Old school Easter eggs.
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211340

Bình chọn: 9.5.00/10/1134 lượt.

này

ngồi yên ngoan ngoãn luôn, bỏ tay ra khỏi áo anh, tôi nhìn ra hai bên

đường. Đèn từ các cửa hàng lung linh làm sáng trưng cả khu phố, khắp nơi đều ngập tràn không khí giáng sinh. Nhìn mấy shop lưu niệm kìa, trang

hoàng lộng lẫy cực luôn. Nhưng mà năm nào tôi cũng được thấy cảnh này

rồi sao lại cảm giác háo hức và thích thú lạ thường thế nhỉ, lại còn

mong Noel về thật nhanh nữa chứ. Chắc là tại tôi đang ở cùng Hạo Du nên

mới vậy đây. Nhưng chắc đêm Noel anh sẽ đi cùng Tú Giang (hơi buồn một

tẹo), còn tôi thì sao nhỉ. Mọi năm thì do tôi đòi hỏi nên nhà tôi đều tổ chức party ngoài trời rất vui vẻ (nhà tôi không theo Thiên chúa giáo

mà). Bây giờ có chồng rồi không biết có được làm nũng bố mẹ nữa không

nhỉ, hihi.

Đang mải ngắm nhìn khung cảnh hai bên, bỗng một chiếc xe đi nhanh lướt

qua chúng tôi. Tuy trời đã tối nhưng ánh điện hai bên đường giúp tôi có

thể nhận thấy rõ ánh mắt của người ấy hướng về phía tôi và Hạo Du. Ai

vậy nhì, nhìn…quen quá. Tôi vội quay lại, người đó vẫn nhìn chằm chằm

vào bọn tôi. Lạ thật, tôi không thể nhận ra là ai nữa. Ôi sao tôi lại

đãng trí thế này chứ, hic. Mà sao lại cứ nhìn theo bọn tôi vậy nhỉ. Bạn

bè anh Hạo Du chăng, hay Tú Giang? Thôi chết rồi, nhỡ đúng vậy thật thì

phải làm sao bây giờ. Tôi kéo vội áo Hạo Du:

_Hạo Du, anh có thấy người vừa nãy đi qua mình không?

_Ai cơ, đầy người thế này ai mà biết được.

_Vậy ạ. – tôi tiu nghỉu.

Haiz, anh không nhìn thấy sao, rốt cuộc người đó là ai chứ, ánh mắt, rất quen mà. Là một đôi mắt rất sắc sảo.

_Sao thế?

_À, không có gì anh ạ.

Trả lời anh xong rồi tôi thở dài. Nhỡ ai biết chuyện tôi và Hạo Du thì

chết mất. Anh ấy vốn đã không thích tôi rồi mà. Mà ngay từ đầu Hạo Du đã “cảnh cáo” tôi không được để chuyện này cho ai biết rồi.

_Này, còn không xuống xe đi, về đến nhà rồi.

_Ơ, dạ.

Tôi luống cuống xuống xe. Đang mải nghĩ linh tinh nên về đến nhà mà tôi

cũng không biết nữa. Đợi anh dắt xe vào nhà, tôi mới đi sau khóa cửa,

vẫn nghĩ miên man về ánh mắt ấy, rõ ràng là quen mà tôi chẳng nhận ra

được, chán thật, haiz.

Đi vào trong nhà, tôi nằm phịch xuống sofa, mệt mỏi quá. Mấy hôm chăm

anh Đình Phong ốm, ngủ có ngon đâu. Nghĩ rồi tôi lại thở dài, bỗng Hạo

Du ngồi xuống cạnh tôi, giọng anh nhẹ nhàng lắm:

_Sao cô cứ thở dài thế, mà tối đã ăn gì chưa?

_Em chưa. – làm gì có thời gian đâu mà ăn chứ.

_Thế có ăn gì không? Tôi nấu gì cho nhé!

_Thôi, em chẳng muốn ăn gì cả, tí còn phải làm bài tập nữa.

_Không ăn thì lấy sức đâu mà học. Để tôi nấu mì cho, được không?

_Không, em đã bảo là không ăn rồi mà, sao anh hỏi nhiều thế.

Ôi, sao tôi lại to tiếng với anh thế này, tại ánh mắt vừa nãy cứ ám ảnh

tôi làm đầu óc tôi rối tung hết cả lên. Tôi úp mặt xuống ghế hỏi nhỏ

anh:

_Hạo Du này, nếu bây giờ có người biết chuyện này anh em mình lấy nhau thì sao?

Mới nghe có thế mà anh đã bật dậy ngay.

_Cô nói gì cơ? Đừng nói là cô đã kể chuyện này cho ai đấy nhá. – biết nhay là anh sẽ nổi giận mà.

_Là em nói như thế, nhỡ…

_Nhỡ gì mà nhỡ! Tôi cấm cô nói ra đấy. Chuyện này mà để Tiểu Giang biết thì…

_Ờ, em biết rồi.

Trả lời anh ngắn củn, tôi uể oải bước lên phòng. Tôi mới giả sử thế thôi mà anh đã nổi khùng lên rồi. Tôi cũng đang lo chết đi được ấy chứ.

Chuyện này mà để mọi người biết được thì chắc Hạo Du bỏ tôi luôn mất. Mà người ấy là ai mới được chứ. Tôi ngồi xuống giường mà lại nghĩ. Ơ, hay

là…liệu có phải là người quen của tôi không nhỉ, nhận ra tôi nên mới cứ

nhìn theo như vậy. Haiz, nhưng mà dù thế nào thì cũng không được. Nhỡ Tú Giang biết thì sẽ nghĩ sao về tôi đây, còn Hạo Du nữa. Điên mất thôi.

10.30 p.m

Tôi nhìn đống bài tập trong sách giáo khoa mà làm mặt mếu, vẫn còn đến

mười bài nữa, mà toàn là bài đánh dấu * (bài khó). Vì tôi còn phải cả

bài tập hôm qua nên số bài tập phải làm lên đến ba mươi bài (bài tập

cuối chương, ôn thi học kì mà TT_TT). Tôi mới làm xong hai mươi bài

thôi, mỏi hết cả tay luôn. Còn bây giờ thì chẳng biết phải làm sao nữa,

mấy bài này, có nghĩ nát óc thì tôi cũng biết là mình “bất khả thi”.

Những bài tập bổ sung kiến thức bình thường, tôi cũng phải nghĩ mãi,

nháp đi nháp lại mới làm được, chưa kể bài khó thế này, thì việc tôi làm được đúng là không thể. Thậm chí có những bài, tôi đọc đi đọc lại đề

bài mà vẫn không hiểu tí nào TT_TT.

Nhìn mười bài toán của mình, tôi thấy nản kinh khủng, không lẽ lại bỏ

đấy. Nhưng thứ hai tuần sau tôi đã thi toán rồi. Nhỡ vào một trong những bài này thì coi như là xong. Nghĩ thế nên cho dù chán nản, ngáp ngắn

ngáp dài (vì nghĩ mãi không ra) tôi vẫn kiên trì, không bỏ dở để…đi ngủ. Rồi cuối cùng, tôi đã có một quyết định vô cùng sáng suốt, mà đáng lẽ

tôi nên làm ngay từ đầu, đó là sang nhờ Hạo Du giảng bài cho. Chắc anh

sẽ đồng ý, chỉ sợ làm phiền anh.

Rồi đứng dậy và mang sách vở sang phòng anh ngay, tôi gõ cửa, gọi nhỏ:

_Hạo Du, anh đã ngủ chưa thế?

_Có chuyện gì không, tôi đang học.

_Em có mấy bài không làm được, anh giúp em được không?

_Ừm, cứ mở cửa vào đi, tôi không khóa đâu.

Thấy anh nói vậy, tôi liền ẩn cửa đi vào