sự!
"Rốt cuộc trong bụng này là thứ gì, thật đúng là rất tò mò... Hơn nữa..." Thầy thuốc Lý tự nói,
chậm rãi đưa tay thò vào trong áo Lưu Mỹ Lăng, tưởng tượng thấy sắp có
cảm giác mềm mại, thân dưới của hắn lặng lẽ run rẩy. Mẹ nó... Kỳ thực
hắn vẫn không thể hiểu nổi, vì sao Lưu Mỹ Lăng xinh đẹp như hoa lại lấy
cái cái người khù khờ như ông Trương, hơn nữa đã 30 hơn tuổi mà vẫn duy
trì được bộ dáng lúc mới 20. Điều này luôn dụ hoặc hắn... Nghĩ tới thân
thể Tiểu Phân khô quắt không đủ quyến rũ, thầy thuốc Lý liền bĩu môi,
nếu không phải cái bụng kỳ quái này của Lưu Mỹ Lăng, thì làm sao hắn lại chờ tới bây giờ chứ? Lấy cái cớ đến khám bệnh tại nhà, là sự che đậy
tốt nhất! Trong phòng chỉ có hắn và Lưu Mỹ Lăng, trong sân chỉ có gió
thổi hiu hiu, im ắng làm cho người ta kìm không được hoảng hốt...
"XÌ...!" Nóng đến mức nướng chín tay! Bởi vì quá nóng nên thầy thuốc Lý mất
trọng tâm ngã từ trên giường xuống mặt đất, sao lại thế này? Hai mắt
thầy thuốc Lý tràn đầy hoảng sợ, chỉ đụng có một lát thôi, chẳng mềm mại như trong tưởng tượng, mà là nóng rực.
"Mày... Rốt cuộc mày là
quái vật gì... ?" Hai tay thầy thuốc Lý chống trên mặt đất, vô ý thức
hỏi ra miệng, Lưu Mỹ Lăng trước mắt, bụng đang biến hóa một cách kỳ dị,
vốn cái bụng kia đang là cái bụng bình thường của một người phụ nữ có
thai, nhưng bây giờ lại giống như đang có thứ gì đó sắp đi ra ngoài. Tim thầy thuốc Lý đập rộn lên, yết hầu khát khô, hắn lần đầu tiên thấy dị
tượng này, mắt thấy có thứ gì đó sắp chui ra khỏi bụng, Thầy thuốc Lý
nuốt một ngụm nước bọt, thật sự là không chịu được, đứng lên chạy ra
ngoài, chạy tới cửa vừa vặn bắt gặp ông Trương đang dẫn theo Tiểu Phân.
"Ông Trương! Cứu mạng!" Thầy thuốc Lý hô to.
"Sao thế sao thế? Vợ tôi xảy ra chuyện gì ư? !" Lúc này Ông Trương vẫn một
lòng một dạ đặt toàn bộ tâm tư lên người vợ nên chưa cân nhắc được ý tứ
trong lời của thầy thuốc Lý, đẩy thầy thuốc Lý ra rồi xông vào bên
trong. Khổ nỗi dưới tình thế cấp bách mà sức đẩy lại quá lớn, thầy thuốc Lý bị đẩy ngã trên mặt đất, Tiểu Phân theo sát sau đó vội vã bước lên
phía trước đỡ thầy thuốc Lý lên, ái muội dùng ngực cọ cánh tay thầy
thuốc Lý. Đáng tiếc cái chiêu này bình thường có tác dụng thì bây giờ
lại không có hiệu nghiệm với một người đang sợ hãi như ông ta, thầy
thuốc Lý tâm phiền ý loạn đẩy Tiểu Phân ra, muốn vào cửa nhìn xem rốt
cuộc là thứ gì, nhưng lại không dám, đúng lúc này chợt nghe thấy tiếng
trẻ con khóc oe oe từ trong phòng truyền ra.
"Là con gái, con
gái! khà khà!" Trong phòng, ông Trương cười ha ha, Lưu Mỹ Lăng cũng từ
từ tỉnh lại sau khi đứa bé ra đời, mắt to ướt át nhìn chằm chằm đứa bé
trên tay ông Trương, vui đến mức nói không ra lời, không phải là quái
vật... Quả thật là con của mình.
"Ông... Ông Trương... Sao có đứa bé này được?" Thầy thuốc Lý run run rẩy rẩy đỡ khung cửa nhìn đứa bé
trong tay ông Trương, đó là một bé gái, hai mắt đỏ bừng nhưng vẫn không
mở, bộ dạng thật khỏe mạnh.
"Đây không phải là do thầy thuốc Lý
giúp Mỹ Lăng sinh sao?" Ông Trương nhìn đứa bé trên tay, cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.
"Không đúng, thầy thuốc Lý! Làm sao để
nó đừng khóc đây?" Chỉ có một tiếng khóc nỉ non, cho tới bây giờ lại yên tĩnh, chỉ có bộ ngực hơi phập phồng có thể làm cho ông Trương yên tâm
rằng đứa nhỏ này không có việc gì!
"Ông, ông đánh vào mông nó,
đánh thêm vài cái là được." Thầy thuốc Lý đang chuẩn bị hỏi tiếp, khổ
nỗi bị ông Trương ngắt lời nên lời định hỏi phải nuốt vào trong.
"Ông Trương, ông vừa vào thì chính là như thế này ư?" Thầy thuốc Lý hỏi.
"Cái gì?? Sao vậy, không phải nó do ông đỡ đẻ mà ra ư! Tôi vừa tới thì nó đã ở trên đầu giường rồi! Hỏi tôi làm cái gì, chẳng lẽ nó không phải do
ông đỡ đẻ, thì tự tôi sinh à? khà khà!" Ông Trương vội vàng tìm cách cho đứa bé tiếp tục khóc, thuận miệng ném ra một tin tức khiến thầy thuốc
Lý khiếp sợ.
Đứa nhỏ này, do tôi tự sinh à! Nghĩ đến đây thầy
thuốc Lý trừng lớn hai mắt, đứa nhỏ trong lòng ông Trương miễn cưỡng có
thể khóc thành tiếng rồi, nhưng lúc này thầy thuốc Lý cả người lạnh lẽo, đầu nặng bước nhẹ kéo Tiểu Phân ra khỏi nhà ông Trương.
"Ông
Trương, nên gọi con là gì nhỉ?" Không có ai quấy rầy hai người nói
chuyện cho nên Lưu Mỹ Lăng mở miệng, vừa sinh xong, vậy mà lại không hề
mệt mỏi.
"Gọi Chỉ Nhàn đi! Chúng ta không có văn hóa, đây chính
là cái tên tôi hỏi lão già họ Vương đoán số mạng mà có, bảo vệ bình an
đấy!"
"A! Được!" Lưu Mỹ Lăng cười thầm, cười vì cuối cùng thì căn nhà này cũng ra dáng cái nhà. Có một đứa bé đáng yêu, chỉ mong con được vui vẻ mà lớn lên!
Hình như đứa bé trong tay ông Trương nghe thấy được lời trong lòng của mẹ..., trong tiếng khóc đứt quãng mang theo mỉm cười.
"Tại sao không nói tiếp vậy?" Trong tầng hầm ngầm u ám, Bạch Hi có thể thấy
rõ biểu cảm lúc này của Chỉ Nhàn, nhưng chính cái tư thái vô tri vô giác đó lại càng làm cho người ta cảm nhận được bi thương thật sự.
Chỉ Nhàn lắc lắc đầu, không muốn nói nữa, chỉ nói có chút trí nhớ, năm đó
sẽ củng cố ba lần, sang năm sẽ củng
