ùng. Tuy số tiền dùng đã hết luôn nửa tháng chi tiêu của anh, nhưng chỉ cần thấy Tiểu Minh vui là
anh cũng vui rồi, tiền đâu thành vấn đề, nhịn vài hôm chắc cũng chẳng
chết. Đình Phong cười thầm trong bụng. Anh nghĩ đến cảnh tối nay Tiểu
Minh mặc bộ váy do anh tặng mà thấy rất hài lòng.
Tiểu Minh ngồi sau xe Đình Phong, cô bám lấy áo anh rồi nhìn ra hai bên
đường. Trời đã nhá nhem tối, nhưng lượng người đi trên đường rất đông,
đèn sáng lung linh cả bốn phía. Gió thổi lành lạnh ngấm vào da thịt
khiến cô phải nép mình lại sau lưng Đình Phong, lại còn run lên bần bật. A, không phải, là cái điện thoại Hạo Du đang rung^^. "Là Hạo Nhiên",
Tiểu Minh lẩm bẩm rồi nhấn nút nghe máy luôn.
_Dạ...
_Tôi Hạo Du đây.
_A, vâng, có chuyện gì thế ạ. - Tiểu Minh thấy tim đập nhanh thình thịch khi biết Hạo Du gọi.
_Nãy tôi có khởi động máy cô, có cuộc gọi đến thế là nó lại tắt luôn. Là Tiểu Phần, bạn cô có phải không? Thấy có mấy tin nhắn liền đó, chắc
có chuyện gì quan trọng, có gọi lại xem.
_Hì, vâng, cảm ơn anh.
_Ừ, thế đã mua xong chưa?
_Em chưa ạ, còn một lúc, thế nhé, đến nơi rồi, tí em về^^
_Ừ, ừm...về...sớm nhé!
_Vâng, chào anh.
Tiểu Minh trả lời rồi vội cắt máy, Đình Phong đã dừng xe được một lúc và đã...bế cô xuống đất an toàn rồi đây. Tiểu Minh nhìn Đình Phong khẽ
cười rồi cả hai cùng đi vào Men's Style Shop. Hai người nhìn
không khác gì một cặp đôi đang yêu nhau nên vừa bước vào, tất cả mọi
người đều dồn sự chú ý vào "couple" này. Cũng phải thôi, Đình Phong cao
như vậy, lại quyến rũ, đầy vẻ nam tính, trông không khác gì một người
mẫu. Còn Tiểu Minh tuy không cao nhưng cô rất xinh xắn, dễ thương, đi
bên cạnh Đình Phong quả thật rất đẹp đôi.
Trong lúc Đình Phong và Tiểu
Minh đi mua quà cho Hạo Du thì cậu và Hạo Nhiên cũng vừa bước ra khỏi
một cửa hàng nữ trang. Cả hai đều đã mua được quà cho Tú Giang ở đó. Hạo Du thì mua một cái lắc vàng trắng có đính hạt hồng ngọc, còn Hạo Nhiên
cũng mua lắc nhưng là lắc chân, nó mỏng manh nhưng nhìn rất tinh tế và
nữ tính.
Bây giờ đã là sáu giờ, hai người quyết định sẽ về nhà để dọn nhà cho
Tiểu Minh và còn tắm rửa chuẩn bị cho buổi party tối nay. Hạo Nhiên thì
rất vui vẻ vì đã mua được món quà ưng ý cho Tiểu Minh, quà cho Tú Giang
và quà cho trò chơi tối cũng đã mua đủ, không còn gì phải lo. Nhưng
ngược lại với anh họ mình, Hạo Du đang rất băn khoăn không biết có nên
mua gì thêm cho Tiểu Minh không. Lúc thì nghĩ là: "mới chỉ mua tặng cô
ấy cái mũ, mà cũng chẳng nói là quà Noel", lúc thì lại tự "bào chữa":
"Tiểu Minh chẳng thiếu cái gì, với lại, tặng cho vậy là cô ấy đã vui lắm rồi, chẳng cần thêm gì nữa". Haiz, thực ra là cậu muốn muốn mua thêm
quà cho Tiểu Minh lắm, nhưng lại chẳng biết mua gì để cô thích mà lại ý
nghĩa, điều đó làm cậu rất khó xử.
Hạo Du thở dài rồi nhìn ra hai bên đường, tự nhiên lại thấy nhớ nhớ Tiểu Minh. Haiz, quen nghe tiếng cô ríu rít bên cạnh, không nghe thấy nhớ
ghê, không biết "hai người kia" đã về nhà chưa nữa, để hai người đi với
nhau, cậu thật không thoải mái chút nào.
_Hạo Du!
Đang nghĩ vẩn vớ, nghe Hạo Nhiên gọi bất ngờ, xe còn dừng lại đột ngột,
Hạo Du bị kéo ngay về thực tại. Cậu bực tức chưa kịp mắng Hạo Nhiên thì
thấy Hạo Nhiên nói:
_Nhìn con bé kia tội nghiệp quá.
_Con bé nào. - Hạo Du nhăn mặt, vẫn còn bực mình lắm.
_Nó bán gì vậy nhỉ.
Hạo Nhiên không trả lời câu hỏi của Hạo Du mà dựng xe rồi đi ngay xuống. Hạo Du cũng xuống, rồi nhìn về phía Hạo Nhiên đang đi. Là một đứa bé
gái khoảng mười, mười một tuổi nhìn rất tội nghiệp, trời lạnh thế này mà chỉ khoác một hai tấm áo mỏng trên người. Hạo Du cũng thương cảm mà đi
đến. Rồi cậu mới biết nó đang bán mèo, một con mèo bé tí xíu nằm trong ổ đang run lên vì rét.
Thấy có người đi đến, mặt con bé rạng ngời hẳn:
_Hai anh muốn mua mèo ạ. Con mèo của em xinh lắm nè.
Hạo Nhiên hết nhìn con bé, lại nhìn con mèo, lòng cảm thương trào dâng
mạnh mẽ. Nhưng Hạo Nhiên không thể mua nó được, anh không biết bao giờ
sẽ lại sang Mĩ, không có chỗ ở cố định thì không nghĩ đến chuyện nuôi
thú được. Thế là anh nhìn sang Hạo Du:
_Mua mèo cho cô bé đi. Anh không nuôi được.
Hạo Du không trả lời, cậu đưa tay vuốt ve con mèo con đang nằm trong ổ
rồi nghĩ ngợi. Chẳng phải Tiểu Minh thích mèo đó sao. Nhân dịp này mua
tặng cô ấy một con. Bản thân cậu cũng không thấy phiền gì. Nhà rộng lại
chỉ có hai người sống, nuôi thêm thú cũng là một ý kiến hay. Hơn nữa,
Hạo Du cũng thích động vật mà.
Nhìn kĩ lại con mèo con xinh xắn nằm trong ổ, Hạo Du mới hỏi cô bé bán
mèo về nó. Là một con mèo cái mới hai tháng tuổi, đã cai sữa. Con bé gọi nó là Trái Tim vì nó có một chỏm lông hình trái tim ở bụng. Lại là con
mèo vô cùng đặc biệt: mắt hai màu: mắt trái xanh lục, mắt phải màu lam.
Hạo Du khẽ cười rồi nhẹ nhàng nhấc bế con mèo lê xem. Nó nhỏ tí xíu, chỉ lớn hơn bàn tay cậu một tẹo, hai mắt lim dim ngủ. Cậu để ý kĩ mới biết
nó là mèo tam thể, đúng là dễ thương thật.
Cậu quyết định mua con mèo ngay và trả tiền cô bé gấp mấy lần số tiền
