c, muốn cô đừng cười, lại không thể cử động, chỉ có thể khinh khỉnh nhìn cô.
“Cậu cười đủ chưa?”
Trịnh Thất Muội khua tay: “Ha ha ha ha, sao có thể, tớ đau bụng quá. Tả Phán Tình, tớ bị cậu chọc cười đến chết mất.”
“Trịnh Thất Muội, cậu còn cười nữa, chúng ta sẽ tuyệt giao.”
“Đừng nha.” Trịnh Thất Muội cố gắng bình tĩnh lại: “Nếu cậu tuyệt giao với tớ, tớ đi đâu tìm được cực phẩm như cậu để cười nhạo chứ?”
“Cậu còn nói nữa.”
Tả Phán Tình hối hận rồi, không nên tin tưởng Trịnh Thất Muội.
“Thôi tớ không nói nữa.” Khuôn mặt Trịnh Thất Muội vì cười mà đỏ như gấc. “Tớ thật là bái phục cậu luôn đó. Cậu cũng quá lợi hại đi. Thời gian cậu với Cố Học Văn từ trước khi kết hôn đến lúc kết hôn cũng phải một hai tháng đúng không? Trong khoảng thời gian đó chẳng lẽ câu chưa từng gọi điện cho anh ta? Không tìm anh ta?
“Please. Tớ chỉ muốn cách anh ta càng xa càng tốt, sao lại có thể chủ động liên lạc chứ?”
Một lần kia đến cục cảnh sát tìm anh ta, còn làm mình bị trêu chọc. Tâm trạng buồn bực của cô cũng là đương nhiên.
“Cũng đúng.” Trịnh Thất Muội không cười nữa, vẻ mặt xúc động; “Nhưng mà cậu bị thương vầy cũng tốt.”
“Cậu còn nói.” Tả Phán Tình thật sự muốn đánh cô nàng mà, cô bị thương mà là chuyện tốt sao?
“Thật mà.” Trịnh Thất Muội nhìn bộ dáng ngờ nghệch của cô: “Không phải cậu không muốn để anh ta chạm vào người sao? Bây giờ thì vừa đúng lúc không phải sao? Thời gian những một tháng. Một tháng này. Cậu dù sao cũng là người bệnh. Cậu cứ liều mạng sai khiến anh ta, dày vò anh ta. Theo dõi một thời gian. Nếu biểu hiện tốt. Vậy cậu yên tâm làm cô Cố. Nếu như biểu hiện xấu, cậu lại nghĩ cách đá anh ta, không phải đúng lúc sao?”
“An tâm làm cô Cố? Hôm nay không phải cậu nhận tiền của Cố Học Văn đến đây thuyết phục tớ đấy chứ?” Tả Phán Tình thu mắt, trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày hôm qua Cố Học Văn giúp cô lau người. Biểu hiện kia là coi như tốt, hay không tốt?
Mặt không hiểu sao lại hơi nóng lên, Trịnh Thất Muội cũng không chú ý tới, tiếp tục lẩm bẩm.
“Cậu nghĩ đi. Ba mẹ cậu vừa ý Cố Học Văn như vậy, nhất định sẽ không cho cậu ly hôn với anh ta, tớ đoán anh ta cũng không chịu, biện pháp này của mình không phải rất tốt sao? Quan sát anh ta, xem anh ta có phải một người đàn ông tốt hay không.”
Trong lòng Tả Phán Tình hơi hỗn loạn. Thay người dễ dàng như vậy sao? Chỉ là cứ tiếp nhận Cố Học Văn như vậy, lòng cô dù sao cũng còn có một chút chần chừ.
Cô cũng chưa hiểu gì nhiều về Cố Học Văn thì hai người đã cứ như vậy mà kết hôn. Trước đó cũng chưa có cơ hội tiếp xúc gì nhiều. Mà anh thì dường như có rất nhiều mặt, mỗi mặt cô đều không thể biết được.
Giống như hôm đó, anh ta rõ ràng rất tức giận, thế mà ngày hôm sau vẻ mặt lại rất bình tĩnh. Sau vài ngày nữa, cô cũng chỉ có thể kết luận rất cá nhân là có lẽ anh ta cũng không tệ lắm.
“Đáng tiếc không phải anh, cùng em đi đến cuối con đường–” Chuông điện thoài vừa reo lên. Tả Phán Tình cầm lấy điện thoại trên đầu giường, không chú ý đến vẻ mặt có một chút kinh ngạc của Trịnh Thất Muội.
Đầu dây bên kia là em họ của cô Trần Tâm Y: “Chị, em thực tập xong rồi. Ngày mai sẽ trở về thành phố C.”
“Thật không? Vậy thì tốt quá.” Tâm Y là con gái một người cô của Tả Phán Tình, cá tính lại không giống như cô của cô tuy hay lơ đểnh nhưng rất thanh thuần đáng yêu, còn có vài phần dí dỏm.”
“Cô biết chưa?”
“Chưa, em muốn đến tìm chị trước, hơn nữa cũng muốn cho ba mẹ một sự ngạc nhiên.”
“Tìm chị?” Tả Phán Tình ngóc đầu dậy, nghĩ đến việc mình bây giờ còn ở bệnh viện: “Tâm Y, chị bên này đang có chút việc, trong thời gian này không có ở thành phố C, em cứ về nhà trước, khi nào chị về sẽ đến tìm em.”
“Hả? Không phải chị kết hôn rồi sao? Chị và chồng đến Bắc Đô rồi hả?”
“Hả?” Lại nói dối sẽ càng nói càng lớn chuyện thôi: “Thôi bỏ đi, Tâm Y nếu em muốn đến tìm chị thì cứ đến đây đi, ngày mai em tới. Chị cho người đến đón em.”
“Chị, chị rốt cuộc đang ở đâu? Ngày mai em có thể tìm chị được không?”
“Có thể. Chị không sao, đợi ngày mai gặp rồi nói sau.”
“Dạ được.” Trần Tâm Y bắt đầu mong đợi ngày mai: “Ngày mai gặp.”
Cúp điện thoại, Tả Phán Tình lại thấy đau cả đầu, muốn nghĩ cách cho tình huống ngày mai, không thể để Trần Tâm Y nói chuyện cô nằm viện cho ba mẹ biết. Ngẩng đầu, lại đối diện với ánh mắt quái dị của Trịnh Thất Muội.
“Cậu làm sao vậy?”
“Phán Tình.” Giọng nói của Trịnh Thất Muội có phần nghiêm túc: “Chuông điện thoại của cậu, sao vẫn chưa đổi?”
“Thì sao?” Tả Phán Tình nhất thời không phản ứng kịp.
“Cậu dùng nhạc chuông này có phải là còn nhớ đến anh ta không?”
“Cái gì với cái gì vậy?” Tả Phán Tình đem điện thoại đặt lại đầu giường: “Chỉ là nhạc chuông thôi mà, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Trịnh Thất Muội bình tĩnh nhìn cô: “Cậu đừng gạt tớ. Tớ cứ đinh ninh là cậu đã buông xuống được, ai ngờ cậu vẫn chưa chịu buông xuống.”
“Đừng nói lung tung.” Tả Phán Tình trực tiếp phủ định: “Tớ không có không bỏ xuống được cái gì cả. Tớ chỉ là thích bài hát này. Thế thôi.”
Trịnh Thất Muội im lặng, ánh mắt chưa từng rời khỏi điện thoại của cô. Tả Phán Tình bị nhìn