y vết ấy có liên quan
tới tôi sao?
Khó khăn nâng tay phải lên, tay trái hung hăng véo một
chút, thở phào nhẹ nhõm một cái, không thấy đau ở đâu cả, hóa ra đây chỉ là mơ
Tôi có chút thất vọng nhưng vẫn thoải mái thở dài,
cũng chỉ có trong mơ mới vậy thôi, lúc này tôi mới dám không kiêng nể đem hắn,
ách, cái tay ở trên lưng đầy thương tích ấy, đẩy ra.
Tôi chậm rãi vươn tay, giống như tiểu bạch thỏ đang
tiếp cận sói xám, kinh hãi nhưng cũng thật cẩn thận, e sợ gió thổi cỏ lay. Cuối
cùng chạm được vào khuôn mặt hắn, đường nét thật rõ ràng, trong lòng kích động muốn
khóc, trong mơ, thật sự cả người lẫn những thứ khác của đại BOSS đều vô hại. Mà
khi tỉnh lại trong nháy mắt liền trở thành vị thần, nghe thấy tiếng hô hấp của
hắn trong hiện thực thì quả là một chuyện xa xôi khó có thể là thật.
Thật ra đại Boss có khí chất hắc đạo, lông mi giống
như mũi tên làm cho người ta có cảm giác sắc bén và cơ trí, nhưng lại cũng
giống cánh con bướm lay động tự nhiên nên trung hoà không ít lệ khí, nếu không
ánh mắt hắn phát ra sẽ luôn luôn hung ác nham hiểm cực kỳ lãnh liệt, thật là
hai trong một, hòa nhã tuấn mỹ phong thần kết hợp với lạnh lùng tạo nên một
soái ca hàng thật giá thật.
Tôi chỉ mong vốn từ của mình nhiều hơn, tài văn chương
giỏi hơn một chút để có thể miêu tả tinh tế từng biểu tình của hắn, mỗi đường
cong trên gương mặt hắn…
Hắn hình như là ngủ không sâu, hơn nữa hô hấp giống
như gió xuân,không một tiếng động. Khác hoàn toàn so với con trai học trong lớp
chúng tôi, nhớ rõ thời điểm khi ở trên xe cùng nhau đi tham quan Hoàng Sơn,
liên tiếp bên tai tôi không dứt tất cả đều là từng trận tiếng ngáy như sấm rền,
làm cho con gái trong lớp bị ảnh hưởng đành phải chơi bài để xua tan cơn buồn
ngủ.
Như vậy so sánh với Quan Ứng Thư tuyệt mỹ không cần
nói cũng biết, quả là một người vĩ đại, không thì sao có thể được gọi là người
thâm sâu khó lường? Tôi nghĩ lại từng khoảnh khắc trong vòng hai tháng qua của
chúng tôi, nhưng vẫn tìm không thấy thời điểm mà bản thân mình đánh mất tâm,
động tình, có thể chính là lúc hắn khí thế xắn tay áo cùng mấy người kia chơi
quốc tuý*; hay cũng có thể là khimột người nào đó trên núi tôi không biết tên
bị hắn điểm danh, biểu cảm bi thương, thanh âm trầm thấp hỏi tôi một câu “Kiếp
này mạnh khỏe”; hoặc có thể là thời điểm hắn biết tôi nhỏ mọn nhưng vẫn giúp tôi báo thù cũ; lại cũng có
thể là lúc hắn một mình đứng trong mưa lạnh, ẩm ướt, cầm chiếc ô lớn màu đen
trực tiếp che cho tôi ; hoặc là vào ngay thời điểm ban đầu khi hắn dùng vẻ mặt
đạm mạc, hơi hơi nhíu mày, khí thế bức người đem hợp đồng hôn nhân quăng ở
trước mặt tôi.
(*quốc túy là cái tinh hoa đặc sắc về vật chất hay tinh
thần của một nước. Ghép vào câu này chả liên quan tí j =.=)
Tôi không rõ lắm, không rõ rốt cục là bắt đầu từ khi
nào đã đánh mất trái tim trăm ngàn vết khoét từng mỏi mệt vô cùng này…
Nhưng ở trong lòng hắn một góc cũng chẳng có tôi, Dụ
Hà mới là người phụ nữ vĩ đại ấy, thanh cao mềm mại giống trong bài thơ “Hoa
phù dung lúc sáng sớm”, môn đăng hộ đối, xứng đôi vừa lứa với hắn…
Bỗng nhiên mí mắt hắn động đậy, tôi giống như bị bỏng
vội rút tay về. Ngay cả ở trong mơ cũng không có triển vọng làm vua = =
Hắn mở to mắt, trong nháy mắt đó tôi gần như ảo tưởng
hắn chỉ là một người tầm thường, ánh mắt hắn lóe sáng vài lần mới mở miệng:
“Nếu giờ không chịu dậy sẽ đi làm muộn!”
“Anh quả nhiên là kẻ cuồng công việc, ở trong mơ mà
cũng chỉ nhớ rõ mỗi công việc bận rộn.” Tôi hi hi ha ha cười.
Hắn không thèm quan tâm tới tôi, xốc chăn lên, xoay
người xuống giường.
Tôi vừa thẹn vừa giận lại vừa áy náy che mắt đi, liếc
mắt một cái nhìn thấy một tấm lưng đầy vết móng tay cào cấu: hóa ra tôi thật sự
là một nhân vật hung ác. Giấc mơ này tả cũng quá là thật rồi đấy = =
Hơn nữa còn có chút cảm giác không phải hư vô mờ mịt,
ví dụ như là cảm thấy đau đớn, hay là tôi cảm giác được cơ thể của mình
dưới chăn có vẻ hơi khác thường… Thật sự giống như đang trong hiện thực vậy…
Tôi rốt cục bất tri bất giác phát hiện hóa ra tất cả
mọi thứ phát sinh đều trong cùng khoảng thời gian,nói cách khác, tôi thật sự
cùng đại BOSS Quan Ứng Thư “đồng
giường cộng chẩm” cả đêm ? Nói cách khác, tôi vừa mới cả gan làm loạn chạm vào
cái mũi cao thẳng tắp của hắn, cảm xúc tinh tế vừa rồi là sự thật? Nói cách
khác, mấy vết cào bừa bãi trên lưng hắn, đều là công lao của tôi sao? Và cái
nghiêm trọng hơn chính là…
Tôi vội xốc chăn lên liếc mắt xuống nhìn một cái, thật
sự sau khi uống rượu say thì đã xảy ra chuyện kia rồi sao ? ? ? ! ! !
Quyết tâm chôn mình trong chăn, một bàn tay thò từ
trong chăn ra sờ soạng khắp nơi tìm phương án giải quyết khẩn cấp…
Trong lúc uống say rượu, năm tháng dài đằng đẵng; xuân
vì hoa tiến sĩ, rượu chính là bà mai…
Trên mạng thật ra cũng đã từng nói tới việc giải quyết
vấn đề này, nhưng thường phần lớn đều là đàn ông hỏi, đáp án phần lớn là thành
tâm xin lỗi, tận lực cố gắng phụ trách hậu quả, vvv… Tôi bó tay, chúng tôi đã
coi như vợ chồng, tuy rằng là có t
