làm người yêu Đình Phong, anh thích uống café nên tôi cũng uống và thích theo luôn, nhưng tôi chỉ uống được café sữa, chứ loại café đen Đình Phong hay uống thì chịu, mà Đình Phong cũng không
cho tôi uống loại đó luôn.
Một tay đỡ lấy ly café, một tay nắm tay anh, tôi quay đầu lại, khẽ cười (buồn) một cái:
_Hì, mưa to vậy đành chịu thôi ạ.
_Chắc em tiếc lắm hả, em đã rất háo hức mà. Từ lúc trời mưa đến giờ cứ đứng nhìn ra ngoài mãi.
_Thì mong từ mấy hôm trước, đến hôm nay lại mưa nên… Chán anh nhỉ.
_Hôm khác đi nhé, giờ… Hay mình xem phim đi, em muốn xem phim gì không?
Nghe Đình Phong đề nghị, tôi cũng thấy thú vị nên gật đầu ngay, dù sao ngắm mưa hoài cũng…chán!
Thế là tôi và anh cùng vào sofa ngồi, dựa vào vai anh, mắt tôi chăm chú
nhìn vào cái màn hình đang chiếu City hunter kia mà trong đầu cứ suy nhĩ mông lung. Ừm, chẳng phải giấu giếm gì, tôi đang nghĩ về Hạo Du! Mặc dù đang ngồi bên người yêu mà nghĩ đến người con trai khác lại còn…khoe ra thì thật sự chẳng hay ho gì, nhưng đúng là tôi đang thấy…lo cho anh ta. Trời mưa suốt từ lúc tôi đi học về đến giờ, tức là từ năm giờ kém,
không biết Hạo Du có đứng chờ tôi ở chỗ hẹn không, mưa lạnh thế này mà
chờ thì…
Nhưng mà chắc là tôi lo thừa rồi, mưa thế này khéo anh ta chẳng đến ý
chứ, mà có đến thì giờ cũng đã quá giờ hẹn gần hai tiếng rồi, ai mà…điên tới mức chờ từng đấy thời gian trong cái tiết trời giá rét thế này chứ, lại còn mưa, thấy tôi không đến chắc về (lâu) rồi chứ. Haizz, tôi chỉ
lo vớ vẩn thôi.
_Này vợ yêu.
Thấy Đình Phong nói gần như quát lên, tôi giật bắn cả mình. Mất vài giây mới định thần lại được, tôi mới quay sang anh, hỏi (hơi) ngạc nhiên.
_Gì thế Phong Phong?
_Còn “gì thế Phong Phong”.
Ơ, anh…đang dỗi.
_Sao thế?
_Anh gọi em ba, bốn câu em không thưa, rồi đến lúc thưa thì lại “gì thế Phong Phong”, em đang nghĩ gì mà lơ anh đi thế hả.
_À, hì, thì em đang chăm chú xem phim còn gì, nên không nghe thấy anh gọi.
_Hừ, xem phim gì mà anh xua tay trước mặt đến cả chục lần vẫn xem được thế.
Hic, nghe giọng Đình Phong kìa, có vẻ giận thật rồi.
_Thôi mà, em xin lỗi. Tại…em tiếc buổi đi chơi quá nên…, anh chẳng nói
là mấy hôm nữa ĐP 1 thay đổi…thay đổi gì gì đó nên anh rất bận còn gì,
có khi còn phải ở lại công ti. – hic, từ khi nào mà tôi có thể nói dối
không chớp mắt như thế này chứ.
Ấy thế mà Đình Phong vẫn nhìn tôi đầy nghi ngờ.
_Thật chứ hả?
_Thật.
_Thế thì chẳng phải mình đang ở bên nhau hay sao, em phải “tận dụng” hết mức thời gian chứ hả, lơ anh đi thế mà được à.
_Hì, được rồi, được rồi mà.
Tôi nói rồi quàng tay ra sau ôm liền lấy Đình Phong, dựa đầu vào ngực
anh. Tôi khẽ cười với Đình Phong, không nghĩ ngợi linh tinh gì đến cái
người “ai cũng biết là ai đấy” nữa.
Chắc là Hạo Du sẽ không chờ tôi đâu nhỉ?
Mong là thế. Nếu không tôi cũng thấy áy náy lắm.
5.20 p.m
Đã năm hôm rồi, kể từ “hôm ấy”, thì là hôm sinh nhật Hạo Du đó, thời gian qua nhanh như tên bắn vậy.
Và tôi đang ngồi ở một quán café, ngắm đường phố đông đúng và chờ một người.
Bạn đang nghĩ người đó là Đình Phong, Tiểu Phần hay…Hạo Du? Hoàn toàn sai.
Tôi đang đợi…mẹ của Hạo Du cơ!
Hic, không biết bác ấy (bốn năm rồi, tôi cũng đã thay đổi được cách xưng hô) hẹn gặp tôi có việc gì nhưng tôi cũng thấy hồi hộp và (hơi) lo lo,
vì chắc là chuyện liên quan đến Hạo Du.
Thực ra tôi có quyền từ chối đấy chứ, nhưng tôi vẫn đồng ý (đó là lí do
tôi đang ngồi đây), một phần vì bác ấy đã từng là mẹ (chồng) tôi, và
cũng một phần là do tôi áy náy chuyện hôm trước.
Chuyện là thế này, tối hôm ấy, sau khi xem xong City hunter (chưa xem
hết đâu, nhưng lúc đó đã Đình Phong buồn ngủ quá rồi nên tôi bảo anh ấy
về phòng, mình cũng thôi luôn) cũng đã muộn, muộn lắm rồi. Tôi “tiễn”
Đình Phong về phòng rồi mới lên giường đi ngủ sau khi làm vệ sinh cá
nhân xong. Vừa mới ôm Đại Phong nằm chưa ấm chỗ thì tôi nhận được một
tin nhắn từ Hạo Du. Hồi hộp xen lo lắng, tôi nín thở mở ra xem thì thấy
là một lời trách móc: “Tai sao em no doi xu voi anh nhu the” (Tại sao em nỡ đối xử với anh như thế). Haiz, thế đấy, đọc tin nhắn vào lúc
đã rất muộn thế rồi, tôi biết ngay là Hạo Du có chờ tôi, lại còn chờ rất lâu nữa chứ. Lúc đó tôi mới nhớ lại đến cái tin tôi nhận được lúc
chiều, Hạo Du chẳng đã nói: anh sẽ chờ cho đến khi em xuất hiện đó sao,
hẳn là thấy tôi không đến nên cứ chờ, rồi có khi còn chờ cho đến vừa lúc về nhà và nhắn tin cho tôi ý chứ. Khổ thế đấy, tôi đọc tin nhắn mà thấy áy náy kinh khủng, mặc dù đã đổi lỗi tại trời mưa, hơn nữa tôi cũng
không nói là sẽ đến nhưngg… Haiz, để anh ta chờ bao nhiêu tiếng giữa
thời tiết khắc nghiệt như thế, tôi thấy tội lỗi vô cùng, đến nỗi mà cả
đêm trằn trọc, không ngủ được cơ mà.
Nhưng tôi không dám nhắn lại cho anh ta, mà cũng chẳng biết phải giải
thích sao nữa. Suy cho cùng thì, lỗi cũng đâu phải (hoàn toàn) do tôi,
nếu trời không mưa thì tôi cũng sẽ đi chơi với Đình Phong thôi, cũng
không đến gặp Hạo Du đâu mà, đằng nào…anh ta cũng vẫn phải chờ!
Haiz, nghĩ thì nghĩ là thế nhưng tôi vẫn đồng ý gặp