Old school Swatch Watches
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224410

Bình chọn: 9.5.00/10/2441 lượt.

là em đã có người mới, vậy tại sao nãy lại nói “cũng có thể coi là có”? Tôi nghĩ vậy thôi chứ cũng không hỏi, trong lòng tự nhiên

thấy…vui. Ừ, giờ Tiểu Giang đã có người ở bên chăm sóc, em vẫn khỏe,

vẫn…nhớ đến ước mơ của hai chúng tôi (cho dù đã chia tay lâu rồi), tôi

tất nhiên là vui rồi, lúc rời xa em tôi cũng chỉ mong có vậy.

Tôi chờ máy một lúc sau mới thấy Tiểu Giang quay lại:

_Hi, Hạo Du, em phải ra ngoài rồi, lúc khác mình nói chuyện nhé. À, anh gửi số mới của Tiểu Minh cho em với nha.

_Ừ, được rồi. Hẹn hò…vui vẻ nhé!

_Hi, đi ăn tối thôi mà. Vậy nha, happy birthday, hì.

_Cám ơn em, bye.

Dập máy rồi tôi mới thở phào một cái, may là Tiểu Giang không trực tiếp

hỏi tôi số Tiểu Minh, nếu không tôi chẳng biết phải nói sao nữa, haiz.

Thở dài thêm cái nữa, tôi mới dựa lưng ra sau, hai tay đưa lên tựa đầu

vào, ngồi bàn cuối đôi khi cũng có lợi.

Nhưng mới nhắm mắt lim dim được vài phút, tôi bỗng nghe thấy tiếng thỏ thẻ nhỏ tí, mở mắt ra nhìn, ra là cô bé…cùng lớp với tôi.

_Anh…anh Hạo Du, chiều nay…chiều nay, lớp…lớp…muốn…muốn tổ chức một…một bữa tiệc sinh nhật cho…cho anh, anh…anh…anh…anh…

_Bận rồi.

Tôi đáp gọn rồi lại nhắm mắt (giả vờ) tiếp tục ngủ. Đừng lạ là tại sao

cô bé kia lại có vẻ sợ tôi đến vậy, cũng đừng ngạc nhiên khi thấy tôi

lạnh lùng trả lời khi còn chưa nghe cô ấy nói xong như thế, tôi đã trở

nên như vậy sau khi bị Tiểu Minh bỏ rơi đấy, một con người lạnh lùng

khác hẳn trước kia,

Mở một mắt ra nhìn thấy cô bé kia đi rồi, tôi lại thở dài mà dựa lưng

vào tường, kể ra cũng hơi phũ phàng thật, nhưng đúng là tôi bận.

Chiều nay, tôi…muốn có một cuộc hẹn với Tiểu Minh.

Là sinh nhật tôi chắc em không nỡ từ chối đâu nhỉ. Chỉ sợ em không còn nhớ hôm nay là sinh nhật Hạo Du này.

Haiz, giờ chắc em đang ở trường, bao giờ tan học tôi phải gọi ngay cho em mới được.

Hôm nay quyết định tôi sẽ nói cho em tin tình cảm của tôi là thật lòng.

Cầu trời cho em đồng ý gặp tôi!!!

11.45 a.m

Trở về nhà sau một buổi học khá mệt mỏi, tôi đang thay quần áo thì bỗng

nghe có tiếng chuông tin nhắn. Liền mặc vội lại cái áo cũ vào, tôi chạy

ngay ra xem. Cái máy để trên bàn, rung liên hồi, màn hình hiển thị tin

nhắn mới đến, từ Hạo Du?!!

Cầm cái máy lên, nghĩ ngợi vài giây rồi tôi mới nhấn xem. “Tieu Minh, em co the bot chut thoi gian chieu nay gap anh duoc khong? Mong la em

nho hom nay la ngay gi. Anh cho em truoc cong truong cap ba cu cua chung ta, 5 gio. Mong duoc gap em, anh se cho cho den khi em xuat hien.


(Tiểu Minh, em có thể bớt chút thời gian chiều nay gặp anh được không?

Mong là em nhớ hôm nay là ngày gì. Anh chờ em trước cổng trường cấp ba

cũ của chúng ta, 5 giờ. Mong được gặp em, anh sẽ chờ cho đến khi em xuất hiện.)

Hôm nay…là sinh nhật Hạo Du.

Thực ra tôi cũng chẳng nhớ đâu (tuần trước thì quả thực có nhớ!), nhưng

tối qua đi mua đồ ở quán đồ lưu niệm với Tiểu Phần, tôi gặp “bọn trẻ

con” có lẽ là học 11 hay 12 gì đó, đi mua quà còn nói là mua cho “idol”. Nghe chuyện mấy đứa rồi mới biết “idol” của mấy cô bé ấy tên Hạo Du,

tôi sực nhớ ra hôm nay chính là sinh nhật của “người không muốn nhắc

đến” đấy. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, cùng tên cùng ngày sinh nhưng chắc

“idol” của “mấy đứa nhỏ” không phải anh ra. Vì Hạo Du mà tôi biết sao có thể còn “dây dưa” với mấy đứa nhóc này được chứ (bọn chúng còn mặc áo

khoác đồng phục trường cấp ba cũ của tôi nữa kìa), mà lạnh lùng, khó gần thì lại càng không thể là anh ta. Hạo Du mà tôi biết chắc chỉ lạnh

lùng, khó gần với mỗi mình tôi thôi (cười nhạt).

Thở dài trở lại với cái tin nhắn vừa nhận được, tôi chẳng biết có nên

đồng ý chiều gặp mặt Hạo Du không, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật anh

ta. À nhưng mà tôi chiều nay cũng có cuộc hẹn với Đình Phong rồi (thực

ra cuộc hẹn là do tôi đòi anh…đi đến khu vui chơi >.<), không lẽ

là lại bảo anh tôi bận không đi nữa. Mà…sao tôi phải quan tâm đến lời đề nghị của anh ta nhỉ, còn định hủy hẹn với Đình Phong nữa, tôi không đi

cũng đâu có ai trách được tôi, chẳng phải (chính) tôi đã nói anh ta đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa? Hai tuần không liên lạc cũng không gặp Hạo Du, tôi chẳng thấy vô cùng thoải mái và cũng đã dần quên được chuyện

gặp lại anh ta đó sao, giờ lại còn… Haiz…, không đi cũng đâu có sao,

nhưng mà Hạo Du đã phải nói tôi bớt chút thời gian để gặp anh ra, không

đi thì thật là…

Nhưng tôi thực chẳng muốn gặp lại Hạo Du nữa.

Hơn nữa, đi khu vui chơi với Đình Phong hẳn sẽ vui hơn nhiều đi gặp Hạo Du, lần trước chẳng phải anh ta đã làm tôi khóc?

Thôi kệ đấy, không đến gặp Hạo Du đâu, anh ta cũng sẽ hiểu là tôi không muốn gặp lại lần nữa, cho dù có là ngày sinh nhật…

Đặt “cạch” cái điện thoại xuống bàn, tôi quyết định không đi cũng sẽ không nghĩ đến cái tin nhắn nữa.

Aizz…tôi phải đi thay quần áo tiếp thôi.

* * * * * *

6.30 p.m

_Vợ yêu, mưa to thế này không đi chơi được rồi.

Đình Phong từ phía sau vòng tay qua eo rồi đưa ra trước mặt tôi ly café

sữa nóng bốc hơi nghi ngút thơm lừng. Trước kia tôi chẳng thích vị café

chút nào, nhưng từ lúc