ào để chê.
_Vậy hay là…bạn cứ thử tìm hiểu, làm quen với anh ta xem sao.
_Tiểu Minh, giờ này mà bạn còn đùa được sao.
Tôi vừa nói xong liền bị Tiểu Phần…lườm cho một cái, tí cháy cổ áo, hic, tôi nói cũng đúng đấy chứ. Tuy tôi chưa gặp mặt cái anh Nhất Nhiên kia
bao giờ, nhưng nghe Tiểu Phần nói thế là tôi đã đủ hiểu anh ta là một
con người tốt, là một chàng trai đáng để cô bạn thân tôi yêu. Tiểu Phần
trước đây cũng đã từ chối không ít người, cô ấy còn tuyệt nhiên chưa lần nào khen ai trong số đó. Cái anh Nhất Thiên này (gọi bằng anh vì anh ta hơn chúng tôi một tuổi), đã khiến cho Tiểu Phần mở lời khen, cũng có
thể coi là “có thể duyệt được”.
Thấy Tiểu Phần không nói gì, lại có vẻ đang giận dỗi, tôi liền tiếp tục nói, còn cười xòa cho không khí bớt căng thẳng.
_Tớ nói thật đấy, Tiểu Phần, sao bạn không thử làm quen với anh ta xem,
chỉ là làm quen thôi, có mất gì đâu, nếu không hợp thì coi như là để qua mắt bố mẹ, sau đó còn có lí do để giải thích. Nếu hợp thì…đấy…đấy.
Vẫn thấy Tiểu Phần nhìn mình thở dài, tôi cũng thở dài, ỉu xìu nói:
_Không được à, tại sao thế, từ trước đến nay tớ chưa thấy bạn chịu quen
bất kì chàng trai nào, bạn định làm “những người độc thân vui vẻ” hay
sao? Tớ hiểu lí do vì sao hai bác thấy lo cho bạn rồi đấy.
_Tiểu Minh à, tới mới 20 tuổi thôi, có bạn trai chẳng phải rất ràng buộc hay sao. Với lại, tớ đã nói rồi, bao giờ bạn cưới…tớ mới nghĩ đến
chuyện ấy.
Tôi nhìn vào Tiểu Phần, lại thườn thượt thở dài. Đúng là Tiểu Phần đã
nói với tôi như vậy, không phải một lần mà là rất nhiều lần. Cô ấy bảo
bao giờ tôi với anh Đình Phong chính thức là-của-nhau (tức là cưới nhau
ấy), Tiểu Phần mới nghĩ đến chuyện có bạn trai. Tôi mới đầu nghe còn
tưởng Tiểu Phần nói đùa, nhưng thấy cô ấy bất luận chàng trai theo đuổi
tốt đẹp hay xấu xa đều không mảy may rung động, lại ngẫm kĩ những lời cô ấy nói thì… Tiểu Phần mong tôi có thể hạnh phúc bên Đình Phong, khi nào thấy được đám cưới của chúng tôi, cô ấy mới yên tâm tìm kiếm hạnh phúc
của riêng mình. Tôi nghĩ đến lời nói ấy, lại thấy xúc động và cảm kích
vô cùng.
_Tiểu Phần à, bạn…đúng là bạn tốt nhất của tớ. – tôi nhìn cô bạn ngồi
đối diện, không giấu được những nét xúc động trên khuôn mặt.
_Bạn đừng nói như mang ơn tớ như thế. Tiểu Minh, bạn cứ coi như đó là những gì tớ nên làm cho người bạn thân nhất của tớ.
Có phải tôi tưởng tượng ra hay không mà sao thấy có những tia hối lỗi trong cái nhìn của cô ấy.
Ưm, chắc tôi nhầm rồi.
_Thế chuyện ấy bạn định thế nào đây, Tiểu Phần?
_Haiz, tớ chưa biết nữa, chắc sẽ cố nói chuyện rõ ràng với anh ta thêm một vài lần nữa.
_Nhưng nếu Nhất Thiên vẫn giữ thái độ bàng quan như thế thì sao đây?
_Thì…thì…tớ chẳng biết nữa. Mà chủ yếu cũng là do bố mẹ tớ…, hic hic.
_Hic, thôi được rồi, có gì bạn cứ nói chuyện với anh ta, không được thì
mình nghĩ cách, tớ với bạn cùng thuyết phục bố mẹ bạn chẳng hạn, không
thì…tớ, tớ sẽ đi nói chuyện với Nhất Thiên xem sao.
_Hic, thế có được không?
_Được chứ sao. Mà theo như bạn nói, chắc anh ta có chuyện gì đó liên
quan đến tình cảm nên mới thành ra như vậy, chỉ cần nói rõ cho anh ta
nghe là được, người như anh ta chắc sẽ hiểu.
_Hì, biết vậy. Đúng là bạn tốt của tớ, Tiểu Minh à, hihi. – Tiểu Phần
nói rồi khẽ cười – mà thôi, giờ đã hơn sáu rưỡi rồi, tớ phải về còn ăn
cơm, Tiểu Minh cũng về đi, không “anh yêu” lại chờ.
Tiểu Phần buông lời trêu đùa, nhấn mạnh chữ “anh yêu” làm tôi vừa ngại
vừa buồn. Haiz, Đình Phong mà đang chờ tôi ở nhà giờ này, chắc tôi vui
khỏi tả luôn mất, haiz.
_Hì, ừ, muộn rồi, cũng đối rồi, hihi, phải về thôi, đợi tớ thanh toán đã rồi mình cùng về.
_Ừ, tất nhiên rồi, hì hì. Mà lần này bạn trả, lần sau phải để tớ đó nha.
_Ukie, thế lần sau phải ăn nhiều hơn mới được.
Tôi nói rồi cười toe, Tiểu Phần cũng nhìn tôi cười. Trong tiết trời lạnh giá, hai má cô ấy cứ ửng hồng, nhìn xinh xắn vô cùng. Bất giác tôi lại
ích kỉ nghĩ rằng, thật may mắn vì “Phong yêu” của tôi không để ý đến cô
ấy, mà kể ra Đình Phong với Tiểu Phần cũng đẹp đôi đấy chứ nhỉ, cô ấy
cũng cao hơn tôi nữa…
Aizz, tôi đang nghĩ vớ vẩn gì đây, nếu mà Tiểu Phần và Đình Phong thành
đôi thì tôi biết làm sao, hic. Dạo này đầu óc cứ điên điên thế nào không biết. Mà còn chuyện Đình Phong biết giải quyết sao đây, đi với Tiểu
Phần nhất thời quên mất nó, hic.
Nghĩ lại thấy buồn chán, tôi lôi điện thoại ra nhìn giờ rồi nhanh chân
đi ra chỗ Tiểu Phần, chợt thấy điện thoại rung liên hồi. Tôi có một cuộc gọi, từ…mẹ Hạo Du!
…nhưng…quả thực niềm tin
của anh đã hoàn toàn đổ vỡ, ai nói cho anh một lí do để anh (cố gắng)
tiếp tục tin cô nữa đi, để sự nghi ngờ đừng choán hết sự tỉnh táo của
anh nữa, đừng để sự nghi ngờ làm tình yêu anh dành cho cô bị giảm sút,
anh không hề muốn, không muốn đâu.
Xin ông trời đừng cướp đi lẽ sống của anh, anh làm sao có thể sống một cuộc sống không có Tiểu Minh được chứ…
Tiếng nhạc xập xình, ánh sáng màu từ những chùm đèn bảy sắc le lói chiếu qua chiếu lại, bar Spider chìm trong mùi thuốc lá và mùi…người,