hịn
không được trả lại cô ấy một câu: “ Như vậy thật không có khí phách, lửa đạn
cách mạng còn chưa có khai hỏa đã nghĩ tới sách lược đi theo địch phản quốc !”
Cô ấy lập tức khôi phục sắc mặt: “Không có, tuyệt đối
không có, lập trường cách mạng kiên định trước sau như một, sơn vô lăng thiên
địa hợp*, mới dám phản bội Đảng…”
(sơn vô lăng thiên địa hợp: đến khi nào núi không còn
góc cạnh, đất trời dung nhập làm một)
“A? Kia không phải là Hướng đại soái nhà cậu ư? Sao
hắn lại có thể tìm tới tận đây nhanh như vậy chứ?” Tôi chỉ vào phía sau cô ấy.
Trên mặt cô ấy thoáng xuất hiện nét vui sướng rõ ràng,
ai cũng có thể nhận ra, mạnh mẽ quay đầu lại…
“Mạc Nhan Hinh, cậu muốn chết sao?!” Sự giận dữ của cô ấy như mây đen tụ lại một chỗ.
Tôi có chứng cớ vô cùng xác thực liền phản bác: “Cậu
còn dám nói cậu không có dã tâm phản bội tổ chức hả?!”
Cô ấy không thể nói được gì nữa, sau một lúc lâu lại
bắt đầu diễn trò cũ: “Tớ hình như vừa nhìn thấy đại BOSS nhà cậu ,…thật mà …”
“Tuy rằng tớ đã nghe qua từ binh bất yếm trá (dụng binh tha hồ dối trá) này,
nhưng mà cậu không biết là kỹ xảo của cậu, quá tiểu bạch mà không có tí dinh
dưỡng nào sao?” Tôi cười nhạt .
“Ba mươi sáu kế tớ đã thuộc nằm lòng rồi, nhưng mà…”
Ánh mắt Tả San Hô đột nhiên trở nên có chút bí hiểm, hoàn toàn bị tên phúc hắc
nhà cô ấy đồng hóa. Nhìn chằm chằm phía sau tôi, ánh mắt lại giống như xẹt qua một chút không rõ cảm xúc.
“Hồn đang lơ lửng ơi, trở lại Địa Cầu đi!” Tôi đứng
phía trước cô ấy huơ huơ tay.
Cố ấy rốt cục hoàn hồn, lại có chút kích động, con
chuột không trộm được dầu bị con mèo nhìn chòng chọc sao?
Tôi theo tầm mắt của cô ấy quay mặt nhìn lại, nháy mắt
chôn chân tại chỗ, tứ chi lạnh ngắt.
Nếu không phải Tả San Hô gấp gáp, thật cẩn thận kéo
tay áo của tôi, e rằng tôi thật sự hóa thành hòn vọng phu trong thời đại mới.
Đúng vậy, ông xã đại nhân yêu quý của tôi quả nhiên
tình thú dào dạt rảnh rỗi ra ngoài bắt bướm ngắm hoa, người bên cạnh chẳng
phải là mối tình đầu được ông trời tác hợp cho đây sao?
Đây gọi là trai tài gái sắc, người gặp người thích,
cảnh đẹp ý vui trong mấy vở kịch.
Thường thường thì tôi rất thích xem mấy vở hí kịch* có
xen lẫn tình yêu kiểu này, cảm thấy rất ấm áp và vui sướng, sao bây giờ lại
giống như từng lưỡi dao? Đem nơi sâu thẳm mềm yếu nhất trong tôi, cắt tới đau
đớn, đầy thương tích…
(*Hí kịch: là một thể loại diễn tuồng bao gồm ca múa
(ngâm khúc kèm theo nghệ thuật vũ đạo), thậm chí có cả các loại tạp kĩ pha trộn
như kể chuyện, các màn nhào lộn, xiếc, diễn hoạt kê (tiếu lâm khôi hài), đối
thoại trào lộng và võ thuật. Chi tiết thì rất dài, ai muốn tìm hiểu thêm tìh
google nha)
Tại sao mưa rền gió dữ đến vậy, làm tôi, một con
thuyền đơn bạc không thể neo đậu vào bờ, thổi mạnh vào tôi tới mức ngã trái ngã
phải, thổi thẳng vào linh hồn cô độc này…
Nhìn đi, hoa còn chưa nở hết cánh, nhưng lại đón ý nói
hùa với thời tiết, nhanh chóng rơi xuống. Lại chỉ có một mảnh, chỉ còn một mảnh
cô đơn, giống như con bướm góa chồng, tìm không thấy Lương Sơn Bá của mình, hay
giống như thiên sứ đang lo lắng, tìm không thấy cái một cái cánh bị mất… …
Tả San Hô dường như muốn đi tới giúp tôi đánh trống
kêu oan, tôi kéo cô ấy lại, vẻ mặt lãnh đạm lại hờ hững: “Không cần, đã ngắm
xong hoa rồi, chúng ta đi thôi.”
Trước đó chúng tôi đã thuê phòng trong một khách sạn
nhỏ, giá cả hợp lý lại sạch sẽ vệ sinh. Vốn hai đứa tôi tính ngắm hoa xong sẽ
tới hồ nước nóng thượng hạng uống rượu trái cây, tiếp đấy thừa dịp bị nhiễm men
say, đem tất cả cảm xúc mà bình thường không dám trút ra thì phát tiết hết, đem
hai kẻ chó ghét người hận kia mắng lên mắng xuống.
Nhưng mà hiện tại, tôi đột nhiên rơi vào tình trạng
kiệt sức, chỉ muốn ngủ một lát, tốt nhất là đừng tỉnh lại nữa. Sẽ không cần
phải lo lắng mấy chuyện thế tục hỗn loạn này, không cần phải yêu đến ngốc
nghếch, toàn bộ đều coi như không nhìn thấy, vậy có lẽ sẽ tốt hơn.
“Nhan Nhan…” Tả San Hô định nói lại thôi, trong ánh
mắt tràn đầy lo lắng.
Tôi an ủi cô ấy: “Không sao, tớ chỉ hơi mệt mỏi, chờ
tớ ngủ một chút sẽ tốt thôi…”
Ngay khi vừa mới nói xong , tôi liền rơi vào bóng tối.
Tôi chỉ hơi mệt một chút …
****
Lần này ngủ cực ngon, ngay cả một giấc mộng cũng không
có. Có lẽ là bồi thường lại nỗi lòng thê lương gần đây, cả ngày lẫn đêm đều
hoảng loạn.
Lúc mở mắt ra có chút không thích ứng, híp mắt một hồi
lâu mới mở ra được. Trước mũi là mùi đặc trưng nơi đang nằm, tràn ngập mùi
thuốc sát trùng, làm cho người ta buồn nôn.
Rèm cửa sổ thoáng mở ra một khe hở bằng nửa bàn tay,
thấy được ngoài cửa sổ cây lá sum suê cao chót vót, trước mưa giật gió rền
không hề lắc trái lắc phải. Như khi còn bé giáo viên ngữ văn gọi một kẻ ngồi
cùng bàn đứng lên đọc thuộc lòng bài văn mới học hôm trước, hắn liền rung đùi
đắc ý, mang theo một chút kiêu ngạo cùng tự mãn.
Quan Ứng Thư gần đó khi nghe thấy tôi nhịn không được
ho khan liền đi đến, cúi người lại gần, lông mày như trước nhăn lại, như chứa
đầy yêu thương và lo