nụ cười: “Phóng tay mà làm đi! Con đúng là con gái của Sở Lăng ta đấy!” Sở Văn Di muốn rời khỏi Dạ Ngưng Bảo, dũng cảm truy tìm hạnh phúc của
mình, Sở Văn Di lúc này mới thực sự thể hiện ra nàng là nữ nhân giang hồ tính cách hào sảng tiêu sái không kềm chế được, vì Sở Văn Di thể hiện
trên bữa tiệc, lấy Triển Anh Hào cầm đầu đám lão nhân kia dường như là
có chút thẹn với Sở Văn Di, kết quả Sở Văn Di rất không văn nhã trợn
trừng mắt, sau đó lại rất văn nhã nói một đống chi, hồ, giả, dã, khiến
đầu óc đám lão nhân kia trở nên choáng váng. Nhưng các lão nhân xác định một chuyện thật sự — Văn Di quả thật thoát ra khỏi phần tình cảm trẻ
con mà khốn đốn kia rồi!
“Tứ tẩu.” Trên bữa tiệc, Sở Văn Di nâng chén hướng Tiểu Tiểu: “Trước kia đắc tội rồi, Văn Di ở đây xin lỗi với tẩu!”
Tiểu Tiểu cười cười, chợt xuất hiện vẻ mặt mê hoặc: “trước kia ngươi từng đắc tội với ta sao? Ta nghĩ mãi mà không nhớ rõ đâu!”
Sở Văn Di cũng cười: “Đa tạ, tứ tẩu!” vẻ mặt Sở Văn Di đột nhiên có chút thẹn thùng: “Tứ tẩu, cái kia… Ta có thể ôm Vân Nhi không?”
Tiểu Tiểu buông tay, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Vậy ngươi đi mà tìm Dược vương, thật là, rõ ràng là con trai ta ôi! Bây giờ muốn ôm một chút còn phải
cùng người khác tranh.” Vẻ mặt Tiểu Tiểu tức giận: “Không chỉ là Dược
vương, còn có những người khác, bao gồm cả Đại bá!”
“…” Sở Văn Di không biết nói gì. Cũng không thể để nàng đến cùng đám lão nhân kia thậm chí là lão cha nàng tranh đoạt chứ?
Tiểu Tiểu lặng lẽ hướng Sở Văn Di vẫy tay: “Văn Di, có thể gọi ngươi như vậy chứ!”
“Đương nhiên có thể!” Sở Văn Di trả lời không chút do dự.
Tiểu Tiểu vụng trộm nhìn một vòng chung quanh, nhỏ giọng nói với Sở Văn
Di: “Thưc ra nếu muốn cướp Vân Nhi về, cũng không tính là khó, để Thú ca đi trộm về!”
Trộm về?
Sở Văn Di nghi ngờ nhìn Tiểu Tiểu.
Tiểu Tiểu lập tức đúng lý hợp tình ưỡn ngực: “Bằng không thì thế nào? tiểu tử béo kia căn bản không thể về tới tay ta được!”
“Tứ ca… đồng ý sao?” Sở Văn Di có chút nghi ngờ.
“Khụ khụ, ” Tiểu Tiểu ho nhẹ hai tiếng: “Chuyện này lừa… Không không, không phải gạt, là nói cho Thú ca một chuyện thật.”
Âm thanh Tiểu Tiểu càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ, mà vẻ mặt Sở
Văn Di sùng bái nhìn Tiểu Tiểu, xung quanh một đám lão nhân chuẩn bị
nghe lén thì càng ngày càng sốt ruột, bởi vì bọn họ đã sớm dựng thẳng lỗ tai nhưng một chút cũng nghe không thấy Tiểu Tiểu đang nói cái gì.
“Là như vậy đấy!” Cuối cùng Tiểu Tiểu hạ xuống lời kết thúc.
Nhóm lão nhân bất đắc dĩ thu hồi lỗ tai, đến tột cùng là chuyện thật gì có thể chỉ thị cái đại đầu gỗ kia đi trộm đồ?
Thật là làm cho người ta tò mò quá!
…
…
Sở Văn Di rời khỏi, một mình một người, mang theo tương lai vô cùng muốn hướng tới.
Mà Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu còn chưa có tiến hành kế hoạch trở về Nam Dương của bọn họ, Sở Văn Di đã rời khỏi Dạ Ngưng Bảo, nếu như là bọn họ cũng
rời đi, mọi người ở Dạ Ngưng Bảo không khỏi sẽ càng thương tâm hơn, có
tiểu tử béo ngọt miệng lại thích lấy lòng người khác ở, các lão nhân ít
nhất không đến mức tịch mịch.
Bởi vậy cho dù đã qua tháng giêng, lại qua Đoan Ngọ, bọn họ vẫn không
rời đi — mỗi khi bọn họ có dấu hiệu muốn rời đi, đám lão nhân kia sẽ giả bộ thành một bộ mặt đáng thương hề hề, luôn không có cách nào với
trưởng bối Lệ Thú lập tức chịu thua, kế hoạch trở lại Nam Dương bị hoãn
lại không kỳ hạn.
Nhưng khi sắp vào tháng bảy, một việc phát sinh khiến Lệ Thú không thể
không mang theo Tiểu Tiểu cùng tiểu tử béo đã có thể nói rời khỏi.
Một ngày này giống như quá khứ, Lệ Thú dạy Tiểu Tiểu võ công, tiểu tử béo không biết lại chạy đi đâu gạt người rồi.
Cuối tháng sáu mặt trời rất gay gắt, nhưng Tiểu Tiểu vẫn kiên cường kiên trì như vậy, nếu là nàng không thay đổi mạnh lên mà nói chẳng phải là
Lệ Thú vẫn phải bảo vệ nàng? Nếu như Lệ Thú lại bị thương thì làm sao
bây giờ?
Không nói tới hỗ trợ nhưng tối thiểu không phải trở thành trói buộc!
Tiểu Tiểu thậm chí đã đi xin Dược vương, hiểu biết đặc tính các loại
thuốc cùng độc còn có một ít phương pháp cấp cứu, võ công của nàng đã
học chậm, nhưng là y dược chỉ cần chịu cố gắng hơn nữa thêm một chút
thiên phú nhất định, là có thể lấy được thành tựu rất khá rồi!
“Tiểu Thú, Tiểu Tiểu, luyện võ à!” Triển Anh Hào đi vào, nhìn bốn phía xung quanh, rất rõ ràng là tìm kiếm mỗ tiểu quỷ.
“Triển gia gia.” Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu thu lại tư thế.
“Triển gia gia, người tìm hỗn tiểu tử kia à!” Tiểu Tiểu lật mặt xem
thường: “Nó không biết lại chạy tới nơi nào lừa đường ăn rồi. Triển gia
gia, chính người cũng không phải không có tằng tôn, tại sao cũng muốn
đoạt Tiểu Vân Nhi vậy!”
Triển Anh Hào xòe hai tay ra: “Không có biện pháp, ai bảo tiểu tử béo kia ngọt miệng như vậy chứ?”
Hiện tại Lệ Vân đã có thể bỏ biệt danh tiểu tử béo đi rồi, nhưng xuất
phát từ thói quen của cả nhà vẫn gọi “tiểu tử Béo” “tiểu tử Béo”. Chắc
là ăn nhiều đường lắm, miệng Lệ Vân miệng so với ai cũng ngọt, trái một
câu “Tằng tổ phụ, người thật tốt!” Phải một câu “Tằng tổ phụ, Vân Nhi
thích nhất người!”, dỗ Triển Anh Hào không biết đông nam tây