đó thì Hạo Du lại tiếp tục cúi xuống ăn còn Tiểu Minh ghé tai
tôi thì thầm:
_Anh Đình Phong...mười hai giờ đi thật hả. Sao...bạn biết.
_À, thì...thu nhập tin tức. – tôi nói dối.
_Tớ...không biết...nhưng mà tớ...không thể ra tiễn anh ấy được...
_Sao thế? Mà bạn với Đình Phong chính thức yêu nhau rồi hả? – tôi cũng thì thầm.
_Tí tớ kể cho.
Tiểu Minh nói rồi mặt bỗng buồn buồn, lại cúi xuống ăn súp. Tôi cũng vì
thế mà im luôn. Không khí bỗng trở nên căng thẳng, không ai nói với ai
lời nào. Nhìn thái độ thì có vẻ Hạo Du không thích nghe nói đến Đình
Phong lắm (ghen chẳng hạn), còn Tiểu Minh với Đình Phong thì đang có mâu thuẫn nên mới không ai “dám” gặp ai như thế. Haiz, tôi chẳng thể biết
được mọi chuyện thế nào nữa, mà không hiểu sao, nghĩ đến chuyện Tiểu
Minh và Đình Phong là tôi không thể vui được, cảm giác rất lạ. Nếu nghe
thấy hai chữ Đình Phong ở đâu là tim lại đập nhanh hẳn, hồi hộp đến ngạt thở và tôi muốn biết xem họ nói gì về anh ấy, nói tốt hay xấu. Dạo này
nghe thấy người khác kể xấu anh lại còn bực tức nữa, chẳng hiểu những
cảm xúc ấy ở đâu ra. Hồi trước, tôi cũng hay nói chuyện với Tiểu Minh
hoặc nghĩ về anh Dương và anh Duy nhưng chưa bao giờ có những khi ngồi
không mà tự nhiên nhớ đến các anh ấy như Đình Phong cả, mà nghĩ đến là
lại muốn gặp chứ >.<. không hiểu những cảm xúc này có nghĩa là gì
nhỉ, liệu có phải là biểu hiện của...thích một ai đó O.O, chắc...chắc là không đâu. Hic, Tôi có nên tâm sự với Tiểu Minh về chuyện này không
=.=, cô ấy có vẻ “am hiểu” hơn tôi, có thể sẽ giải đáp cho tôi chăng,
nhưng nhỡ là tôi thích Đình Phong thật thì ngại lắm, mà chẳng phải Đình
Phong với Tiểu Minh đang yêu nhau sao >.<
Hic, mới nghĩ đến có thế mà tôi đã nóng hết cả mặt rồi >.<, xấu hổ quá, không biết có ai nhìn thấy tôi đang đỏ mặt không. Nghĩ rồi tôi
liền quay ra nhìn Tiểu Minh ngồi bên thì thấy cô ấy đang nhìn Hạo Du rồi lại cúi xuống, rồi lại ngẩng lên nhìn, không biết định nói gì nhưng Hạo Du thì vẫn đang ăn rất bình thản.
Tôi quan sát hai người này một hồi lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì
mới, vừa cúi xuống thì lại nghe tiếng Hạo Du nói với Tiểu Minh:
_Có gì cần nói thì cứ nói đi, sao cứ nhìn tôi mãi.
Tôi thấy Hạo Du vừa nói vừa khẽ mỉm cười còn Tiểu Minh lại có vẻ rụt rè:
_À...hôm nay...lúc đi tiễn anh Hạo Nhiên...anh...có thấy anh Đình Phong đến không?
Sau đó là tiếng Hạo Du khô khốc:
_Không biết.
Hạo Du trả lời xong thì Tiểu Minh cũng im lặng, không nói thêm nửa lời.
Không khí lại trở lên nặng nề, im ắng, chỉ còn nghe tiếng thở dài của cả hai người.
Tôi cũng thở dài thườn thượt. Bỗng lại nghe thấy Hạo Du lên tiếng:
_Có.
_Dạ...?
_Hắn có đến.
_Vậy ạ?
_Ừ.
Một cuộc đối thoại “nho nhỏ” diễn ra ngay sau đó. Có vẻ như Hạo Du đang
khó chịu lắm vì nghe giọng cậu ấy rất miễn cưỡng, còn Tiểu Minh thì cứ
như đang nói chuyện với bố, sợ nói sai là ăn đòn ngay vậy.
Không hiểu sao vừa nghĩ đến thái độ của hai người này là tôi lại phòg
cười, nhưng không dám cười to nên cứ tủm tỉm một mình, thỉnh thoảng lại
lén nhìn xem Hạo Du với Tiểu Minh xem có “động tĩnh” gì không, nhưng chỉ nghe thấy tiếng bát đũa và thìa vang lên lách cách, hai người kia không nói gì.
Bữa ăn nhanh chóng kết thúc trong im lặng. Tiểu Minh ăn xong là bắt đầu
dọn dẹp bát ngay, tôi cũng giúp cô ấy dọn bát vào bồn rửa, Hạo Du cũng
thế, cậu ấy đỡ bát từ tay Tiểu Minh cho tôi rồi nói:
_Tiểu Minh lên phòng nghỉ đi, Tiểu Phần nữa, lên nói chuyện với Tiểu Minh cho vui, mình rửa bát cho.
Hạo Du nói với giọng rất nhẹ nhàng, chủ ngữ là “mình” nhưng rõ ràng
“nhân vật chính” trong câu nói là Tiểu Minh. Tôi quay ra nhìn xem cô ấy
có nói gì không rồi cũng nói:
_Để mình rửa bát cho, hai bạn lên phòng đi.
_Sao lại thế được, để tớ dọn cho, là việc của tớ mà.
Tiểu Minh nói rồi toan đứng dậy, nhưng cô ấy vẫn còn khá yếu nên lại loạng choạng và ngồi phịch xuống ghế ngay.
Tôi định chạy ra đỡ nhưng Hạo Du đã ra trước rồi, cử chỉ và lời nói đều rất dịu dàng:
_Đi nghỉ đi, nghe không, nào, lên tôi cõng.
_Nhưng còn Tiểu Phần?
Nghe Tiểu Minh nói đến mình, tôi quay ra khẽ cười:
_Tớ sẽ rửa cho, không phải lo.
_Tôi sẽ rửa cùng, được chưa. Bây giờ thì lên phòng.
Hạo Du nói rồi cõng luôn Tiểu Minh đi, may tôi vẫn kịp nói với theo là
cứ để tôi rửa cũng được. Rồi tôi cứ đứng nhìn hai người và tủm tỉm cười. Rõ ràng là Hạo Du nói với Tiểu Minh rất lạnh lùng, thờ ơ nhưng vẫn rất
quan tâm mà, còn có vẻ rất chiều chuộng Tiểu Minh là đằng khác. Tự nhiên tôi thấy ghen tị với Tiểu Minh thế chứ, có một người chồng vừa đẹp trai vừa học giỏi lại tốt như thế, còn chưa kể đến tình yêu mà Đình Phong
dành cho cô ấy lớn như vậy, Tiểu Minh thật hạnh phúc mà.
Tôi nghĩ rồi thở dài ngao ngán. Đột nhiên lại thấy Đình Phong với nụ
cười tỏa sáng xuất hiện trong đầu tôi, lòng lại như dịu xuống. Giờ này
chắc anh ấy đã lên máy bay rồi. Lúc nãy giá mà tôi cũng xin được thì tôi cũng dám làm gì chứ, chắc lại mỗi ngày mang ra...ngắm =.=
_Bạn đã sắp rửa xong bát rồi à?
Giật mình nghe thấy tiếng nói từ sau lưng, tôi quay lại thì thấy Hạ
