õ. Chị nghĩ vì sao anh ấy
như nhà từ thiện kết hôn với người hai bàn tay trắng như chị, vì sao không tiếc
tất cả giúp chị trút giận, vì sao khi hai người cãi nhau làm việc một ngày một
đêm không hoà nhã với ai? Dạ dày anh ấy không tốt, trước kia vì công ty mỗi
ngày xã giao uống rượu bị xuất huyết, nhưng sau khi mâu thuẫn với chị không
thèm ăn uống lại còn hờn dỗi, lại là vì sao?” Giống như thừa dịp tôi không có
khí thế mà bức người.
Cuối cùng, nước mắt tôi rơi như mưa: “Tôi không có cãi
nhau với hắn.”
Hoàng hôn buông xuống, mặt trời như lòng đỏ trứng tròn
vo chiếu những tia nắng chiều phiến tình mà ái muội, không khí không hanh
như những ngày thu khác, trời quang mây tạnh một cách mỹ mãn, giống như tôi bây
giờ vừa tốt đẹp lại vừa hỗn độn, vừa khó chịu lại vừa mâu thuẫn…
Tôi hy vọng mình có vận tốc một bước đi được ngàn dặm,
giống cánh chim trên trời, trong nháy mắt có thể bay tới bên hắn, dựa vào hắn
để nhanh chóng đắm chìm vào sự quan tâm, yêu thương của hắn, kéo caravat của
hắn sau đó chất vấn hắn vì sao lại không nói cho tôi biết; nhưng rồi tôi lại hy
vọng một giây này kéo dài mãi mãi, tôi sẽ không phải đối mặt với hắn khi trong
lòng kinh đào hãi lãng* không biết nói gì…(*sóng to gió lớn)
Phía trước kẹt xe, sự lo lắng trong lòng tôi bắt đầu
chạy ào ào lên đầu, Lý Quân Thành nghẹn cười: “Chị dâu, con đường này thật mẹ
nó to gan mà, dám vào đúng lúc chị dâu chúng ta đang vội vàng mà tắc như vậy.”
Tôi vội nói dối: “Tôi việc gì phải vội, tốt nhất là
tắc nữa đi, tôi có thể tha hồ thưởng thức cảnh đường phố lúc lên đèn vào ban
đêm.”
“Cũng phải, … à đúng rồi, vừa vặn, em đang có hai vé
xem phim vào tối nay, ở rạp chiếu phimcách chỗ chúng ta cũng gần, hay là giờ chị
cùng em đi xem nhé?” Hắn cầm hai tấm vé trong tay huơ huơ trên không trước mặt
tôi.
“Quên đi, cậu nên đi cùng hồng nhan tri kỷ của mình
ấy, nếu không thì đi với Trúc Diệp cũng được.” Đi cùng hắn đến rạp chiếu phim
chỉ tổ lãng phí thời gian. Không có cửa đâu.
“Đừng đề cập về cái người không biết tình thú là
gì kia với em nữa, hai người đều học ở một nơi, cùng do một giáo viên dạy,
nhưng sao chị dâu đáng yêu hơn cô ấy cả trăm lần vậy?”
“Mấy lời này mà để cho Trúc Diệp nghe được, cậu nhất
định sẽ nếm đủ mùi, nể tình cậu tốt với tôi nên tôi cũng không ngại để lộ một
chút, vào dịp Noel cô ấy ghét nhất là táo và hoa hồng, cậu đừng có dại mà chạm
vào họng súng.”
“À? Nghe nói cái này liên quan tới chuyện ngày xưa .”
Hắn lấy tay sờ sờ cằm, bộ dáng như một cậu bé đang tỏ vẻ ngạc nhiên .
“Chuyện xưa thì tôi không biết, tôi chỉ biết là trước
kia, trong một đêm rất bình thường, bỗng nhiên dưới lầu ký túc xá của chúng tôi
có một đội quân soái ca sắp thành hàng đưa táo tới, kết quả lúc ra về tất cả
đều bị đánh cho mặt mũi bầm dập .” Tôi nghĩ đến những chuyện Trúc Diệp đã làm
trước kia, sự khẩn trương trong lòng cũng giảm đi ít nhiều.
“Quả nhiên là mạnh mẽ tới cực hạn, em không thể hiểu
nổi rõ ràng cô ấy là một cô gái, sao lại có thể trở nên dũng mãnh tới vậy, thế
mà còn dám tự xưng mình là.. danh môn khuê tú…cái gì đó”
“Kỳ thật cái này với cô ấy cũng không gì là quái lạ
cả, quả thật cô ấy có bề ngoài rất mạnh mẽ, nhưng bên trong thực sự chỉ là một
cô gái bình thường, ngày đó vướng vào yêu đương, hận không thể dâng tặng cả bản
thân.” Tôi sâu sắc nói.
“Ủa? Năm ấy còn có chuyện như vậy nữa sao?”
“Ừ, sau đó cô ấy không còn tin tưởng người khác nữa,
nhất là đàn ông, thế nên cho tới bây giờ cô ấy vẫn độc thân xinh đẹp vậy đấy …”
Nếu tình yêu là thương tổn, có ai lại tự nguyện bị tổn thương hết lần này đến
lần khác đâu?
“Ôi chao ôi chao ôi chao, tôi đang sốt ruột về nhà
đây, phía trước xe đều đi cả rồi, cậu lái nhanh theo đi.” Tôi phục hồi tinh
thần lại vội như ngồi trên đống lửa liền khẩn trương thúc giục hắn. Hắn
vừa lái xe vừa thoáng nhìn tôi nhưng với cái ánh mắt bỡn cợt như kiểu “Chị dâu
à, sự nóng vội của chị, em có thể hiểu được mà”, mặt tôi lại bỗng dưng đỏ lên
như bị lửa hun.
Tôi liền ấp úng nhỏ giọng giải thích: “Tôi vội về nhà
để tưới hoa, trên ban công mấy cây hoa cúc sắp chết khát cả rồi.”
May mà hắn cũng không vạch trần cái kiểu “nghĩ một
đằng nói một nẻo” của tôi, chỉ tăng tốc độ, phóng nhanh về phía trước…
Lúc mở cửa nhà, tôi phát hiện đại BOSS đang ngồi trên
sô pha, bộ dáng rất nhàn tản, hình như là đang xem ti vi, nhưng lại là kênh
truyền hình Hồ Nam?Hắnkhông thú vị đến vậy chứ?
“Em có chút việc, cho nên mới về trễ như vậy, anh chắc
là còn chưa ăn? Em lập tức đi nấu ngay đây.” Tôi có chút sợ hãi, liền tìm cơ
hội để biện bạch.
“Đã đi đâu vậy?” Trong giọng nói của hắn tràn đầy lơ
đãng, tôi tự mơ mộng hắn hỏi câu đó là vì hắn không biết biểu lộ sự quan tâm
như thế nào, lòng tràn đầy vui mừng:
“À, đi gặp Lý Quân Thành.” Nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm:
“Nói chuyện về Trúc Diệp.”
“Em nhìn vậy mà lại thích quản chuyện người khác nhỉ?”
Giọng nói của hắn không hề có tí độ ấm nào, trong lòng tôi oán thầm, đấy là
chuyện của người khác sao?
Tôi nghĩ lại Lý Quân Thành từng nói dạ