Snack's 1967
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218453

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

o Du đang ở phía sau. Tôi khẽ cười:

_Cũng không nhiều lắm mà.

_Làm phiền bạn quá.

Cậu ấy nói một câu rất khách khí rồi mở tủ lôi mấy khay hoa quả ra khỏi

đó, mấy loại đỏ đều đã được thái xắt miếng. Không hiểu Hạo Du định làm

gì, tôi mới hỏi:

_Bạn định làm gì thế Hạo Du?

_Mình làm hoa quả dầm cho Tiểu Minh, bạn có ăn không, mình làm luôn mấy cốc cho.

_Như vậy không phiền bạn chứ? – tôi úp cái bát cuối cùng lên chạn rồi đi ra chỗ Hạo Du.

_Có gì đâu. Mà bạn rửa xong bát rồi hả, bạn lên chơi với Tiểu Minh đi, cô ấy ngồi một mình trong phòng đó.

_Ừ, mình sẽ lên. – tôi cười – Mà, có một câu mình hỏi bạn được không?

Hạo Du nghe tôi nói thì ngẩng ngay lên nhìn tôi. Cậu ấy im lặng như lưỡng lự một lúc rồi gật đầu khẽ.

_Bạn...mình thấy bạn rất quan tâm đến Tiểu Minh...có phải do là vợ chồng nên...bạn mới vậy không?

_Bạn...mình thấy bạn rất quan tâm đến Tiểu Minh...có phải do là vợ chồng nên...bạn mới vậy không?

Thoáng thấy Hạo Du hơi chau mày, tôi vội xua tay:

_Mình không có ý gì đâu, nếu bạn không muốn trả lời thì cũng không sao đâu.

Nói rồi tôi khẽ cười gượng gạo và quay người toan đi thẳng lên phòng

Tiểu Minh. Có lẽ Hạo Du sẽ không trả lời câu hỏi của tôi, tôi nghĩ vậy.

Nhưng bất ngờ, vừa đến chân cầu thang, tôi lại nghe thấy tiếng nói:

_Bạn đừng hiểu nhầm, mình làm vậy cũng chỉ như làm tròn trách nhiệm của mình thôi.

Nghe xong câu nói với giọng trầm trầm của Hạo Du, tôi quay ngay lại. Cậu ấy vẫn tiếp tục công việc của mình, gương mặt không chút biểu cảm, câu

vừa nói ra cũng có vẻ rất vô tình. Chắc là chỉ như vậy thật, cậu ấy yêu

Tú Giang thế cơ mà, chắc không chỉ vì một cuộc hôn nhân ép buộc mà thay

lòng đổi dạ được.

Tôi đứng ở chân cầu thang, ngẫm nghĩ một hồi rồi đi thẳng lên tầng. Tiểu Minh đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài như đang ngóng chờ điều gì đó

xuất hiện. Tôi gõ nhẹ tay vào cửa rồi đi vào. Tiểu Minh thấy động nên

quay ra ngay, cười hiền:

_Bạn rửa bát xong rồi hả Tiểu Phần?

Tôi đi đến chỗ Tiểu Minh rồi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, cũng nhìn ra ngoài.

_Ừ, tớ rửa xong rồi, bạn đang nhìn gì bên ngoài mà chăm chú thế?

_À, đang nhìn xem có cái máy bay nào đi qua đây không, biết đâu Đình Phong lại ngồi trên đó.

Tôi nghe thế không khỏi bật cười thành tiếng:

_Giờ đã gần một giờ, nếu có qua đây thì cũng qua rồi. Sao bạn không đi tiễn anh ấy.

_Tớ… Bạn ngồi dịch vào đây, tớ kể cho.

Nghe Tiểu Minh nói, tôi liền ngồi sát cạnh cô ấy. Tiểu Minh cầm lấy tay tôi mân mê vừa chậm rãi kể, giọng rất buồn.

_Hôm qua, anh ấy, Đình Phong ý, tỏ tình với tớ…

Vừa nói đến đây, Tiểu Minh liền quay ra nhìn tôi, rồi thở dài cái thượt. Tôi chưa kịp thốt lên “vậy á” thì Tiểu Minh đã lại mím môi rồi tiếp tục kể:

_Nhưng…tớ đã từ chối rồi.

_Hả, tại sao? Anh ấy tốt với bạn thế cơ mà.

_Nhưng tớ không yêu anh ấy, chỉ coi anh ấy như anh trai thôi.

_Tớ thấy hai người trước giờ có khác gì người yêu đâu. Hơn nữa bạn cũng

chưa thích ai, anh ấy lại chẳng có gì để chê cả. Tại sao không để thời

gian suy nghĩ mà đã vội từ chối ngay.

_Tớ rất quý anh ấy, rất trân trọng mối quan hệ này. Nhưng anh ấy…không phải…người tớ yêu.

_Nói vậy nghĩa là…bạn đã yêu ai đó ròi?

_Không…không phải. Nhưng nhớ không thể lừa dối tình cảm của anh ấy được.

_Sao chứ. Vậy là bạn chưa yêu ai, Đình Phong lại yêu bạn. Anh ấy tốt

vậy, bạn cũng rất quý anh ấy. Tại sao không cứ thử thành một cặp xem

sao.

_Tiểu Phần à, bạn chưa yêu ai nên không hiểu đâu. Với lại, tớ có chồng rồi mà.

_Tiểu Minh, có chồng thì sao chứ, bạn có yêu Hạo Du đâu, Hạo Du lại có

Tú Giang rồi, liệu sau này cậu ấy có sống với bạn suốt đời được không?

_Hạo Du rất quan tâm tới tớ.

_Cậu ấy chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi.

_Tớ…biết điều đấy.

Tiểu Minh nói rồi cúi gằm mặt xuống giường. Hình như là khó khăn lắm cô ấy mới nói ra được bốn từ đó.

Tôi bỗng chột dạ, lay ngay vai Tiểu Minh, hỏi dồn:

_Tiểu Minh, không phải là bạn yêu Hạo Du đấy chứ?

_Tớ…

_Hai bạn đang nói gì thế, mình mang hoa quả dầm lên này.

Tiểu Minh chưa kịp nói gì thì bất ngờ thấy Hạo Du bê khay hoa quả dầm

vào nên cô ấy cũng im lặng luôn, lại còn nhìn Hạo Du, cười buồn:

_Anh vất vả quá.

_Ăn đi, cả Tiểu Phần nữa. Nếu muốn ăn lạnh thì thêm đá nhé. Mình xuống

dọn dẹp tí rồi lên. – Hạo Du nói rồi cười rất tươi, để khay ở bàn bên

cạnh giường rồi đi ngay ra ngoài.

_Anh…lên đây ngay nhé.

_Ừ.

Hạo Du lại cười, ánh mắt hướng về Tiểu Minh rất dịu dàng. Tiểu Minh lại

cười buồn rồi cúi mặt xuống nhìn cốc hoa quả dầm Hạo Du làm, không nói

gì. Vẻ mặt như vậy là sao chứ. Hình như là từ lúc tôi nói Hạo Du quan

tâm đến cô ấy chỉ là vì trách nhiệm, cô ấy lại buồn hơn trước. Nếu không phải Tiểu Minh thích Hạo Du thì sao lại như vậy chứ.

Thấy Tiểu Minh như vậy, tôi định hỏi lại câu lúc nãy nhưng lại thôi.

Ngẫm lại thì câu cô ấy nói với tôi cũng đúng, tôi chưa yêu ai bao giờ,

đến bản thân có thích Đình Phong không cũng chẳng xác định nổi mà còn đi khuyên cô ấy nữa, khéo còn khiến cô ấy chê cười mình.

Tôi khẽ nắm tay Tiểu Minh, nói nhưng không nhìn vào cô ấy.

_Đình Phong rất yêu bạn đấy.

_Tớ