Chỉ cần người đàn ông này ở bên cạnh cô, miễn là anh vẫn ở cùng cô thì
cô tin bản thân có thể đối mặt với bất cứ gian khổ nào.
Cảm giác
được khóe miệng cô giơ lên, thần sắc sung sướng, Thang Á Nam hơi khó
hiểu. Chuyện gì khiến cô vui như thế? Người phụ nữ này dường như luôn
rất vui? Thật sự kỳ lạ. Anh không hiểu, cũng không thể lý giải chuyện
thế này chỉ nhìn nắm tay của hai người.
Tay cô hoàn toàn khác tay anh, nó nho nhỏ, mềm mại. Nắm ở lòng bàn tay, hình như khiến trái tim người ta cũng êm dịu.
Lúc đó vẻ mặt anh bất giác dịu dàng không ít, nhìn sự hớn hở trên mặt Trịnh Thất Muội, bất thình lình anh có phần hiểu rõ, nắm chặt tay cô, dắt cô
cùng nhau đi về cửa hàng.
Cũng giống như ngày hôm qua, Thang Á Nam mở cửa cho cô. Cô vào cửa, anh lại
ngồi ở trong cửa hàng. Ngày hôm qua anh ở trong cửa hàng, công việc buôn bán hình như cũng đặc biệt tốt. Thỉnh thoảng có phụ nữ đến xem, khi thử quần áo còn liên tục nhìn Thang Á Nam. Không có cách nào. Vết sẹo lúc
đầu trên mặt anh nhìn thấy sẽ khiến người ta vô cùng sợ hãi. Hiện tại
vết sẹo kia đã không còn, anh lại cao lớn đẹp trai. Ngũ quan anh so với
người bình thường còn đậm nét châu Á hơn, có mấy người khách quen thậm
chí còn lén hỏi cô, có phải người mẫu cửa hàng mời tới hay không làm cô
cười phá lên. Khẽ giải thích người đàn ông ấy là chồng cô, gần đây thấy
cô mang thai, sợ cô vất vả nên đến cửa hàng giúp đỡ. Khách hàng cũng hâm mộ vận khí tốt của cô. Phía sau nụ cười tươi của cô, kỳ thật là tột
cùng chua sót.
Bây giờ Hiên Viên Diêu dùng một lời nói dối để anh ở lại. Nếu trí nhớ của anh vẫn không thể khôi phục, vẫn không thể nhớ
ra cô thì cô phải làm thế nào để anh ở mãi bên cạnh mình?
Mỗi lần tưởng tượng anh sẽ vì không kiên nhẫn mà rời khỏi cô là cô lại thấy đau lòng đến khó chịu. Sau khi trải qua sai lầm, cô có thể chẳng cầu xin
điều gì, cũng chẳng muốn cái gì, chỉ cần anh ở với cô như thế, chỉ cần
anh vẫn còn ở nơi cô có thể nhìn thấy được thì đối với cô mà nói chính
là việc đáng giá nhất.
Có tiếng chuông cửa vang lên, lại có khách bước vào, cô ngẩng đầu, thấy Hiên Viên Diêu đi vào thì biến sắc, trong
mắt cũng hiện lên một tia sợ sệt, theo bản năng lo lắng Hiên Viên Diêu
tới là để đưa Thang Á Nam đi.
Ở bên kia, Thang Á Nam cũng đứng
dậy, đi tới trước mặt Hiên Viên Diêu. Không đợi Thang Á Nam mở miệng
nói, Trịnh Thất Muội đã vội vàng xông lên trước, chắn trước mặt Thang Á
Nam, bộ dạng chẳng khác nào gà mái che chở gà con: “Hiên Viên Diêu, anh
lại muốn gì?”
Một tay Hiên Viên Diêu đút vào túi, tay kia đặt ở
đằng sau, nhìn sự đề phòng trên mặt Trịnh Thất mà hơi buồn cười. Cô là
một phụ nữ mang thai. Nếu anh ta thật sự muốn thế nào thì có mười Trịnh
Thất Muội cũng không phải là đối thủ của anh ta. Đưa mắt nhìn Thang Á
Nam sau lưng cô, anh cũng đang nhìn anh ta với ánh mắt có vài phần khó
hiểu.
“Ở lại hai ngày đã quen chưa?” Hiên Viên Diêu hỏi Thang Á
Nam. Anh không gật đầu, cũng không lắc đầu, suy nghĩ thật lâu, mới nói
ra hai chữ.
“Làm việc.”
Không thể nói là quen hay không quen, dù sao cũng chỉ là một công việc.
“Uhm. Được rồi. Anh tiếp tục làm việc cho cô ấy đi.” Hiên Viên Diêu từ phía
sau lấy ra một cái túi giấy. Định đưa cho Thang Á Nam, suy nghĩ một
chút anh ta lại đưa túi giấy cho Trịnh Thất Muội.
“Cho cô.”
“Đây là cái gì?” Trong mắt Trịnh Thất Muội có chút phòng bị, nhìn biểu cảm
của Hiên Viên Diêu, trực giác mách bảo anh ta không có ý tốt.
“Đây là tiền lương nhiều năm công tác của anh ta.” Hiên Viên Diêu cười rất
rạng rỡ. Buông lỏng tau: “Cô chắc là cô không vì anh ta mà tranh thủ
chút phúc lợi chứ?”
“Đương nhiên.” Trịnh Thất Muội cầm túi giấy
trên tay anh ta. Không biết gã Hiên Viên Diêu này đã bảo Thang Á Nam làm bao nhiêu chuyện xấu, chính anh ta cũng không tốt đẹp gì, đã bắn anh
bốn phát súng, lấy chút tiền cũng không quá đáng chứ?
Ôm chặ