XtGem Forum catalog
Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326122

Bình chọn: 7.00/10/612 lượt.

ên là ngã tư đường...

Sau đó là zombie... Siêu thị... Còn có... Mẹ!

Mẹ... Người phụ nữ

trước mắt với gương mặt tang thương, vẻ mặt dè dặt cẩn trọng, hình như

vẫn chưa phát hiện ra mình đang biến mất, Bạch Hi đau lòng ôm lấy mẹ,

nhắm chặt mắt lại, gặp lại, mẹ...

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ----

Ngọc Phong Tử cùng Thụ Yêu đối mặt với một nơi toàn là sinh vật kỳ dị.

"Phong Tử, ngươi nói xem đây là đâu?"

"Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai..."

"Ngươi xem cái kia kìa, con heo yếu ớt kia, sao lại có cánh của con chim thế?"

Ngọc Phong Tử đen mặt lườm Thụ Yêu một cái, đã đi hơn nửa tiếng, đều giống

như vậy, thậm chí những thứ gì ly kỳ hơn hắn cũng đều đã thấy cả, thật

sự không còn gì đáng kinh ngạc nữa.

"Ta nói Thụ Yêu này, có thú vị không? Cứ chuyện bé xé to còn không bằng chúng ta đi tìm Bạch Hi!"

"Tìm Bạch Hi? Nơi này có nhiều người di chuyển kỳ dị như ngươi lắm à?"

Camera kéo xa, Ngọc Phong Tử cùng Thụ Yêu đang ở trên một vùng đất rực rỡ, đó

là một vùng đất rất lớn, trôi nổi trong không trung, đủ loại chim chóc

bay trên trời, hoặc là nói, chúng thật khác nhau?

"Chít chít." Chỉ thấy một con chuột đồng trên lưng có đôi cánh, tự tại bay lượn ở trên... đỉnh đầu Ngọc Phong Tử.

Những loài trên mặt đất giống như rất hứng thú với Ngọc Phong Tử cùng Thụ

Yêu, ba tầng trong ba tầng ngoài bao trùm bọn họ, tiếng chít chít khiến

Ngọc Phong Tử đau cả đầu, Thụ Yêu lại cực kỳ nhàn nhã chỉ cái này chỉ

cái kia cho Ngọc Phong Tử xem.

Vô nghĩa, khó có cơ hội đi du lịch với Phong Tử như thế, sao có thể không quý trọng! Ngươi nói sẽ có thể

nguy hiểm? Thụ Yêu hít sâu một hơi, thế giới này cũng không có ác ý, có

thì cũng chỉ là sương mù trôi nổi trên không, giống như một đứa bé mù

tịt từ sâu trong nội tâm thôi mà.

"Này! Thụ Yêu! Còn không mau

tới cứu ta!" Ngọc Phong Tử cực kỳ khó chịu hướng về phía Thụ Yêu mà hô

lên, cho hắn xin, hắn sắp bị mấy thứ yêu quái này chôn sống rồi!

"Được rồi Phong Tử, ta kéo ngươi đi ra." Thụ Yêu duỗi tay ra, đưa một cái dây mây kéo Ngọc Phong Tử ra khỏi cái thứ không biết là động vật hay là yêu quái kia, tiếp theo là nhảy lấy đà rồi lơ lửng trong không trung.

Ngọc Phong Tử ở chỗ nào? Ở trong ngực Thụ Yêu chứ đâu... Híp mắt nhìn Thụ

Yêu, hình như Ngọc Phong Tử đang thúc giục Thụ Yêu nhanh buông hắn ra.

Chớp chớp mắt, Thụ Yêu ho khan hai tiếng sau đó đặt Ngọc Phong Tử ở phía

trước rồi biến hóa một chút trên mặt đất. Lúc này hai người đang ở giữa

bầu trời xanh, từ rất xa có thể thấy phía dưới có một Đại lục hình tròn, đây chính là địa phương kỳ quái mà bọn họ mới nhìn thấy. Nhưng là, trừ

mấy thứ đó ra, trừ trời xanh thì chỉ cũng chỉ có mây trắng mà thôi.

"Thụ Yêu, ngươi nghĩ thế nào?" Ngọc Phong Tử không được tự nhiên đứng ở một

bên, trong lòng có chút cảm giác là lạ, bị dây mây kéo bay về phía bầu

trời, ánh mặt trời chói mắt, mùi cỏ xanh dễ ngửi, gần như tốt đẹp hóa

nam nhân tóc dài trước mắt này rồi.

"Xem ra chúng ta đã đi vào

một thế giới kỳ lạ, Bạch Hi cũng không ở đây, mà chúng ta cũng không

phải đang ở trong ảo giác." Tóm lấy một con thỏ nhỏ để vào trong lòng

bàn tay."Ta xác định nó thực sự tồn tại." Đưa con thỏ lên nghe nghe, tập trung dán lỗ tai."Mạch đập ấm áp, miễn cưỡng có thể nghe thấy tiếng máu chảy..." "Ngon quá..." Híp mắt giống như một con mèo rồi phát ra tiếng

ừng ực, cười nhìn con thỏ nhỏ, giống như một giây sau hắn sẽ há miệng

cắn nó vậy.

Ngọc Phong Tử kinh ngạc nhìn Thụ Yêu, ... Tiếng máu

chảy? Lời nói máu tanh cùng động tác như thế... Làm sao lại bị Thụ Yêu

làm đến yêu nghiệt như thế?

"Phong Tử, đừng nhìn ta như thế, ta

sẽ cho rằng ngươi thầm mến ta mất." Cười tủm tỉm nhìn con thỏ nhỏ, lại

giống như có con mắt thứ ba nói ra vẻ mặt hiện tại của Ngọc Phong Tử.

"Ta..." Ngọc Phong Tử còn chưa kịp giải thích thì Thụ Yêu đã nói tiếp."Thôi, đã cai máu rất nhiều năm, trở về đi cậu nhóc dễ thương." Thụ Yêu nhẹ nhàng tung con thỏ lên, vô tình để nó an toàn trở về Đại lục.

"Phong Tử, ngươi có cảm thấy là lạ ở chỗ nào hay không." Híp mắt nhìn con thỏ nhỏ, Thụ Yêu lại nói ra điểm kỳ quái.

"Không, sao thế?" Bộ dáng lúc trước kia, bây giờ lại đột nhiên đứng đắn, đến

cùng ai mới là ngươi? Ngọc Phong Tử có chút hoảng hốt, nhưng không đợi

hắn nghĩ lại, thì đã nhận ra có chút không thích hợp.

"Sao lại thế này, cái đảo kia biến mất thế nào?" Đảo nhỏ biến mất! Mà đám động vật vẫn cứ không biết gì chạy vui đùa ầm ĩ.

"Không chỉ là đảo nhỏ, mà ngay cả phần thế giới ở chỗ chúng ta cũng đã biến

mất." Thụ Yêu nhìn phương xa, bầu trời bắt đầu giống như sụp đổ mất đi

màu sắc, từng mảng trời màu xanh giống như được ghép hình vỡ vụn rồi rơi xuống, nơi mất đi mảng hình sẽ bị một vòng xoáy màu đen thay thế, thế

giới này thật không ổn định.

"Qua đây." Mặc dù không biết vòng

xoáy màu đen này sẽ đi qua bọn họ như thế nào, nhưng nó không hề có ác

ý, chẳng qua chuẩn bị trước vẫn tốt hơn, cho nên Thụ Yêu không khỏi phân trần kéo Ngọc Phong Tử vào trong lòng, dùng thân thể của mình che chở

Ngọc Phong Tử, sau đó điều khiển dây mây trong mình nhanh ch