Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214363

Bình chọn: 8.00/10/1436 lượt.

biết. Nhưng bạn đừng khuyên…

_Ừ, không khuyên nữa. Tớ lúc nào cũng ủng hộ quyết định của bạn mà. – tôi ngắt lời Tiểu Minh.

_Hì, cám ơn bạn. Mà…hôm qua anh Đình Phong cũng nói y thế.

_Sau khi bạn từ chối, anh ý có nói gì không?

_Anh ấy buồn lắm, tôi qua còn tắt máy làm tớ lo muốn chết. May sáng nay vẫn đi tiễn anh Hạo Du, vậy là anh ấy vẫn ổn.

Tiểu Minh nói rồi thở dài, quay ra nhìn tôi, ánh mắt rất thảm thương. Tôi khẽ cười như an ủi. Tiểu Minh im lặng một lúc lại nói:

_Tớ cứ nghĩ anh ấy giận tớ luôn rồi cơ. Nhưng sáng nay Hạo Nhiên nhắn

tin cho tớ, nói là Đình Phong rất buồn nhưng không hề trách tớ, còn lo

lắng tớ ốm, sợ không có ai chăm sóc. Đọc xong cũng thấy nhẹ nhõm hẳn,

nhưng chỉ sợ anh ấy chỉ nói thế cho tớ đỡ buồn và lo.

_Không đâu, Đình Phong quan tâm và lo cho bạn thật mà.

Nghe Tiểu Minh nói, tôi bỗng thốt ra câu nói mà không hề suy nghĩ gì. Biết ngay là Tiểu Minh rất ngạc nhiên mà.

_Sao…bạn biết.

_Thì…thì…thu nhập tin tức.

_Thu nhập ở đâu chứ. Tiểu Phần, giấu tớ điều gì đúng không?

Tiểu Minh nói rồi nhìn chăm chăm vào mắt tôi, ánh nhìn rất “áp đảo”, thế là tôi đành “khai” hết.

_Chuyện là thế này, ngày nảy ngày nay, có một…tớ, đi sang nhà công chúa

Tiểu Minh thì thấy hoàng tử Đình Phong đứng “rình mò” ngoài cửa, lo cho

công chúa bị ốm nhưng không dám vào.

_Thật vậy á, anh ấy đứng trước nhà tớ á?

_Ừ, vậy đó, yên tâm chưa. Hoàng tử rất quan tâm đến công chúa đấy, nhưng sợ công chúa giận nên cũng không dám gặp.

Tôi nói rồi cười toét, Tiểu Minh cũng cười híp mắt. Không biết cô ấy

cười vì câu chuyện (một nửa là bịa) của tôi hay vì biết Đình Phong vẫn

còn rất quan tâm đến mình đây. Dù sao thấy cô ấy cười được thoải mái như thế, tôi cũng rất vui, lại chọc cô ấy thêm bằng truyện hoàng tử Đình

Phong và công chúa Tiểu Minh nữa.

Tôi và Tiểu Minh đang ngồi cười với nhau thì nghe thấy tiếng bước chân

Hạo Du đi đến nên im bặt, chỉ còn nhìn nhau cười…bằng mắt. Hạo Du vừa

vào cửa đã nói cười:

_Nói chuyện gì mà vui vẻ thế, mình nghe với.

_Hi, có gì đâu, chọc Tiểu Minh cười chút xíu. – tôi khẽ cười.

_Ừ, cười nhiều là tốt. Ơ, thế vẫn chưa ăn hết hoa quả dầm à, hay mình làm không ngon. – Hạo Du vừa nói vừa ngồi xuống giường.

_Đâu có ạ, chỉ tại bọn em mải nói chuyện quá.

Tiểu Minh nói rồi nhìn Hạo Du cười hiền khô. Rồi tôi thấy Hạo Du cũng quay ra nhìn cô ấy, lại còn khẽ xoa đầu rất nhẹ nhàng.

_Ngon không?

_Có ạ.

_Ừ, ăn nhiều vào, người ta nói bị suy nhược cơ thể thì phải ăn nhiều hoa quả. Nhưng mà…ăn ít đá thôi, coi chừng ho đấy nhé.

_Vâng, hì hì.

Nhìn “vợ chồng nhà họ” nói chuyện với nhau thân mật, tôi ngồi đây mà như hóa tượng đá, chẳng biết phải nói gì. Tôi cứ ngồi nhìn hai người, tự

nhiên lại thấy Hạo Du và Tiểu Minh rất đẹp đôi. Đúng là chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện hai người này lại xứng đôi đến vậy, có lẽ bởi vì Tú

Giang – người yêu Hạo Du quá hoàn hảo đén không còn gì để chê. Hạo Du

với Tú Giang ở bên nhau thì sẽ tạo nên một bức tranh lộng lẫy, tinh tế

và huyền ảo đến từng đường nét, còn Hạo Du với Tiểu Minh, bức tranh tạo

ra chỉ có màu sắc hài hòa, tuy không nổi trội nhưng lại mang lại cho

người xem cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng và rất yên bình.

Nếu hai người này yêu nhau thì có lẽ cũng rất tuyệt!

_Tiểu Phần, bạn nhìn gì chăm chú thế, điện thoại bạn kêu kìa.

_A, vậy à…

Mải nhìn hai người mà điện thoại đổ chuông lúc nào tôi chẳng biết, vội lấy máy ra xem, là mẹ tôi.

_Tớ ra ngoài tí, hì.

Nói rồi tôi vội ra khỏi phòng nghe điện. Hic, mẹ tôi giục tôi về vì đã

đi từ sáng đến giờ. Tôi vâng dạ ngay rồi bảo với Tiểu Minh và Hạo Du.

_Tớ phải về rồi, mẹ giục về, hì.

_Để mình mở cửa cho bạn. Ơ mà mình không thấy bạn đi xe đến, đi bằng gì đấy?

_À, mình đi…taxi… – tôi không dám nói đi cùng Đình Phong.

_Tiểu Phần, vậy để tớ lai bạn về nhé!

_Ơ, thôi, bạn đã khỏe hẳn đâu, tớ tự về được mà. Hạo Du, mở cửa giúp mình với.

_Ừ, ở đây nhé, Tiểu Minh.

Hạo Du quay ra cười với Tiểu Minh rồi nhanh chân xuống mở cửa cho tôi. Nhìn cậu ấy, tôi khẽ cười:

_Mình về nhé. Cảm ơn vì bữa ăn, rất tuyệt đấy.

_Hì, rảnh thì qua chơi với Tiểu Minh cho vui nhé.

_Ừ, mình biết rồi, mình về nha.

_Chào bạn.

Tôi chào Hạo Du và…thất thiểu đi về. Thực ra là tôi không hề mang theo

tiền. Sáng nay anh Đình Phong giục tôi đi vội nên tôi không kịp mang

đồng nào. Haiz, chắc là tôi sẽ phải đi taxi về nhà rồi trả tiền vậy, thể nào cũng bị mama tôi mắng cho xem

_Tiểu Giang, cẩn thận đó…

Tiếng hét của Hạo Du vang lên từ phía sau. Tú Giang giật mình ngẩng đầu

lên nhìn. Ánh sáng ôtô chói lòa trước mắt, chiếc xe có vẻ như sẽ lao

thẳng vào người cô mất thôi. Tú Giang ngoặt tay lái. Trong phút chốc

tưởng chừng như thần chết đã ở ngay sau lưng. May thay, Tú Giang tránh

được cái ôtô và đâm thẳng vào vỉa hè. Chiếc xe đổ rầm, Tú Giang ngã ngay ra khỏi xe, đập người xuống đất đau điếng. Cô thở hổn hền, thất thần.

Hạo Du cũng như vừa thoát chết, cậu vứt xe một chỗ rồi chạy ngay đến bên Tú Giang, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô.

_Tiểu Giang, Tiểu Giang, em làm anh sợ quá, em không sao chứ, Tiểu Gian


Disneyland 1972 Love the old s