nhìn đâu cũng thấy người, họ cùng đến đây nhưng lại không cùng mục đích. Có những người đến đây chỉ để
cảm nhận một cuộc sống khác với cuộc sống ngoài kia; có những người muốn hòa mình trong cái không gian ngập tiếng nhạc, với những cô gái váy
ngắn đến một gang tay đang uốn ** nhảy nhót, với những loại rượu chỉ
người riêng cho “khách đến bar” ở đây… Có những người…đến đây đơn giản
chỉ để trốn tránh một điều gì đó mà bản thân không muốn nghĩ tới.
Đình Phong là một trong số đó. Anh một mình trong phòng VIP của quán
bar, không “chân dài”, không nhạc, chỉ có rượu. Không biết anh đã uống
bao nhiêu, chỉ biết những vỏ chai rỗng được dọn đi rồi lại có những chai mới được mang đến, chỉ biết Đình Phong đã uống nhiều đến mức một người
tửu lượng tốt như anh cũng đã “thấy xung quanh cái gì cũng nhân đôi”.
Nói thẳng ra là anh đã say rồi! Nhưng Đình Phong vẫn uống, anh muốn say
hơn nữa, say đến mức không còn biết gì được nữa, đến mức không nghĩ gì
được nữa. Giờ anh vẫn còn tỉnh táo lắm, vì anh vẫn nhớ đến Tiểu Minh,
nhớ vợ của anh, nhớ đến người anh yêu, và…nhớ đến chuyện vừa xảy ra.
Đình Phong hôm nay đi xe máy, nên vừa cất xe xong, anh liền chuẩn bị
bước về nhà, tuy vẫn còn để tâm chuyện sáng nay nhưng anh cũng đã phần
nào nguôi ngoai và có ý định bỏ qua chuyện này, vì mới có một buổi chiều không ở bên cô mà anh đã lại nhớ cô khôn nguôi. Bước đến trước thang
máy, vừa ấn nút, chợt Đình Phong nghe thấy giọng nói ai giống giọng vợ
yêu của anh ở khuôn viên sau tòa nhà hai người ở, hình như còn có giọng
của một người khác. Ngạc nhiên và tò mò muốn biết chuyện gì xảy ra đằng
sau, mặc kệ thang máy đã mở cửa, Đình Phong bước ngay ra. Đứng sau bụi
cây, Đình Phong nhìn thấy rõ ràng vợ anh, đang nói chuyện với một người
phụ nữ đáng tuổi mẹ anh. Thắc mắc không hiểu người đó là ai mà Tiểu Minh không mời lên nhà nói chuyện mà lại ở đây, anh mới dóng tai nghe câu
chuyện của hai người.
_Tiểu Minh à, cả ngày hôm nay Hạo Du nó cứ chờ con đến, bác đã khuyên
bảo nó hết lời rồi mà nó không nghe, nhất định đợi con. Bác ở bên nó
những lúc nó ngủ mà mỗi lần tỉnh, thằng bé lại hỏi con đã đến chưa.
Thằng bé đáng thương lắm con à, nó bảo là con đã hứa là sẽ đến nên nó cứ hy vọng mãi, nếu con không đến thì thằng bé sẽ chết mất. Tiểu Minh ơi,
con hãy giúp bác lần này thôi, chỉ lần này nữa thôi.
Hạo Du, Đình Phong vừa nghe thấy hai chữ “Hạo Du” mà máu đã sôi lên sùng sục, ra người phụ nữ kia là mẹ thằng đó, bà ta đang cầu mong vợ anh đến thăm thằng con trai bà ta ốm sao, bà ta bị điên rồi à. Đình Phong không kiềm được tức giận mà buông lừi khó nghe. Nhưng…đợi đã, lẽ nào tên Hạo
Du đó chính là “người bạn thân” mà bạn gái anh đến chăm sóc hôm trước và còn ở lại qua đêm bên cạnh? Cô…còn nói dối anh. Đình Phong chợt thấy cơ thể mình đang run lên bần bật vì cơn giận, khuôn mặt anh xám xịt lại và đôi mắt rực lên màu giận dữ. Anh không muốn tin, không lẽ niềm tin nhỏ
nhoi còn sót lại cũng không thể giữ? Đình Phong đã rất giận Tiểu Minh
nhưng vẫn cố gắng tin cô, dù chỉ là một niềm tin không có căn cứ… Nhưng
nghe những lời người phụ nữ kia nói, mọi chuyện có vẻ là thật thật rồi,
dù anh không muốn tin.
Đình Phong thấy đầu óc mình quay cuồng và trái tim thì như vỡ vụn ra khi nghĩ về cảnh Tiểu Minh chăm sóc Hạo Du, bạn gái anh còn ở bên nó cả đêm kia kìa, chắc giờ bị anh phát hiện ra nên mới không dám đến nữa. Nhưng
mà tại sao? Cô gái mà anh hết mực yêu thương phản bội anh ư, mà tên
******** đó lại là Hạo Du, lại là nó, bốn năm ở bên anh, hạnh phúc cùng
anh, đau buồn cùng anh, Tiểu Minh vẫn chưa quên được Hạo Du hay sao, và
là từ khi nào?
Đình Phong ôm ngực loạng choạng đi vào trong, tai anh cứ ù đi không nghe thấy gì nữa, tim thì…đau lắm, vì niềm tin đã bị đổ vỡ, nhưng cơn đau
khi xưa lại tràn về. Đình Phong đứng dựa mình bên cạnh thang máy, thở
từng hơi gấp gáp vì mệt mỏi, anh đứng đây chờ “vợ yêu” của anh.
Người phụ nữ kia lúc sau thì đi ra, Tiểu Minh của anh lúc sau cũng đi
ra. Mẹ Hạo Du không thấy anh, nhưng cô thì có. Nhìn thấy Đình Phong,
không hiểu sao Tiểu Minh thấy sợ hãi vô cùng, mắt cô tràn ngập lo lắng,
những suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô đó là Đình Phong có lẽ đã nghe thấy những gì cô và mẹ Hạo Du nói chuyện, và anh đã biết, cô đến chăm sóc
anh ta lúc Đình Phong vắng nhà, và…còn ở lại qua đêm. Nhìn thấy đôi mắt
giận dữ nhưng đau buồn của Đình Phong, Tiểu Minh lại muốn khóc, cô lo
lắm cũng buồn lắm, Đình Phong chắc hẳn là rất thất vọng về cô.
_Phong Phong…anh…anh đã nghe thấy…rồi sao.
_Ra bạn thân của em là thằng khốn đó, anh không ngờ được đấy. – Đình Phong nhìn Tiểu Minh, cười mà như sắp khóc.
_Phong Phong, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu, em thực sự đã không lừa dối anh, chỉ vì mẹ Hạo Du đến mong em giúp đỡ, anh cũng thấy đấy.
_Giúp đỡ mà phải ở lại qua đêm sao, ha, và nếu không phải là nó thì liệu em có đến giúp? Em nói là vì mẹ nó đến xin em giúp thì em mới đến sao,
nếu không phải là nó, không phải là Hạo Du thì em có đến không, anh chỉ
hỏi em như vậy.
Đình Phong tức giận đến tột dộ
