hịu đựng tất cả. Cô bé biết giờ có kêu, có than khóc
thì cũng chẳng có ai đến cứu mình. Bây giờ, Hạo Du thì còn đang ở bên
chăm sóc Tú Giang, Đình Phong sang Thái, đến Hạo Nhiên cũng sang Mĩ rồi, có ai còn ở bên Tiểu Minh nữa đâu mà bảo vệ chứ. Nghĩ như vậy nên có
đau đớn thế nào, Tiểu Minh cũng quyết không kêu lên dù chỉ một tiếng, cứ cắn răng mà chịu đựng.
Mấy chị trong Hoa hồng đen đánh Tiểu Minh một hồi xong thì dừng lại sau
khi thấy Gia Nhi ra hiệu. Tất cả lùi về phía sau lưng chị ta. Gia Nhi
bước đến gần Tiểu Minh, lấy chân đè nghiến tay phải của Tiểu Minh xuống
sàn, di di trên mặt đất. Chờ bàn tay bật máu, chị ta mới ngồi thấp xuống rồi cầm tóc lôi Tiểu Minh ngồi dậy, trừng mắt nhìn cô bé.
_Gan nhỉ, không kêu lên lời nào cơ đấy, chắc chờ chị này ra tay chứ gì, phải không?
_......
_Thôi được rồi, nếu cô em muốn thì chị cũng chiều.
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
Năm cái tát tiếp tục giáng xuống mặt Tiểu Minh, máu miệng chảu ròng
ròng, mắt cô bé nhắm nghiền, vẫn không hề hé miệng kêu lên nửa lời. Gia
Nhi lần này có vẻ tức giận thật sự, chị ta đứng bật dậy, đá liên tiếp
vào bụng cô bé, vừa đá vừa chử i rủa:
_Con ch* này, mày thích chết thật rồi, không kêu ư, xem mày gan lì được đến bao giờ.
Mũi guốc nhọn thúc vào bụng Tiểu Minh liên tục, vừa nhanh vừa mạnh, làm cô bé rên lên khe khẽ, hơi thở đứt quãng cứ yếu dần.
Gia Nhi vẫn tiếp tục vừa chử i rủa vừa đánh Tiểu Minh không nương tay.
Bất ngờ, đám đông bỗng tản nhanh đi, vừa chạy vừa kêu các thầy cô sắp
lên đến nơi rồi. Thấy Gia Nhi vẫn đánh, mấy cô gái kia liền lại gần ghé
tai chị ta thì thầm:
_Chị hai, thôi đi, các thầy cô lên đến nơi rồi, tha cho nó đi, đánh nữa là nó chết đấy.
Gia Nhi nghe thấy vậy, “hừ” một tiếng rồi lại dẫm lên tay Tiểu Minh:
_Con ch*, hôm nay tao tạm cha cho mày, sau này còn dính dáng đến Đình
Phong của tao và Hạo Du thì đừng có trách tao ác, nghe chưa.
Nói rồi Tiểu Minh kéo cả nhóm bỏ đi. Để mặc Tiểu Minh nằm trơ trọi trên nền đá, thở từng hơi yếu ớt.
Lúc này các thầy cô mới lên đến nơi, Tiểu Phần chạy trước còn thầy Nam
đi ngay sau cô bé. Tiểu Phần lo cho bạn mình lắm nhưng không ngăn được
Tiểu Minh nên đành phải cầu cứu các thầy cô. Khổ nỗi, phòng hội đồng
đóng kín cửa, cô bé không biết làm thế nào nên cứ phải chờ ở ngoài. May
thay, thầy Nam đã nhìn thấy học sinh mình mà ra hỏi. Thực ra, bắt đầu từ hôm nay, Tiểu Phần đâu còn là học sinh của thầy nữa nhưng nhìn thấy con bé mặt trắng bệch, cứ chạy qua chạy lại trước cửa phòng hội đồng, có vẻ hốt hoảng lắm nên mới mở cửa ra ngoài. Thầy Nam nghe tin Tiểu Minh –
học sinh của mình bị các chị lớp trên bắt nạt thì cũng rất lo lắng, vội
xin phép thầy hiệu trưởng cùng các thầy cô khác để theo Tiểu Phần lên
lớp, còn gọi theo cô em họ lên cùng.
Ba thầy trò lên được đến nơi thì chỉ còn thấy mấy người còn tụ tập ở
đấy, không thấy nhóm Gia Nhi đâu. Tiểu Phần vội lao vào trong đám người, sững sờ rồi bật khóc nấc lên khi thấy Tiểu Minh nằm trên sàn nhìn rất
thảm thương, máu ở miệng vẫn cứ trào ra, toàn thân thâm tím. Mấy người
xung quanh cũng đang lay người Tiểu Minh, vừa gọi vừa mong cô bé tỉnh
lại nhưng mắt Tiểu Minh vẫn cứ nhắm nghiền. Tiểu Phần đỡ Tiểu Minh dựa
vào vai mình rồi cứ ôm lấy cô mà khóc. Nhìn cô bạn mình mặt trắng nhợt
nhạt, lại không cử động gì, Tiểu Phần ngỡ mình đã mất đi cô bạn thân mất rồi.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh lại đi, Tiểu Minh, mở mắt ra nhìn tớ đi Tiểu Minh ơi, huhu.
_Lạc Phần, Minh Minh…
Thầy Nam chạy đến nơi thì thấy Tiểu Phần ôm Tiểu Minh khóc nức nở, còn
Tiểu Minh bất động nằm trong lòng Tiểu Phần, toàn thân thương tích, bàn
tay phải còn đang rỉ máu chảy xuống sàn.
_Thầy ơi, Tiểu Minh…thầy ơi…huhu… – Tiểu Phần ngước nhìn thầy bằng đôi mắt long lanh đầy nước, giọng lạc cả đi.
_Bình tĩnh, phải đưa con bé xuống phòng y tế ngay. Này, giúp anh đi.
Thầy Nam quay ra vẫy cô lý rồi để cô và Tiểu Phần đỡ Tiểu Minh lên lưng
mình. Thầy cõng vội Tiểu Minh chạy nhanh đi nhưng vì cô bé đang bất tỉnh nên muốn giữ nằm yên trên lưng cũng khó. Đưa được Tiểu Minh vào thang
máy rồi, thầy Nam mới thấy yên tâm hơn một chút, nhất là khi cõng cô bé, thầy cảm nhận được hơi thở yếu ớt phả vào gáy. Thầy khẽ hạ Tiểu Minh
xuống với sự giúp đỡ của cô lý và Tiểu Phần rồi nhẹ nhàng lay người cô
bé:
_Minh Minh, em tỉnh rồi phải không?
_Hạo…Hạo Du…em…đau quá. Cứu…em…cứu em…với…
Tiểu Minh vừa mới tỉnh lại đã rên rỉ gọi tên Hạo Du. Cô bé bây giờ mới
cảm thấy đau đớn tột cùng, cơ thể như vỡ vụn ra làm nghìn mảnh, mỗi cử
động đều mang lại cảm giác từng miếng da thớ thịt bị xé toạc ra, đau
thấu tận xương tủy. Nước mắt cố giấu giếm trong lòng giờ mới như được
giải thoát, tuôn chảy không ngừng. Thực ra cô bé đâu mạnh mẽ được như
vừa nãy mãi được, sự yếu đuối bây giờ cũng theo nước mắt tan ra. Cô bị
đau thế này, sao Hạo Du ở đâu mà không đến bên cô chứ, cô đã cố gắng
chịu đựng rồi, sao bây giờ anh vẫn chưa đến chứ, cô đau lắm, không chịu
được nữa rồi.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh rồi sao, may…may quá…
Tiểu Phần thấy bạn mình mở mắt rồi lại còn nó