XtGem Forum catalog
Đâu Chỉ Riêng Mình Anh

Đâu Chỉ Riêng Mình Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326315

Bình chọn: 8.5.00/10/631 lượt.

, nắm tay kéo Khánh ra phòng khách. Trên bàn có hai cái giá nến, cắm hai cái nến mùi oải hương dài, xoắn vặn thừng quanh thân màu tím – mùi Khánh thích. Với một chai rượu. Hình như là vang trắng. Và một bó hồng đỏ.

- Anh lấy mấy cái này ở đâu đấy? – Khánh quay ra hỏi Bảo.

- Anh mua trong siêu thị đấy. – Bảo cười ngượng. – Lúc nãy phải nhét vào túi lap mang vào nhà vì sợ em mà đang ngồi ở phòng khách thì nhìn thấy hết. Nhưng mà không có em nên anh sắp luôn.

- Ừ mà như này kỉ niệm có nến có hoa có rượu thì phải có cả đồ ăn chứ. – Khánh quay sang ôm cổ anh, cười trìu mến.

- Đồ ăn em nấu. – Bảo nói một cách rất kiên quyết và chắc chắn.

- Lãng mạn như này mà ăn đồ em nấu á. Ha ha ha. – Khánh cười, bất kể việc gì Bảo làm Khánh đều thấy rất đáng yêu, ngộ nghĩnh kiểu gì đấy.

- Ừ đồ ăn em nấu ngon nhất. Sau này lấy nhau anh chỉ ăn ở nhà thôi.

- Lại nịnh em à.

- Không anh nói thật mà.

- Thế hôm nay em không chuẩn bị quà cho anh rồi. Làm sao giờ nhỉ? – Khánh nghĩ ngợi.

- Anh chuẩn bị đồ cho em tặng anh rồi. He he. – Bảo cười rất gian khi thấy Khánh đề cập đến.

- Sao lại là anh chuẩn bị cho em tặng. Khó hiểu thế.

- Tí nữa rồi biết. Thế ăn tối đi. Anh đói quá.

- Ừ được rồi, em cũng nấu gần xong hết rồi. – Khánh nói rồi quay lại bếp. Xếp đồ ăn ra.

Bữa ăn kỉ niệm của hai người có gà nướng mật ong, bắp cải xào, canh xương ninh khoai tây cà rốt. Có thêm rượu vang của Bảo mua. Khi Khánh ở một mình thì nấu ăn xuề xòa. Từ khi có Bảo sang ở cùng, Bảo lại thích ăn đồ Khánh nấu nên bữa ăn lúc nào cũng có món ngon. May là nhìn bữa ăn kỉ niệm này không đến nỗi chán lắm

Hai người uống hết chai rượu. Không biết vì vui muốn uống nhiều hay vì cứ uống nên tự nhiên nó hết. Thế nên là khi ăn xong và giải quyết xong chai rượu thì Khánh hơi choáng đầu. Khánh ít uống rượu vì uống kém.

- Để bát đấy mai rồi rửa. Lên nhà đi. – Bảo vòng tay qua eo Khánh, thì thầm vào tai.

- Bày ra mai mới dọn á. – Khánh không thích lắm, quen làm gì là làm cho xong rồi.

- Mai thứ bảy mà. Mình ở nhà. Sáng mai dậy anh rửa cho. – Bảo dụ dỗ.

- Ừ thôi cũng được. Em say rồi. – Khánh phì cười.



- Anh tắm trước nhé.

- Vâng anh tắm đi. – Khánh nói rồi ngả xuống giường, mắt díp lại. Lúc Bảo tắm xong ra thì Khánh cũng lơ mơ ngủ được một lúc.

...

- Dậy đi tắm rồi đi ngủ em ơi. – Bảo lay lay gọi Khánh. Đưa cái khăn tắm mới lấy rồi đủn Khánh vào nhà tắm.

Loạng choạng đi vào vì chưa tỉnh ngủ và còn hơi rượu, Khánh xả nước. Tắm nước nóng làm Khánh tỉnh hơn một chút. Vẫn hơi buồn ngủ. Nhưng mắt không díp lại như lúc trước nữa. Tỉnh táo hơn. Bước ra từ phòng tắm trong cái áo choàng tắm, tay cầm cái khăn lau tóc bị nước làm ướt. Khánh tắt đèn nhà tắm. Nhìn Bảo, Khánh tròn mắt, há hốc miệng.

- Anh làm trò gì thế?

- Anh làm gì đâu. À đây là quà anh chuẩn bị cho em tặng anh

Bảo ngồi trên giường, ôm bộ quần áo ngủ hình con gà con rất to. Nguyên bộ quần áo là con gà, có cánh, có chân, có mỏ gà chip, cả cái mào gà be bé. Nói chung là nhìn rất kute và… hợp với trẻ nhỏ. Có điều kích cỡ này chắc chắn là… dành cho Khánh.

- Đừng bảo em mặc cái đấy nhé.

- Ừ đẹp mà, đáng yêu. Gà chip. – Bảo cười, tay ôm chặt bộ quần áo con gà. Mắt lim dim. – Em là gà chip đáng yêu.

- Em không mặc đâu.

- Sao lại không, anh mua rồi mà.

- Nhìn trẻ con thế kia sao em mặc được. Mà nó là áo ngủ hả. Áo ngủ thì phải gọn nhẹ, thoải mái, tiết kiệm diện tích thì mới mặc đc chứ. Nguyên con gà to như con gà quảng cáo KFC kia nằm lên giường thì anh nằm đất nhé.

- Thế không thích bộ to hả, bộ bé nhé.

- Bộ nào?

- Đây. – Bảo lật đật chạy vào tủ quần áo, lôi ra cái váy ngủ màu hồng, hình như bằng nhung mịn. Gọi là váy nhưng mà ngắn và không đáp ứng được yêu cầu cần có của quần áo là che những thứ cần che. Sau lưng cái váy có hàng dây đan chéo kết thúc bằng cục bông to tướng làm đuôi và đi kèm một cái… bờm tai thỏ. – Nhỏ như này, ngắn như này, tiết kiệm vải như này được chưa.

- Anh mua cả hai bộ à. – Khánh càng trợn mắt to hơn.

- Ừ một bên ngọt ngào, đáng yêu một bên gợi cảm, quyến rũ. Em chọn đi . Anh mua rồi không vứt đi được đâu. Mà em đã không có quà anh mua em chỉ việc tặng rồi đấy.

- Ai dạy anh trò này đấy? – Khánh thở dài, đầu hàng.

- Nghe Phong kể cái Hà mặc thế nên anh nghĩ ra. Chứ có ai dạy được anh cái gì đâu.

- Mới ngồi với nhau một buổi tối mà đã đem chuyện đấy ra nói chuyện với nhau được á. – Khánh chớp chớp mắt, không biết nói gì hơn.

- Thì anh là đàn ông mà. Đàn ông nghĩ gì ngoài sex.

- Không nghĩ gì cả. – Khánh biết câu này, còn có hẳn một quyển sách như thế được xuất bản.

- Thế em còn ý kiến gì. – Bảo nhăn nhở. – Thôi cầm vào mặc thử cả hai xem cái nào đẹp hơn thì mặc. Hay thay ở đây luôn.

Khánh lừ mắt lườm Bảo, kéo lê bộ con gà một tay còn một tay cầm váy hồng và bờm tai thỏ.

Bước ra ngoài trong bộ gà chip, Khánh vốn không cao lắm. Nên mặc vào nhìn tròn ủng, mập mạp và đáng yêu không khác gì gà con. Nhưng gà này hơi to. Bảo ngồi trên giường thấy thế thì vỗ tay thích thú.

- Nhìn em đáng yêu hơn mấy con gà KFC.

- Em mà lại đi so với gà KFC à. Gà công nghiệp đấy.