rống cũng không để chúng ôm, chúng ôm thì cũng mất thiêng. Ta đóng cổng, hai tên nha dịch cầm yêu
đao đứng gác hai bên, bảo vệ an toàn cho ta. Xem ra, tri huyện Tiền này
làm việc cực kỳ cẩn thận. Ta biết, hắn làm là để cho Viên đại nhân thấy. Hắn căm ghét ta, lợi ta hiện vẫn đang chảy máu. Để dạy cho tên quan chó má này một bài học, ta cũng phải có bài bản, không được tự ti. Không
phải ta dựa thế Hoàng thượng Hoàng Thái Hậu để lên mặt ra vẻ ta đây,
càng không phải mượn phép công để báo thù riêng. Đây là sự tôn nghiêm
của quốc gia! Ta là người thi hành án, đối tượng lại là một trọng phạm
nổi tiếng, kinh động cả thế giới, thì lại càng phải oai, không phải là
cái oai của bản thân ta, mà là uy danh của triều Đại Thanh, không thể để bọn ngoại bang cười nhạo chúng ta.
Đ. bà thằng Caclôt, ta biết
từ lâu, châu Aâu các người có đóng đanh câu rút. Chẳng qua là đóng đinh
người trên thanh gỗ cho chết là cùng chứ gì. Ta sẽ cho các người mở mắt
mà xem hình phạt của Trung Quốc tinh vi ảo điệu đến mức nào, chỉ riêng
cái tên: Đàn Hương Hình, đã tao nhã biết chừng nào, vang vọng biết chừng nào, ngoài thô trong đẹp, hương sắc cổ xưa, châu Aâu các người làm sao
nghĩ nổi hình phạt này? Đám láng giềng của ta, cái bọn tầm mắt không
nhìn quá tinh mũi ấy, thập thò ngoài đường ngoài phố, ngó vào nhà ta, vẻ mặt của chúng mách bảo chúng ta, chúng đang ghen tị, đang ao ước được
như ta. Mắt chúng chỉ nhìn thấy của cải, không nhìn thấy mối nguy hiểm
đằng sau của cải. Con trai ta cũng lẩm cẩm như những người trên phố,
nhưng con trai ta lẩm cẩm một cách đáng yêu. Râu ta không hiểu dừng mọc
tự khi nào? ta nhớ lời Già: Các con, nghề của ta chẳng khác thái giám
trong cung, thân tịnh rồi nhưng tâm chưa chết; chúng ta tuy bộ tam sự
vẫn còn nguyên, nhưng tâm thì đã chết. Già nói, khi nào đứng trước phụ
nữ mà ta nhịn được, không những vậy, mà còn không nghĩ đến chuyện ấy,
thì khoảng cách giữa ta và một đao phủ xuất sắc không còn bao xa. Cách
đây mấy chục năm ta về nhà làm qua quít chuyện ấy, ra đồi một thằng con
ngốc nghếch nhưng ta rất ưng ý. Rất thuận mắt. Không dễ đâu! Chẳng khác
một cây cao lương được đẻ ra từ một nồi cao lương đang đun trên bếp. Ta
dùng trăm phương nghìn kế để được cáo lão về quê, chính là vì ta nghĩ
đến con trai ta. Ta phải đào tạo nó thành tên đao phủ ưu tú nhất của
triều Thanh. Hoàng Thái Hậu đã dạy: nghề nào cũng có Trạng nguyên của
nghề. Ta là Trạng nguyên, con trai ta cũng phải là Trạng nguyên. Con dâu ta là một con yêu tinh. Nó tằng tịu với Tiền Đinh khiến ta chịu bao
nhục nhã! Đúng là trời xanh có mắt: bố đẻ nó rơi vào tay ta. Ta cười bao nó:
- Con dâu này, là thông gia nên ít nhiều phải nghĩ đến nhau. Những thứ này chuẩn bị cho cha con đó.
Con dâu tròn mắt nhìn ta, miệng há hốc, mặt tái xanh, hồi lâu không nói được gì. Con trai ngồi trước con gà trống, cười hỉ hả:
- Con gà này của nhà mình, hở cha?
- Ừ, của nhà mình.
- Các thứ gạo, bột, thịt cũng là của nhà mình, hở cha?
- Ưø, đều là của nhà mình.
- Ha ha ha…
Con trai cười rất to. Xem ra, nó không hoàn toàn ngốc nghếch, vẫn trọng của cải thì không ngốc. Những thứ này đúng là của nhà ta, nhưng ta phải cố
gắng hết mình cho đất nước. Ngày mai vào giờ này, ta đã trình diện rồi.
- Bố ơi, bố thi hành bố con phải không? – Con dâu rụt rè hỏi, khuôn mặt mịn màng phủ lên một lớp rỉ.
- Đó là số phận của bố đẻ con.
- Bố định giết bố con theo kiểu nào?
- Xiên như xiên chả bằng bỗ đàn hương.
- Đồ súc sinh!… - Mi Nương gào lên thất thanh – Đồ súc sinh!…
Rồi đánh mông, mở cổng vọt ra đường.
Ta đưa mắt nhìn theo con dâu chạy như phát rồ, gọi với theo:
- Con dâu yêu quí, ta sẽ làm cho bố đẻ của con lưu danh muôn thuở, sẽ được dựng thành một vở kịch vĩ đại, hãy đợi đấy!
Ta bảo con trai đóng cổng, lấy cưa sắt xẻ thanh gỗ làm hai mảnh ngay trên
cái phản làm thịt lợn còn nguyên vết máu. Tiếng cưa xé màng nhĩ, y như
cưa sắt chứ không phải cưa gỗ. Tia lửa bắn ra từ mạch cưa. Lưỡi cưa nóng bỏng tay, mùi thơm kỳ lạ của gỗ xộc lên mũi. Ta bào hai thanh gỗ thành
hình kiếm, có đầu nhọn, có hai mặt lưỡi nhưng không sắc, tù như lá hẹ.
Dùng giấy ráp thô rồi giấy ráp mịn đánh đi đánh lại nhiều lượt, cho đến
lúc có thể soi gương. Đương nhiên, ta chưa lần nào thi hành án đàn
hương, nhưng biết rõ đây là trọng án, dụng cụ thì phải tốt, chuẩn bị chu đáo. Đây là thói quen ta học được từ Già Dư. Công việc chuốt, mài cọc
đàn hương chiếm trọn nửa ngày, dụng cụ tốt thì công việc mới suôn sẻ. Ta vừa mãi nhẵn xong hai thanh bảo bối, thì một tên sai nha gõ cửa báo,
rằng theo yêu cầu của ta, quan huyện Tiền Đinh đã cho dựng Thăng Thiên
Đài trên bãi tập trước Thư viện Thông Đức, trung tâm của huyện. Đài này
sẽ được truyền tụng hàng trăm năm. Cái lều lợp cói do ta yêu cầu cũng đã xong, ghênh đã bắc lên bếp, dầu thơm đang sôi sùng sục. Chảo nhỏ hơn
cũng đang ninh thịt bò.
Ta khịt mũi, quả nhiên ngửi thấy mùi thơm do gió thu đưa tới.
Con dâu chạy đi từ sáng sớm, giờ vẫn chưa về nhà. Có thể hiểu được tâm
trạng của nó. Vẫn là chuyện cha đ