n nớt cũng nghĩ rằng, thầy cũng có cảm
tình với mình nên mới dịu dàng đến thế. Hơn nữa, mỗi khi Gia Nhi cần sự
giúp đỡ, thầy luôn có mặt bên cạnh an ủi, động viên cô. Nhưng cô bé đâu
biết rằng, thầy Nam chỉ vì biết ơn bố mẹ Gia Nhi nên mới đối xử ân cần,
dịu dàng với cô như vậy, thầy cũng chỉ coi cô bé như em gái mà thôi. Để
rồi đến khi Gia Nhi thi được vào trường thì quay trở về, thầy Nam đã
không còn ở nhà với cô bé nữa vì đã hết trách nhiệm. Sự việc đó như mũi
dao đâm vào trái tim cô bé, cảm thấy tình cảm trong sáng của mình bị
phản bội, Gia Nhi mới căm hận các thầy cô giáo từ đấy.
Thầy Nam ngồi trầm ngâm nãy giờ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể hiểu nổi vì sao Gia Nhi lại thay đổi. Thầy thở dài thườn thượt, rồi rút điện
thoại ra và nhắn một cái tin cho Gia Nhi. Sau đó thầy mới đến bên cô bé
Minh Minh nằm trên giường bệnh đang thiêm thiếp ngủ sau mũi thuốc giảm
đau, Tiểu Phần ngồi bên vẫn cứ khóc suốt vì lo lắng cho bạn. Thấy vậy,
thầy liền cất lời:
_Lạc Phần, vào học một lúc rồi sao em chưa về lớp đi.
_Em…hức…lo cho Tiểu Minh…hức…lắm. – Tiểu Phần sụt sùi.
_Cứ yên tâm về lớp đi – cô ý tế quay ra nói – tình hình không đáng lo ngại lắm đâu.
_Không nguy hiểm gì chứ ạ. Nhưng sao, bạn ấy lại nôn ra nhiều máu thế ạ?
_Ừ, bị tổn thường nội tạng, cũng may là chưa bị vỡ, dập. Em cứ yên tâm,
cô bé sẽ sớm tỉnh lại thôi. Nếu tình trạng xấu thì cô đã không dám để cô bé ở đây thế này rồi.
_Vậy em lên lớp, thầy cô…chăm sóc Tiểu Minh giùm em ạ. Hết giờ em sẽ xuống ngay.
Tiểu Phần cúi gập người lễ phép chào thầy Nam và cô y tế rồi đi ra khỏi
phòng. Trước khi đi, cô bé còn ngoái lại nhìn Tiểu Minh một lúc rồi mới
yên tâm rời đi, nỗi lo cho Tiểu Minh tạm thời giảm xuống một nửa. Nhớ
lại lúc cô y tế rửa tay cho Tiểu Minh bằng thuốc diệt trùng, Tiểu Phần
ngồi bên nắm tay trái như để trấn an cô mà thấy thương Tiểu Minh đến nỗi không cầm được nước mắt. Tiểu Minh lúc ấy có lẽ đau quá, mắt nhắm mà
người cứ giật thon thót. Bàn tay chắc do bị giẫm mạnh lên nên da thịt bị dập nát, may mà xương không bị gãy. Khi ấy, Tiểu Phần vừa khóc vừa lau
nước mắt cho bạn mình, còn tự trách bản thân không nhanh gọi được thầy
cô nên Tiểu Minh mới phải chịu cảnh thảm thương như vậy, còn hận sao
mình không phải là người bị Gia Nhi đánh mà lại là Tiểu Minh, cô vẫn còn chưa khỏe hẳn mà. Nhưng mà…Tiểu Phần vẫn chưa hiểu vì sao Hoa hồng đen
lại đánh Tiểu Minh vì chuyện Tú Giang biết mối quan hệ giữa Hạo Du và
Tiểu Minh. Nếu thực sự Tú Giang quen biết Gia Nhi, thì không lẽ lại
là…Tú Giang nói với Gia Nhi để Gia Nhi đánh Tiểu Minh? Chắc là không
phải vậy chứ, Tú Giang đâu phải là người như thế, huống hồ Tiểu Minh lại là bạn thân của Tú Giang, có tức giận thế nào, cô ấy cũng không thể làm vậy được.
Tiểu Phần nghĩ vậy rồi vẫn không hiểu lý do, có lẽ cô chỉ có thể nghĩ là do Gia Nhi tự động đánh Tiểu Minh để “trả thù” cho Tú Giang, như vậy
thì mối quan hệ giữa Tú Giang và Gia Nhi cũng không phải bình thường.
Haiz…nghĩ đi nghĩ lại thì cô vẫn không thể tin được Tú Giang lại quen
biết một người như Gia Nhi, thật không hiểu nổi!
Hết giờ học, Tiểu Phần lo
lắng lao ngay xuống phòng y tế xem thế nào. Thực ra lúc từ phòng y tế
trở về lớp, cô bé đã bớt đi phần nào lo sợ cho Tiểu Minh nhưng vào giờ
học rồi, cô cứ nghe những lời bàn tán xì xào của các bạn cùng lớp mới là lại sợ. Họ nói là Tiểu Minh bị đánh dã man như thế khéo không sống nổi, rồi khéo có sống cũng không thể đi học được nữa. Rồi còn nói là Tiểu
Minh bị như vậy cũng đáng đời làm cô tức giận mà không làm gì được. Cũng may vẫn còn mấy người có nhân tính nói rằng Tiểu Minh bị như thế là hơi quá đáng quá, dù sao Hạo Du với Tú Giang vẫn yêu nhau, cũng đâu thể gọi là cướp người yêu của bạn được, hơn nữa Tú Giang và Tiểu Minh còn là
bạn thân, cho dù có phải Tú Giang nhờ chị họ, hóa ra Gia Nhi là chị họ
Tú Giang, Tiểu Phần giờ mới biết, đánh Tiểu Minh hay không thì việc xảy
ra hôm nay Tiểu Minh cũng rất đáng thương.
Haiz, cũng phải có người biết phân biệt phải trái chứ. Tiểu Phần nghĩ
rồi thở dài. Kể ra thì cô cũng chỉ thấy tức tối khi nghe họ chỉ trích
Tiểu Minh vậy thôi chứ cũng không trách họ. Bởi vì cô biết Tú Giang là
người được tất thảy bạn bè và thầy cô yêu quý, bọn họ đứng về phía Tú
Giang cũng không có gì là lạ, hơn nữa, bản thân Tiểu Phần cũng không tán thành việc Tiểu Minh cưới Hạo Du lắm vì hai người sớm muộn cũng “mỗi
người một con đường”, nhưng là bạn, Tiểu Phần vẫn phải bảo vệ và ở bên
Tiểu Minh trong bất kì hoàn cảnh nào.
Tiểu Phần thấy cánh cửa phòng y tế trước mặt liền chạy vội vào. Tiểu
Minh đã tỉnh được một lúc, nói chuyện với thầy Nam mệt quá nên lại im
lặng, giờ thấy Tiểu Phần đi về phía giường mình nằm bèn khẽ gọi:
_Tiểu Phần…bạn đến rồi hả?
_Em chào thầy, chào cô ạ. Tiểu Minh, bạn tỉnh lại rồi à, thấy trong
người thế nào rồi, còn đau lắm không? – Tiểu Phần đến bên Tiểu Minh, rối rít.
_Hì, bây giờ mới thấy đau, nhưng tớ nghĩ là khá ổn. – Tiểu Minh cười gượng.
_Khổ thân bạn quá – Tiểu Phần vừa nói vừa nhẹ nhàng cầm bàn tay bị
th