XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224402

Bình chọn: 8.5.00/10/2440 lượt.

hỉ ước gì mọi chuyện xảy ra

chỉ như một cơn mơ. Và sau khi tỉnh mộng, bên tôi vẫn là em, Tiểu Minh – vợ của tôi – người luôn luôn chỉ yêu tôi, yêu mỗi tôi, yêu mãi tôi…

Giá có thể chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng hiện thực vẫn là thế, vẫn tàn nhẫn như thế, ước vẫn chỉ là ước,

tôi có đi ngủ bao nhiêu lần, lúc tỉnh lại, Tiểu Minh vẫn không còn ở bên tôi nữa. Em thực sự đã xa tôi rồi, không cần tôi nữa. Chưa bao giờ tôi

thấy em lạnh lùng với tôi đến thế, em hoàn toàn không hề để ý đến tôi,

ánh mắt lúc nào cũng sắc lạnh, nụ cười hồn nhiên ngốc nghếch bị thay thể bằng nụ cười kiêu sa, có phần ngạo mạn. Tiểu Minh bây giờ sao lại trở

nên xa lạ đến thế.

Nhưng dù thế nào tôi vẫn yêu em, cho dù em có đang ghét tôi thế nào. Tôi muốn mang em trở lại bên tôi, là người con gái của tôi. Tôi sẽ làm như

thế.

Sao tôi có thể chịu đựng nhìn em hạnh phúc bên người con trai khác!

_Thế sau này con định làm thế nào? – ân cần, mẹ tôi cất tiếng.

_Dạ, chắc con sẽ tìm gặp Tiểu Minh thêm lần nữa mẹ ạ.

_Ừ, mong lần này con bé sẽ lắng nghe con. Thế mai con đi học bình thường được rồi chứ? Đỡ mệt rồi chứ hả?

_Dạ vâng, con đỡ rồi ạ.

Tôi khẽ cười đáp lại mẹ. Rồi hai mẹ con tôi ngồi nói chuyện thêm một lúc nãy, rồi mẹ tôi mới về. Tiễn bà rồi, tôi lại quay về phòng suy nghĩ.

Tôi sẽ phải làm thế nào để em hiểu được tình cảm của tôi bây giờ, và còn để em chấp nhận nó.

Mong rằng Tiểu Minh vẫn còn nhớ tôi từng là chồng em. Không, tôi vẫn là chồng em mà.

Dù thế nào, một ngày nào đó, Tiểu Minh sẽ vẫn trở về làm vợ hiền của tôi.

Vợ yêu à…

Em có biết anh yêu em nhiều lắm.

...đi lo lắng và xót thương cho cái kẻ đã từng muốn bỏ mặc mình chết, có đáng không? Haiz, một đứa ngốc cũng biết là không đáng, thế mà tôi...chẳng

được bằng kẻ ngốc đây.

Đã gần hai tuần rồi tôi không gặp Tiểu Minh, kể từ hôm Tiểu Minh bảo tôi đừng xuất hiện trước mặt em

đấy… Tôi cũng chưa biết làm thế nào để gặp em, tôi có liên lạc, nhưng…

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Một sinh nhật không bánh, không nến, không…

Trừ lời chúc mừng và cái ipad được gửi đến từ địa chỉ của bố mẹ tôi từ

sáng nay, cùng với một ngăn bàn toàn thiệp chúc mừng, hoa và quà.

Giá mà trong số đó, có một cái-gì-đó từ vợ yêu-của-tôi.

Tất nhiên là không có.

Buồn nhưng tôi cũng quen rồi.

Haizz…

Giờ là giờ nghỉ sau tiết một, tôi ngán ngẩm nhìn đống quà trên bàn, bỗng thấy điện thoại rung, tôi liền lấy máy ra xem.

A messenger received

Là của Tiểu Giang. Mấy năm nay, cứ đến dịp lễ Tết, tôi đều nhận được tin nhắn của em (kể cả hồi tôi còn ở viện, lúc tôi được động vào cái điện

thoại thì thấy vẫn còn lưu những tin nhắn cũ), lúc đầu thì tôi cũng đoán là Tiểu Giang, sau mới chắc chắn, tuy các tin nhắn không hề để lại tên, nhưng nhìn kiểu nhắn tin, cộng thêm lời lẽ...chỉ có thể là em thôi.

Chúc mừg SN, jà đj một tuổi, thêm nhiều hp…

Tôi khẽ cười rồi nhấn nút gọi lại, mặc dù biết em sẽ chẳng nghe máy đâu, lần nào cũng như vậy, lần nào nhận được tin nhắn của Tiểu Giang tôi đều nhắn tin, rồi gọi lại nhưng em đều không trả lời. Kể cả những lần tôi

gửi lời chúc mừng em. Lần này chắc cũng vậy.

_Hi.

Ơ, giọng…Tiểu Giang.

_Tiểu Giang, là em sao, là em đúng không? – tôi vội vàng gọi tên em như

sợ mình chậm trễ thêm chút nào thì em sẽ dập máy ngay vậy.

_Hạo Du.

_Tiểu Giang, là em thật sao, đã bốn năm rồi… Anh đã rất nhiều lần liên lạc với em mà không có hồi đáp. Sao lần này…

_Hì, em biết. Hôm nay…đặc biệt hơn mọi hôm. Mà thôi, hỏi thăm tí nhỉ, anh vẫn khỏe chứ?

_Đặc biệt? Hì, anh khỏe, còn em? Cuộc sống bên đó ổn chứ hả?

_Hihi, rất khỏe. Đang từng bước đạt được ước mơ đây. Anh…còn nhớ chứ hả?

_Tất nhiên, sao anh có thể quên. Hì, Tiểu Giang…em…bốn năm rồi mới được nghe giọng em, hì.

_Vậy có nhớ em không? Hehe, hỏi linh tinh quá nhỉ. Thế anh với Tiểu Minh…vẫn còn là một đôi chứ hả?

Vẫn còn là một đôi sao? Chưa từng là một đôi… Rõ ràng là thế nhưng không hiểu sao lòng tự trọng và sĩ diện đàn ông không cho phép tôi trả lời

Tiểu Giang như thế. Chẳng phải bốn về năm trước tôi đã bỏ Tiểu Giang để

đến với Tiểu Minh hay sao, gây cho cả hai người con gái biết bao đau khổ rồi…lại chính mình bị bỏ rơi.

_Hì, ừ, còn…em? Đã…

_Ừm, hì, cũng có thể coi là có. Mà Tiểu Minh, cô ấy đổi số hả anh, em nhiều lần liên lạc mà không được.

_À ừ, Tiểu Minh dùng số mới rồi.

Tôi vừa lời vừa lo lắng, Tiểu Giang nghe tôi nói thế chắc chắn sẽ hỏi

tôi số mới của Tiểu Minh. Rồi hai người sẽ liên lạc với nhau… Tiểu Giang biết tôi nói dối rồi sẽ nghĩ thế nào đây, còn Tiểu Minh, em hẳn sẽ

khinh thường tôi lắm. Tôi thậm chí đến giờ cũng không biết lí do Tiểu

Minh thay lòng đổi dạ, em còn không tin chuyện tôi đã yêu em (và bây giờ cũng vậy) cơ mà. Biết chuyện tôi nói em và tôi vẫn là một đôi với Tiểu

Giang, Tiểu Minh có khi còn thấy hận tôi thêm nữa.

_Vậy cho em… Hì, xin lỗi nha, đợi em tí.

Tiểu Giang đang nói dở thì ở bên ngoài tôi nghe có tiếng con trai gọi

tên em, giọng…hơi quen, chắc tôi nhầm, mà gọi Tiểu Giang, chắc là bạn

trai em. Vậy