Polaroid
Đàn Hương Hình

Đàn Hương Hình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327745

Bình chọn: 8.5.00/10/774 lượt.

y lấp lánh như vẩy rồng, vẩy rồng lấp lánh là cành cây tươi. Nàng kiễng chân với tới cành cây, tay chạm vỏ cây lạnh toát, khiến nàng nghĩ tới loài rắn. Cảnh đi tìm rắn phủ nhau trong lúc thần hồn điên đảo đên cách đây mấy năm lại trở về trong đầu, khiến tim nàng đau nhói và

cảm thấy nhục nhã. Ông lớn ơi là ông lớn, em cơ khổ vì yêu ông, bao nỗi

đắng cay ông nào có biết? Phu nhân của ông con nhà khuê các, hậu duệ

danh thần, làm sao hiểu nổi tâm tình của em? Phu nhân, tui không hề có ý cướp chồng phu nhân, tui đúng ra là vật tế thần chốn miếu đường, tình

nguyện hiến thân cho thần hưởng dụng. Phu nhân, lẽ nào bà chẳng thấy, vì có tui, phu quân của bà chẳng khác mạ héo gặp mưa xuân? Phu nhân, nếu

bà là con người khoan dung độ lượng, thì nên ủng hộ tui cùng quan huyện; nếu bà thấu tình đạt lý thì không nên ngăn cản tui vào nha môn. Phu

nhân à, bà ngăn cũng bằng thừa, bà có thể ngăn Đường Tăng, Sa Tăng, Tôn

Ngộ Không đi Tây Trúc lấy kinh, không ngăn nổi Mi Nương vào nha môn thăm Tiền Đinh! Danh tiếng Tiền Đinh, thân phận Tiền Đinh, của cải Tiền Đinh do bà nắm; thân thể Tiền Đinh, hơi thở Tiền Đinh, mồ hôi Tiền Đinh là

của tui. Phu nhân, Mi Nương tui từ nhỏ theo cha múa may trên sân khấu,

dẫu chưa nhẹ nhàng như cánh én, cũng chắc chân mạnh tay; dẫu chưa vượt

mái bay tường, leo cây bám cành đã giỏi. Tục ngữ có câu, chó cùng dứt

giậu, mèo cùng leo cây. Mi Nương tui dù không phải chó mèo, cũng có thể

leo cây vượt tường. Chẳng qua là tui tự khinh mình, để đến nỗi âm dương

điên đảo; không bắt chước Oanh Oanh đợi trăng dưới mái tây hiên, lại làm như Trương Quân Thụy vượt tường đêm vắng. Quân Thụy vượt tường gặp Oanh Oanh, Mi Nương vượt tường gặp Tiền Đinh, chẳng hiểu mươi mười năm sau,

ai soạn vở Phản Tây Hiên này? Nàng lui lại hai bước, thắt chặt dây lưng, tém gọn vạt áo, thư giãn chân tay vài cái, hít vào một hơi dài, rồi

nhảy vọt lên, hai tay bám chắc vào cành cây. Cành cây rung lên, cón cú

mèo hoảng sợ kêu lên một tiếng, rồi nhẹ nhàng không một tiếng động, bay

vào bên trong nha môn. Cú mèo là giống chim ông lớn rất thích. Trong sân kho lương thực của huyện, có đến hàng chục con cú mèo đậu trên cây hòe, ông lớn bảo chúng là thần coi kho, là khắc tinh của lũ chuột. Ông vuốt

râu, ngâm: Kho nhà quan chuột to tày đấu, trông thấy người giương mắt

đẩu đâu!… Đúng là một bụng chữ, bác cổ thông kim, ôi người mà tui yêu!

Hai tay bám chạc cây, dùng sức cánh tay hất người lên, thế là nàng vắt

vẻo trên chạc cây.

Mõ canh ba vừa điểm, bên trong yên

tĩnh. Nàng ngồi trên chạc cây nhìn vào. Nàng nhìn thấy mái đình, ngói

lưu ly lấp lánh, chiếc hồ nhỏ bên cạnh cũng lấp lánh. Tây Hoa sảnh hình

như có đèn, chắc quan huyện dưỡng bệnh ở đấy. Ông lớn ơi, em biết ông

ngóng cổ chờ em, ruột gan ông như thiêu như đốt; con người tốt bụng, xin người đừng sốt ruột, đầu tường này sẽ nhảy xuống Mi Nương! Mặc kệ phu

nhân ngồi ngay bên cạnh, trông nom ông như hổ dữ trông mồi; mặc cho roi

da vụt rách da lưng tui, tui cũng phải thăm ông bằng được.

Mi

Nương bò theo cành cây mấy bước rồi nhảy xuống đầu tường. Rồi, suốt đời

nàng không quên chuyện xảy ra sau đó: nàng bị trợt chân, rơi xuống chân

tường phía trong, ngã một cú như trời giáng, mông đau, tay sây sát, lục

phủ ngũ tạng đều chấn thương. Nàng vịn cây trúc đứng lên một cách khó

khăn, mắt nhìn Tây Hoa sảnh ánh đèn hắt ra mà trong lòng ai oán. Nàng sờ mông, thấy dính nhơm nhớp? Cái gì vậy, nàng hốt hoảng nghĩ rằng đó là

máu, giơ tay lên thì có mùi thối. Cái thứ đen sì chẳng phải cứt chó thì

là gì? Trời ạ, không biết kẻ nào táng tận lương tâm nghĩ ra cái trò độc

địa này? Làm cho Tôn Mi Nương dơ dáng dại hình như thế này? Chã lẻ cứt

chó đầy đít quần như thế này mà đi gặp ông lớn sao? Chẳng lẽ để Mi Nương xấu hổ xấu xa như thế này đi gặp quan lớn Tiền sao? Nàng nản quá, vừa

giận vừa bực. Tiền Đinh, ông ốm nữa đi, ông chết đi, ông chết để cho phu nhân của ông góa bụa, không thích ở góa thì uống thuốc độc, treo cổ xà

nhà hoặc tuẫn tiết để trở thành liệt phụ, nhân dân Cao Mật sẽ góp tiền

mua đá dựng bia tiết phụ cho phu nhân!

Nàng đi lại chỗ cây du,

ôm thân cây định leo lên, nhưng cái nhanh nhẹn chắc chắn hồi nãy đã đi

đâu cả, mỗi lần dướn lên là một lần tụt xuống, chân tay dính đầy cái thứ đen sì thối hoắc ấy. Căm chưa! Thân cây bôi đầy phân chó. Mi Nương chùi hai bàn tay xuống đất, tức chảy nước mắt. Lúc này, nàng nghe có tiếng

cười nhạt sau hòn non bộ, rồi có hai bóng người đi ra, một người cầm đèn lồng, ánh đèn đỏ quạch như đèn Hồ Tiên cứu người trong truyền thuyết.

Hai người đều mặc đồ đen, mặt che mạng, không rõ trai hay gái, tất nhiên không thể nhìn rõ mặt.

Tôn Mi Nương hốt hoảng đứng dậy, thấy

mình không còn mặt mũi nào mà nhìn người khác, nên giơ tay định bưng

mặt, nhưng hai tay đầy phân thì bưng mặt làm sao? Nàng cúi gầm, người

gần như gập lại, lùi dần về chân tường. Người áo đen giơ cao đèn lồng

đến trước mặt Mi Nương, hình như để người áo đen thấp xem rõ mặt nàng.

Người áo đen thấp lấy cây gậy trúc nhỏ nâng cằm để mặt nàng ngẩng lên.

Nàng vừ