XtGem Forum catalog
Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326043

Bình chọn: 9.00/10/604 lượt.

ô nên về nông thôn rèn luyện đi đã, chờ đến khi

làm xong thủ tục thế chỗ sẽ về đi làm, cô cứ bám lấy thành phố nếu tôi cho cô

công việc chẳng hóa ra tôi tiếp tay cho tiêu cực à?

Mẹ nói:

- Thu ơi, mẹ con ta về thôi, không làm phiền bác Lí

nữa.

Thu không chịu về:

- Mẹ về trước đi, con chờ một lúc nữa.

Thu nói với bà Lí:

- Cháu không sợ về nông thôn, có điều nhà cháu khó

khăn quá, cháu không đi làm chút gì thì nhà cháu không sống nổi.

Bà Lí hạ giọng:

- Cô thích chờ thì cứ chờ, tôi không bảo đảm có việc

cho cô.

Thu bảo mẹ về, cô chờ ở đây. Chờ suốt hai tiếng đồng

hồ bà Lí vẫn không sắp xếp công việc cho Thu. Có hai lần bên A ngó đến Thu,

nhưng bà Lí cứ một mực giới thiệu người khác. Bà ta giải thích:

- Khó khăn của cô chỉ tạm thời, cô có thể đi vay đâu

đó, đến khi được làm cô giáo còn lo gì?

Thu giải thích mình thế chỗ không được làm giáo viên

mà làm cấp dưỡng, bà Lí không tán thành, lắc đầu:

- Việc gì cô phải làm cấp dưỡng? Về nông thôn chẳng

hơn làm cấp dưỡng à? Cô về nông thôn vài năm rồi được gọi về làm công nhân chả

tốt hơn hay sao? Sáng sớm ngày thứ ba Thu lại đến nhà bà Lí thật sớm, ngồi ở

nhà khách chờ việc. Đang suy nghĩ hôm nay không có việc thì biết làm thế nào,

thì nghe có người hỏi:

- Thu, chờ việc đấy à?

Thu ngước nhìn, ngạc nhiên suýt kêu lên, thì ra

"cô em vợ". Cậu ta mặc quân phục có màu úa, áo thì vừa người nhưng

quần quá rộng, rõ ràng là cái quần thùng thình mới phải dùng dây lưng thắt cho

eo nhỏ lại. Thu không biết giữa ngày hè nóng nực này cậu ta đóng bộ vào để làm

gì. Thu nhìn kĩ, thấy trên ngực áo cậu ta có gắn huy hiệu lãnh tụ đỏ chót, cái

mũ trên đầu cũng có huy hiệu, biết cậu ta đóng bộ không phải để chơi.

"Cô em vợ" mặt mày rạng rỡ:

- Tớ đi bộ đội rồi.

Thu không dám tin, cậu ta người nhỏ thó, cũng không

khỏe mạnh làm sao có thể tòng quân? Hay là vào bộ đội để làm cần vụ cho thủ

trưởng?

Ở trường, "cô em vợ" không bao giờ dám nói

chuyện với Thu, cũng không dám nói chuyện với ai, đúng là lặng lẽ ít nói, trong

lớp mọi người cảm thấy không có sự tồn tại của cậu ta, không ngờ cậu ta lại đi

bộ đội, hình như cũng để tránh về nông thôn.

"Cô em vợ" hỏi lại:

- Thu đang chờ việc à? - Thấy Thu gật đầu, cậu ta vào

nhà hỏi mẹ - Mẹ, sao mẹ không bố trí công việc cho bạn ấy?

Thu nghe thấy bà Lí nói:

- Mẹ đây có không bố trí việc cho cô ấy? Lâu nay việc

ít, người nhiều.

- Mẹ bố trí công việc cho bạn ấy, bạn ấy đang chờ đấy

- "Cô em vợ" nói.

- Chờ nhưng phải có việc. - Bà Lí nói

Thu thấy "cô em vợ" thì thầm gì đó với mẹ,

nhưng nghe không rõ. Thu rất cảm kích "cô em vợ", nhưng lại cảm thấy

khó xử, hình như mình đang cầu xin cậu ta.

Một lúc sau bà Lí ra, nói:

- Ông Vạn Xương Thịnh ở nhà máy giấy hôm qua đến đây

tìm người làm, việc tương đối vất vả, tôi không giới thiệu cô. Nếu cô muốn làm

thì đi làm.

Thu vui mừng nhìn ra ngoài, vội nói:

- Cháu làm, cháu không ngại khổ. Bác có cần viết cho

cháu cái giấy giới thiệu không ạ?

- Không cần, cô cứ bảo tôi giới thiệu, chả nhẽ ông ấy

không tin? - Bà ta nói xong liền quay vào làm việc của mình.

Thu biết nhà máy giấy ấy ở đâu, nhưng ông Vạn Xương

Thịnh là ai, tìm ở đâu thì Thu không biết. Thu nhìn bà Lí đang bận việc riêng

không muốn nói chuyện với Thu, nên Thu cứ đến nhà máy giấy xem sao.

Thu cảm ơn bà ta rồi đến thẳng nhà máy giấy. Đang đi

thì có người cưỡi xe đạp đuổi theo, ấn chuông ngay bên cạnh. Thu quay lại nhìn

thì ra "cô em vợ" mặt tươi roi rói, nói với Thu:

- Lên đây tôi đèo Thu đến nhà máy giấy, còn xa lắm.

Mặt Thu đỏ bừng, vội nói:

- Không cần, không cần, cứ để tôi đi một mình, bạn đi

việc của bạn.

"Cô em vợ" cưỡi xe đạp đi bên cạnh, khuyên

Thu:

- Lên đây, tốt nghiệp rồi, sợ gì chứ?

Thu vẫn không chịu, "cô em vợ" xuống xe, đi

với Thu. Người đi đường nhìn hai người với cặp mắt hiếu kỳ, khiến Thu mất tự

nhiên, nói:

- Bạn … đi đi, để tôi đi một mình.

"Cô em vợ" kiên trì theo Thu:

- Thu biết tìm bác Thịnh ở đâu, tôi đưa đi. Tôi sắp

vào bộ đội rồi, bạn bè với nhau, nói với nhau vài câu không được hay sao?

Thu phát hiện trước đây mình không hiểu gì "cô em

vợ" này, có thể Thu không hiểu bất cứ một học sinh nào trong lớp, lũ học

sinh cùng lớp chỉ ham chơi, trêu chọc các thầy các cô, còn nữa chẳng hiểu gì.

Nhất là những học sinh nam như "cô em vợ" lúc nào cũng như trẻ con.

Nhưng cậu trẻ con này đã đi bộ đội, hơn nữa lại còn có xe đạp định đèo Thu, bắt

chuyện với Thu, xem ra định để ý đến Thu.

Đến nhà máy giấy, cậu ta giúp , cao không đến một mét

sáu mươi lăm, vừa gầy vừa nhỏ, lưng lại gù, tử khí bao Thu tìm ông Thịnh. Thu

nhìn, cái người gọi là ông Thịnh này là một người trung niênbọc khuôn mặt,

giống như người nghiện thuốc phiện, đuôi mắt như có cục dừ, so với cái tên ông

ta thật châm biếm và hài hước.

"Cô em vợ" nói với ông Thịnh:

- Bác Thịnh, đây là cô Thu, bạn học của cháu, mẹ cháu

bảo đưa cô ấy đến đây làm việc, nhờ bác quan tâm.

Thu đang ngạc nhiên với lời lẽ mệnh lệnh xã giao thì

nghe ông Thịnh nói với "cô em vợ":

- Thu thiếc quái gì? Chẳng phải là con gái lớ