sai, chỉ có…
_Bác ra ngoài đi ạ.
Đừng nghĩ tồi thật vô lễ khi nói câu đó, còn ngắt lời người lớn, nhưng
nãy trước khi sang đây, mẹ Hạo Du đã dặn tôi đừng nói cho Hạo Du biết là bác ấy bảo tôi sang đây, hãy giả vờ như là chính tôi muốn vậy, dù sao
tôi cũng đang có lỗi với Hạo Du nên đã đồng ý.
Bác giúp việc nghe tôi nói thế thì cũng đi ra ngay, đóng cửa cho tôi.
Lại quay lại nhìn Hạo Du, tôi lại tiếp tục xúc cháo cho anh.
_Có nóng lắm không. – tôi hỏi.
_Kh…không.
Hạo Du khẽ lắc đầu, giọng còn khó nghe hơn trước, mà cảm giác anh ta trả lời tôi được cũng nhọc vô cùng.
Tôi vừa đút cháo vừa thỉnh thoảng lau mồ hôi đi cho Hạo Du, nhưng thấy
những nét tươi tắn trên khuôn mặt đã mất hẳn, có lẽ vì anh ra đã quá mệt nên mới thế, khổ thật.
Thoáng chốc Hạo Du đã ăn hết hai bát con cháo, thấy anh ta lắc đầu không ăn nữa, tôi cũng không (nỡ) ép, liền để Hạo Du nghỉ một chút rồi đưa
thuốc cho anh ta uống.
_Sao ốm mấy hôm không chịu ăn? – tôi không nhìn vào anh ta mà hỏi.
Nhưng không thấy Hạo Du nói gì. Anh ta uống xong thuốc rồi đưa cốc cho tôi rồi cứ nhìn tôi. Thấy vậy tôi mới hỏi:
_Sao thế?
_Không.
_Uống thuốc xong rồi thì đi ngủ đi.
_Không.
_Sao?
_Em…em có về không?
_Ừm, tôi sẽ ở lại, nằm xuống ngủ đi.
_Em đừng về nhé.
_Ừ, được rồi.
Lần này nghe nói, Hạo Du mới định nằm xuống, nhưng thấy anh ta loay hoay mãi mà không nằm xuống được, tôi mới thương tình đỡ giúp. Đúng là người Hạo Du nóng như lửa đốt vậy.
_Ngủ đi. – tôi nhắc lần nữa.
_Tiểu Minh à, sao hôm trước em không đến.
_Tôi…tôi bận nên không đến được.
_Vậy hôm nay em đến bù à?
_Ừm.
_Ừ, vậy…được rồi. Anh ngủ nhé.
_Ừ, ngủ đi.
Mệt mỏi bước vào phòng, tôi
vứt túi lên trên ghế rồi đổ phịch cả thân người xuống giường, vùi đầu
vào trong chăn. Tôi đang buồn vô cùng, buồn không sao tả nổi, trong đầu
không nghĩ được bất cứ thứ gì ngoài chuyện Đình Phong giận tôi, vì
chuyện tôi ngủ qua đêm ở nơi khác và còn nói dối anh. Haiz, nếu không
phải tôi ở lại nhà Hạo Du thì tôi cũng chẳng phải nói dối Đình Phong làm gì. Chung quy là chỉ tại Hạo Du, làm tôi lâm vào cảnh tình bi đát thế
này. Tôi vừa bực vừa buồn chán nên tan học là về thẳng nhà luôn, không
đến chỗ anh ta nữa. Mà mọi chuyện đang rắc rối thế này, tôi còn chưa
biết phải giải thích với Đình Phong sao thì còn lòng dạ nào mà đến đó,
trông một người con trai khác đây, haiz. Người tôi cần quan tâm bây giờ
là Đình Phong, và cũng chỉ có anh thôi.
Nhìn đồng hồ đã gần một giờ, tôi uể oải ngồi dậy, đi đôi dép trong nhà
rồi bước ra ngoài cửa, ngó rồi còn bước sang hẳn bên nhà Đình Phong. Anh vẫn chưa về, tôi lén kiễng chân nhìn vào trong, đúng là anh chưa về, mà sáng nay Đình Phong đi không mang theo cặp, không biết anh có đến
trường không.
_Chán quá.
Tôi thở dài thườn thượt, lủi thủi đi về phòng rồi lại lên giường quấn
chăn. Nhìn nhật kí cuộc gọi có đến mấy chục cuộc là gọi cho Đình Phong
mà lại càng chán nản, hít một hơi thật dài, tôi lại nhấn nút gọi. Sáng
nay ở trường, cứ ngơ ra lúc nào là tôi lại gọi cho anh, nhưng nhận được
chỉ là giọng nói đều đều duy nhất của một người phụ nữ…
_Thuê bao quý khách vừa gọi…
Vẫn tắt máy, aaaa…, tôi muốn hét lên quá mà không hét nổi, muốn khóc quá mà không khóc nổi, sáng nay đã… Mắt sưng húp luôn. Bất lực quá. Tôi rất lo cho Đình Phong, không phải sợ anh làm điều gì dại dột, mà là sợ Đình Phong giận tôi rồi sẽ đi uống say, anh đi ôtô mà say thì nguy hiểm vô
cùng, nhỡ gặp tai nạn… Ôi trời ơi, mới nghĩ đến thế mà lòng tôi đã nóng
như lửa đốt.
Aizz, tôi không thể cứ ngồi không mà lo lắng được, tôi phải đi tìm Đình
Phong thôi, cho dù có phải đi vòng quanh cái thành phố này cũng phải đi. Chắc, nếu Đình Phong không ở trường thì chỉ có ở mấy quán bar. May mà
tôi cũng biết những chỗ anh hay đến, mà cũng có thể Đình Phong đang ở
công ti, tôi cũng phải đến công ti nữa.
Nghĩ rồi, tôi bật dậy ngay ra khỏi giường, lấy vội một cái áo khoác, đút điện thoại vào túi, tôi liền ra khỏi phòng. Nhưng khóa cửa lại rồi tôi
mới lại chợt nghĩ, Đình Phong đang giận tôi như thế, tôi đi tìm anh bây
giờ liệu có phải là một ý hay không, khéo lại càng làm anh giận hơn.
Nhưng mà Đình Phong đã nói là chờ đợi lời giải thích của tôi, tôi phải
tìm anh rồi còn phải nói cho anh nghe chứ. Đúng, phải nói cho Đình Phong nghe, mọi chuyện không phải như anh nghĩ, mặc dù đúng là tôi đã sai…
Tôi chạy vội ra thang máy, nhấn nút, nhưng nó mới đang lên đến tầng hai, còn một cái, đang đi xuống, haiz. Giờ mới thấy bất tiện đây, khu chung
cư 36 tầng mà có mỗi hai cái thang máy với hai cầu thang bộ, những lúc
cần thiết thế này phải chờ thật là…, chẳng nhẽ lại đi cầu thang bộ, thôi thì đành đợi.
Rồi đứng dựa lưng vào tường, tôi lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh, nghĩ về lí do để giải thích cho Đình Phong. Có chết thì tôi cũng không thể nói
ra tên “Hạo Du” được, bảo ở nhà bố mẹ cũng không xong, vì chắc chắn Đình Phong đã biết là tôi không ở đấy rồi, chỉ có thể nói với anh là tôi đến chăm bạn ốm, sáng nay tôi đã nghĩ kĩ rồi, chỉ có thể nói thế thôi, và
phải thật thành khẩn vào, Đìn