Insane
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326563

Bình chọn: 9.00/10/656 lượt.

chăm chăm thì không được tự nhiên, bị dồn ép nhưng chẳng thể làm gì, chỉ có thể đánh trống lảng.

“Tớ mót quá, cậu không ngại giúp mình đi WC chứ? Thắt lưng của tớ không thể dùng lực. Phiền cậu rồi.”

“Tả Phán Tình, cậu lại giả vờ.” Trịnh Thất Muội cũng không cãi với cô, chuyện tình cảm, để cô tự mình suy nghĩ rõ ràng là được rồi: “Nhưng mà, cậu đừng quên. Bây giờ cậu đã có chồng.”

Tả Phán Tình cũng không phản bác, dưới sự giúp đỡ của Trịnh Thất Muội đi vào nhà vệ sinh, giải quyết nỗi buồn.

Lúc rửa tay, Tả Phán Tình nhớ đến hôm qua Cố Học Văn đã giúp mình như thế nào. Không hiểu sao mặt lại đỏ lên, có chút xấu hổ. Có chút ngượng ngùng.

Nhìn chính mình trong gương, cô lại nhắc nhở mình lần nữa, cô đã kết hôn, là vợ của người ta. Mặc kệ trong lòng cô có ai, đều phải kìm nén không được nghĩ đến nữa, nhưng mà cô cứ cảm giác trong lòng buồn bực đến mức phải luống cuống.

“Được không?” Trịnh Thất Muội đứng ngoài cửa hỏi vọng vào.

“Được.” Tả Phán Tình thở phào nhẹ nhỏm, lại nhớ đến Cố Học Văn, tên kia còn không hỏi cô, đã trực tiếp vọt vào mặc quần cho cô, lại bế cô đi ra–

Dừng. Tả Phán Tình ra lệnh chính mình không được nghĩ nữa. Anh ta ôm mày chẳng khác nào ăn đậu hủ của mày. Anh ta chăm sóc mày chẳng khác nào chiếm tiện nghi của mày.

Cho nên những chuyện này, không có gì hay để nghĩ đến cả. Qua tuần này, cô có thể tự mình xuống giường rồi, tất cả đều trở lại bình thường. Nhất định là như vậy–

———-

Chạng vạng, lúc Cố Học Văn đến, Tả Phán Tình còn đang ngủ, thắt lưng đêm qua đau đến mức làm cô không thể nào ngủ ngon được, cùng Trịnh Thất Muội ăn cơm xong liền đi ngủ.

Đem phần cơm tối đặt lên bàn, Cố Học Văn đến trước giường bệnh ngồi xuống.

Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng đang ngủ của cô, khuôn mặt nghiêng duyên dáng, làn da đang ngủ lộ ra vài phần hồng hào. Bàn tay to xoa nhẹ, cảm giác mịn màng làm anh lưu luyến. Làn da thật sự rất đẹp. Mươn mướt, mềm mềm.

Tả Phán Tình đang ngủ khẽ cằn nhằn một tiếng, đôi mắt chớp chớp, dường như không muốn biết mình đang ở đâu, lại nhắm mắt ngủ tiếp. Khuôn mặt nhỏ nhắn còn cọ cọ vào tay anh, bộ dáng nhìn cứ như một chú mèo con đang kêu meo meo.

Dường như cô đang mơ, khóe môi hơi nhếch lên, mang theo chút cười yếu ớt.

Ánh mắt Cố Học Văn tối sầm đi vài phần, ngón tay vân vê cánh môi cô, trong đầu liền hiện lên cảm giác mềm mại khi hôn cô. Bụng dưới lại hơi hơi nóng lên rồi.

Lúc này ý cười trên môi Tả Phán Tình càng sâu thêm. Dường như đang gặp một giấc mơ rất đẹp, miệng thì thào hai chữ. Động tác Cố Học Văn dừng lại, nhìn khuôn mặt ngủ có vẻ như đang rất hạnh phúc kia. Hai từ đó, là tên đàn ông. Lại không phải tên anh, khóe môi nháy mắt mím chặt.

Không chút cảm giác được khuôn mặt u ám của Cố Học Văn, Tả Phán Tình đang ngủ lúc này nỉ non một câu nói mớ.

Thu lại tay, Cố Học Văn nhìn chằm chằm khuôn mặt Tả Phán Tình, cật lực kiềm chế cơn xúc động muốn đánh thức cô.

Tâm tư lưu chuyển, cúi đầu, không khách khí đoạt lấy hô hấp của cô.

Tả Phán Tình đột nhiên bị công kích quấy rối giấc ngủ, ý cười trên mặt không còn nữa, đôi mày thanh tú nhíu lại. Phản ứng của cô làm cho Cố Học Văn cướp bóc càng thêm điên cuồng mãnh liệt.

Môi lưỡi không khách khí chiếm giữ, bá đạo mút lấy môi cô. Lực đạo cực lớn đoạt đi hô hấp của cô, Tả Phán Tình hổn hển từ trong mộng tỉnh lại.

Mở mắt ra, nhất thời không rõ đây là mơ hay là thật. Ô ô hai tiếng, nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Cố Học văn, trong chốc lát mê muội, không biết mình đang ở đâu.

Muốn động đậy, thì trên lưng đã đau đớn, cơn đau này nhắc cô nhớ mình đang ở đâu.

Cảm thấy anh ta không có chút ý tứ muốn buông mình ra, Tả Phán Tình trừng mắt. Trên lưng đau đớn làm cho cô không thể phản kháng, chỉ có thể để anh hôn đến khi anh bằng lòng buông cô ra mới thôi.

Nụ hôn vừa chấm dứt. Cố Học Văn hơi lùi lại một chút, nét u ám trên mặt vẫn không giảm chút nào, ngược lại càng đậm thêm.

“Cố Học Văn, anh làm gì vậy?” Anh ta uống trúng thuốc gì không biết? Bị chiếm tiện nghi là cô mà, mặt mày anh ta lạnh lùng như vậy làm gì?

Không có tiếng trả lời, Cố Học Văn vẫn cố chấp nhìn chằm chằm không chịu rời khỏi mặt cô.

Bị anh nhìn đến toàn thân không được tự nhiên, Tả Phán Tình làm bộ thoải mái kéo kéo khóe miệng: “Cố Học văn, anh còn nói anh không phải cố ý? Biết rõ tôi ở sau cửa, còn làm tôi bị thương. Rất tiện cho anh ăn đậu hủ của tôi đúng không?”

——–

Hết chương 90 Edit : wynnie

Beta: Phong Vũ

Cố Học Văn không chút tán thưởng câu đùa nhạt nhẽo của cô, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mặt cô, nhìn cả sự hoảng sợ trong lòng cô. Bầu không khí áp lực trầm lặng như thế khiến cô cực kỳ khó chịu, đành phải nói sang chuyện khác.

“Ấy. Tôi đói bụng.”

Trầm mặc, ánh mắt vẫn còn nhìn cô chằm chằm, Tả Phán Tình không chịu nổi nữa: “Cố Học Văn, tôi đói bụng. Anh có nghe không?”

Nếu anh không muốn ở lại đây, vậy thì xéo đi. Nửa câu sau còn chưa kịp nói ra, trong lòng Tả Phán Tình đã bực đến cuống cả lên.

Bàn tay Cố Học Văn hướng đến hộp cơm đầu giường, mở ra, mùi đồ ăn bay ra, Tả Phán Tình thật sự cảm thấy mình cũng có chút đói bụng.

“Anh