ết dũng khí nói cho hắn biết.
Chỉ là sau khi nhanh chóng nói xong câu đó, cô liền trốn vào trong chăn, bởi vì thật sự rất mất mặt.
Lạc Thiên Uy ngẩn ra, ngay sau đó lộ ra nụ cười nhàn nhạt:”Còn đau không?”
“Ừ”. Cô gật đầu một cái, che kín chăn:”Em rót giùm chị cốc nước nóng đi”. hiện tai mặt của cô như bị lửa đốt, ánh mắt của hắn sáng quắc như thế cứ nhìn chằm chằm cô, làm cô không có cách nào đành mượn cớ làm cho hắn rời khỏi.
“Đươc, em chờ một chút, tôi đem lại cho em ngay”. Hắn lập tức rời đi.
Một hồi tiếng bước chân gấp gáp tới, một ly nước ấm cùng với mấy viên thuốc giảm đau đưa trong tay Lạc Tích Tuyết.
Cô uống xong mấy viên thuốc đó thì bụng dưới giảm đau đi một ít.
Cô định thở phào một cái thì chợt bắt gặp Lạc Thiên Uy đang cởi quần áo của hắn, muốn hướng bên người cô nằm xuống.
Cô bị giật mình, mắt phòng bị nhìn hắn:”Em định làm gì?”
“Nghe nói bàn tay và thân nhiệt của người đàn ông có thể giúp người con gái giảm bớt đau đớn ở phương diện này”. Hắn đem bàn tay ấm áp của mình đặt trên bụng của cô, dịu dàng nói.
Không biết vì sao đột nhiên nghe hắn nói như thế làm cho cô có cỗ xúc động muốn khóc.
“Tại sao lại đối với chị tốt như vây?” Lạc Tích Tuyết đột nhiên hỏi mọt câu nhưng kỳ thật cô muốn hỏi tại sao hắn lại thích cô?
Lạc Thiên Uy nâng mặt của cô lên, trong mắt tràn đầy chân thành, nói ra những lời vẫn là bá đạo như cũ:”Tôi đối tốt với em, bởi vì em vốn là người con gái của tôi.”
Môi của hắn từng bước từng bước đến gần cho đến khi chạm nhẹ lên cánh môi lạnh lẽo của cô, thở ra từng ngụm khí nóng trên gò má của cô:”Lạc Tích Tuyết, tôi yêu em, vô luận cái gì tôi cũng có thể cho em chỉ cần là thứ em muốn”.
Than thể cô một hồi chấn động, cảm giác lòng mình như nhảy lên, tim như ngừng đập.
Bất kỳ một người đàn ông nào nói với người phụ nữ câu nói này tin tưởng không ai không cảm động, cô tất nhiên cũng không ngoại lệ nhưng kèm theo đó là nỗi sợ không nói nên lời.
Lạc Thiên Uy nằm ở bên cạnh cô, môt tay khoác lấy vai của cô để cô hoàn toàn dựa vào lồng ngực của hắn, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn.
Bụng dưới đau đớn nhưng nhờ có bàn tay nóng rực hóa giải, nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống.
Mùi hương trên người hắn tựa như con người của hắn làm cho cô có một dang yên tâm không dứt.
Chỉ là cảm giác như vậy chỉ tồn tại tron nháy mắt, cô tự nhủ với lòng không thể tham luyến cái ôm này của hắn quá nhiều, cũng khồng thể tham luyến ấm áp mà hắn mang lại cho cô.
Nhưng vòng tay của hắn làm cho cô cảm thấy an ổn nên cô rất nhanh tiến vào mộng đẹp, trong mộng đều là những giấc mơ ngọt ngào.
Lúc cô tỉnh lại đã là vào nửa đêm cô chỉ thấy bụng mình một hồi kêu vang, cô lúc này mới nhớ đã một ngày cô không có gì vào bụng.
Rón rén đi ra khỏi phòng, cô đi xuống bếp tìm thức ăn, chỉ tiếc trong tủ lạnh ngoài cốc nước trái cây ngoài ra cái gì cũng không có.
“Em đói bụng sao?” Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói của Lạc Thiên Uy.
“A, Thiên Uy? Khụ khụ…” cô vừa cầm cốc trái cây uống lại đột nhiên truyền đến âm thanh làm cho cô thiếu chút nữa bị sặc.
Hắn nhanh chóng vỗ ngực cho cô:”Sợ tôi như vậy sao?”
“Ai biểu em đi mà không có tiếng động, không dọa người khác mới là lạ”. Cô tức miệng nói, háy hăn một cái.
“Được, được, là tôi không đúng”. Hắn cưng chìu ôm cô, cười nói xin lỗi.
Cô ngược lại cảm thấy không được tự nhiên, sao cô đột nhiên cảm thấy nụ cười của hắn mang theo nhất mạt mập mờ kỳ quái.
“Thật là đói, chị muốn ra ngoài mua chút đồ ăn khuya!” cô nhìn tủ lạnh trống trải bất đắc dĩ nhún vai nói.
Lạc Thiên Uy kéo cô trở lại bàn, kéo ghế cho cô ngồi:”Đã trễ thế này rồi, môt mình em ra ngoài tôi không yên tâm”
“Nhưng cũng không thể đê bụng đói như thế này được?” Lạc Tích Tuyết buồn bực nói.
“Tôi đã sớm chuẩn bị cho em rồi, canh thịt bò Ý, nêm thử một chút tài nấu nướng của tôi như thế nào?” Tâm tình hắn vui vẻ đem thức ăn đã sớm chuẩn bị mang ra cho cô.
Nhìn bàn thức ăn phong phú trước mắt, cô kinh ngạc trợn to mắt nói:”Thiên Uy, tất cả những chỗ này đều là do em làm hả?”
Hắn tự hào ngẩng cao đầu, cười nói:”Đúng vậy, làm lúc em còn ngủ, lần đầu nấu không biết mùi vị như thế nào em nếm thử đi.”
“À? Ờ”. Cô ngẩn cả người, nhận lấy cái muỗng hắn đưa tới, múc một hớp bo vào miệng.
“Ăn ngon không?” lạc Thiên Uy nhìn chằm chằm cô, tựa hồ rất mong đợi đáp án của cô, đây là lần đầu tiên hắn chủ đọng xuống bếp nấu choc con gái ăn.
Cô giãn long mày, khen:”Ừm, đệ đệ tài nghệ nấu ăn của em quả thật là không tệ nha”.
“Uy!” Lạc Thiên Uy không vui nhắc nhở cô một câu.
“Cái gì?” cô không hiểu ý hắn.
Hắn bá đạo nói:”Gọi tôi Uy! Về sau nhớ gọi tôi vơi cái tên này”.
“Nhưng” cô có chút khó khan nói, gọi như vậy có phải than thiết quá hay không?
“Không có nhưng là, nếu như em không đồng ý thì chén cơm này em cũng không cần ăn nữa”. Hắn uy hiếp nói.
Lạc Tích Tuyết mới không dễ dàng như vậy thỏa hiệp, cô đưa tay phải ra giựt lại:”Đừng hẹp hòi như vậy,đưa cơm cho chị, thiếu niên xấu xa”.
“Em gọi tôi là gì?” lạc Thiên Uy càng them không vui.
“Chị có gọi sai sao? Chỉ có những thiếu niên xấu xa mới