m toàn ỷ lại là chính
mình.
Anh làm như vậy, là sai lầm rồi sao?
Nhìn Từ Như Nhân kiên trì không chịu ngẩng đầu lên, anh cảm giác mình không
biết nên nói cái gì, rồi lại phát hiện bất luận hiện tại anh muốn nói gì đi nữa, nghe cũng chỉ giống như là lấy cớ với biện giải.
Lúc trước không chịu nói rõ tâm ý của mình với cô, hiện tại dù có nói, thì cũng đã muộn rồi?
Bên môi lộ ra nụ cười khổ, anh thử vài lần, rồi mới trấn định nói ta nghi vấn của mình.
"Em muốn tới "Vàng bạc đá quý Phong Dương" sao?" Anh nhớ tới lời cha mình
đã nói, nếu như Từ Như Nhân muốn rời đi, hãy để cho cô đi; lời mà Trần
Sĩ Kiệt đã nói vẫn còn vang lên bên tai anh, có lẽ sau khi cô rời đi, có thể cô sẽ vui vẻ hơn.
Tuy rằng thật đáng
tiếc mình lại không phải là người đã thay đổi cô, nhưng nhìn bộ dáng
ngày đó cô rúc vào trong ngực Trần Sĩ Kiệt, anh nguyện ý chúc phúc.
". . . . . . Không biết." Không biết tại sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện
này, Từ Như Nhân cũng ngừng động tác ăn uống của mình, chờ anh.
"Uh!" Tào Doãn Anh một lần nữa nhặt đũa, yên lặng ăn xong phần cơm của mình, rồi lẳng lặng đứng dậy.
"Anh vẫn chưa nói với em chuyện này, món bò kho mà em nấu ăn rất ngon."
Câu nói bất ngờ này, rốt cuộc cũng khiến cho Từ Như Nhân ngẩng đầu lên.
Tào Doãn Anh mang theo nụ cười, lại có một chút ý tứ chua chát nói. "Trần Sĩ Kiệt. . . . . . Dường như rất thích hợp với em!"
Anh móc ra một vật gì đó để bên cạnh chén của mình, không nói thêm một lời nào nữa mà rời đi.
Từ Như Nhân nhẹ buông tay, hơi giật mình mà nhìn chùm chìa khóa trước mặt. . . . . .
"Anh hai, em là nhờ anh đi "trợ giúp" mà, sao anh lại đi phá hỏng gia can
nhà người ta làm cái gì?" Nghe xong lời kể của Trần Sĩ Kiệt, Trần Ý Hoan tức giận mà trợn mắt liếc qua.
"Anh là suy nghĩ cho bọn họ, nên mới hạ một liều thuốc nhắc nhở đấy chứ." Lão thần Trần Sĩ Kiệt phản bát.
"Vậy sao?" Trần Ý Hoan cười vô cùng ngọt ngào, ngọt ngào như mật. "Anh làm
như vậy, rõ ràng là vì không vừa mắt bất mãn với người ta."
Bị em gái xem thấu tâm tư, Trần Sĩ Kiệt cũng không phủ nhận.
"Quả thật là do anh tức giận nên mới nói như vậy,
anh không nghĩ tới nhân viên cao cấp của "Long Tinh" lại là một kẻ như
vậy, cho dù có là chuyện đại sự gì, cũng không thể nói khó nghe như vậy
đối với một người phụ nữ."
Lại còn chưa nói đến người bị làm cho
nhục nhã đó lại là Từ Như Nhân, cái tên đó rõ ràng là không có đem bọn
họ những "Chỗ dựa"này đặt ở trong mắt.
"Ân! Thật sự rất không có
khẩu đức." Trần Ý Hoan cũng tức giận, nếu như việc này để cho Phương
Hạnh Nhạc biết, sợ là sẽ trực tiếp vọt tới trước mặt người nọ mà đành
cho một trận ra trò?
"Cho nên anh cũng không suy nghĩ nhiều, mà
nói ra nhưng lời như vậy." Trần Sĩ Kiệt hồi tưởng lại, cũng cảm giác
mình là có chút xúc động, nhưng không nghĩa làm như vậy là sai. "Nhưng
như vậy cũng tốt, vấn đề giữa hai người kia nếu như bây giờ vẫn không có chuyển biến, không biết lại giằng co đến khi nào, rõ ràng cả hai đều có tình cảm với nhau nhưng vẫn chỉ cứ lén lút qua lại, ở trong công ty
cũng làm ra những hành động cẩn thủ chừng mực. Giờ anh đã nói ra những lời này, lại ngay trước mặt Tào Doãn Anh mà mang
người đi, anh nghĩ sau chuyện này anh ta đủ thông minh để biết là mình
cần sớm nói chuyện rõ ràng với Tiểu Nhân."
"Hơn nữa lời đồn cũng
đã lan truyền ở "Long Tinh", anh cũng không tin bọn họ còn có thể coi
như chuyện gì cũng chưa hề phát sinh."
"Vạn nhất chuyện không như anh đã suy tính thì sao?" Trần Ý Hoan nhìn anh với vẻ xem thường. "Vạn
nhất Tào Doãn Anh cảm thấy anh rất nghiêm túc, người Tiểu Nhân thích
chính là anh, cứ như vậy mà quyết định buông tay thì làm sao?"
"Vậy thì đến lượt anh đi tìm anh ta nói chuyện thôi!" Trần Sĩ Kiệt nhún nhún vai.
"Người ta có chuyện gì cần nói với anh kia chứ?"
"Đã là đàn ông thì không nên nhượng bộ."
"Làm không tốt anh ta lại cảm thấy đó là anh đang hy sinh mà thành toàn cho người ta đó."
"Tiểu Hoan, em tốt xấu gì cũng đối với anh trai mình cũng có chút tin tưởng
chứ?" Tin tưởng dù chỉ một chút vào phán đoán của anh thôi cũng không
được sao?
"Em đối với anh có lòng tin, nhưng em đối với Tào Doãn
Anh không tin tưởng được." Một người đàn ông hơn ba năm trời không lên
tiếng, chứng kiến người phụ nữ bên người của mình bị người ta theo đuổi
cũng không có phản ứng lớn gì, cô thật sự rất khó mà không bi quan.
"Hơn nữa anh lại thẳng thừng đem chuyện tình cảm của họ nói ra trước mặt tất cả mọi người, không phải là làm cho Tiểu Nhân ở "Long Tinh" không còn
đường lui nữa sao?" Một bước cờ này rất khó để cô không nghi ngờ mục
địch của anh hai là vì muốn thuận lợi mà kéo Tiểu Nhân qua công ty nhà
mình luôn. "Đáng tiếc là cho dù cô ấy không thể tiếp tục ở lại đó nữa,
thì hành động theo đuổi lúc trước của anh cũng làm cho cô ấy bài xích
chuyện vào làm ở "Tập đoàn Phong Thái" mất rồi."
Theo cá tính của Tiểu Nhân, bởi vì quan hệ của các cô, vốn đã không có khả
năng đáp ứng vào làm ở "Phong thái" khiến cho cô khó làm người; hôm nay quậy một phát như vậy về sau, cô ấy càng
cách "Phong thái
