tôn sao? !"
"Làm gì có! Yêu quái a! ! !"
"Kêu cái gì mà kêu."
"Không phải ngay cả tâm tư muốn chết ngươi cũng có sao? Thì sợ cái gì?"
"Đến cùng ngươi là cái gì thế? !"
"Bản tôn là Yêu."
"Đi thôi... Đi thôi."
"Tiểu tử, ngươi không có cách nào tu tiên đúng không? Không tin ta ư?"
**
Không tin ta ư? Tin ta không? Khóe mắt Ngọc Phong Tử có chút ướt át.
"Má nó, chẳng lẽ phải thật sự biến thành đàn bà ư?" Đẩy cái tay còn đang di chuyển trên má mình ra, lầu bầu lẩm bẩm nói, lau lau nước mắt.
"Ngươi nói cái gì?" Thụ Yêu bị Ngọc Phong Tử đẩy tay ra có chút bi thương, cặp mắt màu xanh biếc kia trong bóng đêm giống như cũng có thể sáng lên.
"Không có gì!" Ngọc Phong Tử nói xong, dựa vào người Thụ Yêu, hai tay vòng ở
trên cổ của hắn, bĩu môi híp mắt như là một đứa nhỏ uống rượu say khẽ
cắn môi Thụ Yêu.
Mềm mềm, thật muốn ăn... Ngọc Phong Tử mơ mơ màng màng nghĩ.
***
"Sư phụ?" Loáng thoáng truyền đến tiếng người nói, Ngọc Phong Tử cùng Thụ Yêu đột nhiên bừng tỉnh.
"Hả? !" Hai người thanh tỉnh xong thì nhìn mặt nhau.
Sắc mặt Ngọc Phong Tử giống như bị lửa thiêu nóng, chó má... Lần đầu tiên
còn chưa tính, thế mà lại bị đồ đệ bắt gặp hả trời? ! Sao... Ơ? Hình như có chỗ nào không đúng... Đồ đệ? Đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía chỗ
phát ra giọng nói, nơi đó là ngọn nguồn lôi kéo cảm giác, lúc này lại
xuất hiện một điểm sáng, Bạch Hi nghiêng người nhìn Thụ Yêu cùng Ngọc
Phong Tử.
"Sao lại thế này? Thụ Yêu, đó là Bạch Hi sao?" Nhíu
nhíu mày, Ngọc Phong Tử có chút hoài nghi đến cùng người đó có phải Bạch Hi hay không.
"Là cậu nhóc đó." Nhìn vài giây sau, Thụ Yêu cho câu trả lời như thế.
"Má nó... Ngươi xác định đây không phải là hồn phách của Bạch Hi? ! Bò ra
từ điểm sáng kia chuẩn bị nuốt chửng chúng ta chứ?" Ngọc Phong Tử bĩu
môi nhưng cũng chỉ là nói mà thôi, dù sao hắn cũng nhìn ra được đó có
phải là Bạch Hi hay không, chỉ là hắn muốn Thụ Yêu xác nhận một chút mà
thôi.
"Chờ một chút, ngươi không cảm thấy trong người có chút kỳ
lạ ư? Không thấy lực lôi kéo nữa." Ngọc Phong Tử ngửi ngửi năng lượng
lưu lại trong không khí. “Cỗ năng lượng kia cũng bị áp chế xuống, rốt
cuộc sao lại thế này?"
"Đi thôi, đi qua chẳng phải sẽ biết sao, ngươi mà có lúc sợ cơ à?” Thụ Yêu vui đùa xoa xoa gò má Ngọc Phong Tử.
"Bỏ cái tay chết tiệt của ngươi ra." Nhẹ nhàng gạt cái tay không thuộc về
mình ra, dẫn đầu đi về phía trước đi, ai nói ta sợ chứ? Chúng ta cứ chờ
xem!
"Được rồi được rồi, lão bà, vẫn là ta mang ngươi đi thôi,
mấy cái dây mây nhỏ này không biết ngươi mà." Ngụ ý chính là còn phải
trông nom hắn, Thụ Yêu lén lút mấp máy miệng.
"Ngươi nói cái gì? ! Lão bà? Ai là lão bà của ngươi! Cút đi! Gia tự mình đi!" Ngọc Phong Tử
thở phì phì bỏ Thụ Yêu chạy đến chỗ dây mây ở phía cuối cùng rồi đột
nhiên nhảy dựng lên, một lát sau đó cũng tiến vào điểm sáng kia.
"Aizzz." Thụ Yêu bị bỏ lại ở phía sau bất đắc dĩ lắc đầu, ta sao lại thích một
tiểu gia hỏa vừa thích giận dỗi vừa hay sĩ diện như thế chứ.
"Thôi, đây đều là số mệnh rồi, ai bảo ta thích ngươi, thích nên cũng đành phải đi theo thôi." Sờ sờ cằm, cũng theo sau nhảy vào trong điểm sáng.
Tiến vào điểm sáng cũng không lâu lắm, nhưng lại thoải mái làm cho người ta cảm giác giống như đã trôi qua nhiều năm... "Anh Thụ Yêu, tỉnh tỉnh... Sư phụ, tỉnh tỉnh lại đi."
Ai? Ai đang nói chuyện? Ngọc Phong Tử mơ mơ màng màng mở mắt ra, đập vào
mắt là một vùng ánh sáng."Emma! Thật chói mắt! Con mẹ nó! Ai phóng đạn
mù thế hả!" Ngọc Phong Tử nhảy một cái bật dậy khỏi mặt đất, khó chịu
xoa mắt thích nghi với ánh sáng.
"Sư phụ, nói nhỏ chút, anh Thụ Yêu còn đang ngủ." Bên phải truyền đến tiếng nói.
"Đồ đệ?" Ngọc Phong Tử thì thào."Đồ đệ! Sao con lại ở đây! Lúc trước sư phụ và Thụ Yêu còn đang tìm con đấy!" Vui sướng khoác hai tay lên vai Bạch
Hi. Ánh mắt trong sáng, khóe miệng cong lên, đây quả thực là đồ đệ của
hắn! Nhưng mà... Sao lại giống như...
Ngọc Phong Tử nhìn nhìn, lại nhìn nhìn trời.
"Mẹ kiếp, đồ đệ, sao chỉ ngắn ngủn có vài ngày con đã cao lên như thế rồi
hả?!" Đúng, chính là như thế, trước kia Bạch Hi chỉ tới ngực của hắn,
khoác vai nó còn phải hơi khom lưng, mà bây giờ, Ngọc Phong Tử đột nhiên cảm thấy cảm giác này có chút không đúng lắm, vấn đề chính là điểm này, khoác vai Bạch Hi, cánh tay của hắn còn phải nâng lên chút!
"Sư phụ... Con…" Bạch Hi cười khổ lắc lắc đầu, đang chuẩn bị giải thích.
"Ê! Nhìn kỹ, cái mặt này cũng dài ra rồi... Cái mũi cao hơn rồi... Môi cũng mỏng hơn rồi... Con nói đi! Có phải ăn vụng Linh Đan Diệu Dược gì
không? Mau cho sư phụ một viên! Để sư phụ áp người nào đó ở dưới thân!"
Quan sát khuôn mặt Bạch Hi, trong đầu Ngọc Phong Tử chợt lóe lên suy
nghĩ, nếu đan dược này có thể khiến Bạch Hi cao lên như thế, như vậy hắn cũng có thể nhỉ? Ngẫm lại Thụ Yêu cao 1m89... Ngọc Phong Tử vừa nghĩ
tới lại càng ngoan độc, cắn Thụ Yêu vài ngụm!
"Ngu ngốc, Bạch Hi
là trưởng thành, không phải ăn Linh Đan Diệu Dược gì cả." Giọng nói hơi
thấp trầm từ tính vang lên, Bạch Hi xuyên qua bả vai Ngọc Phong Tử nhìn
qua, cho
