em đúng không…”
Bạch Sùng Quang trong nháy mắt trở nên cứng ngắc. Trên
trời bỗng có một tia chớp, tia sáng chói mắt rọi xuống khiến hắn thống khổ nhắm
mắt lại.
Linh Tố khẽ dịch từng bước một, hướng tới sát thang
lầu, lúc tay cô chạm đến tay vịn, nhanh chóng xoay người chạy lên lầu, nhanh
nhẹn như một chú nai con. Tiếng bước chân nhỏ vụn rời đi, hàng hiên trở về bình
tĩnh.
Mưa bên ngoài còn rơi xuống, tiếng sấm ù ù, không hề
có dấu hiệu ngừng lại. Bạch Sùng Quang chậm rãi mở mắt, cười khổ một cái, dựng
thẳng cổ áo vùi đầu đi dưới màn mưa.
Linh Tố về nhà, lập tức bật hết tất cả ngọn đèn, đứng
ở chính giữa phòng, thấp giọng kêu gọi: “Mẹ, để cho con thấy mặt một lần thôi.
Mẹ, con cần ý kiến của mẹ, giúp con đi.”
Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi ầm vang, thường thường có
tia chớp ở phía chân trời sáng lên, bên trong không có chút hồi âm. Linh Tố chờ
đợi thật lâu, trên mặt dần dần lộ ra thần sắc tuyệt vọng mỏi mệt.
Cô chậm rãi ngồi xuống, từ trong túi tiền lấy ra di
chúc. Trang giấy hơi thấm ướt, cô thật cẩn thận cầm lấy, hít sâu một hơi, mở tờ
giấy ra.
Ngoài cửa sổ một tia chớp chói mắt hiện lên, như một
cây kiếm cắt qua bầu trời.
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên, trong tiếng mưa rơi
rào rào giọng nói này có vẻ hơi mỏng manh. Là đại thẩm cửa hàng ăn đối diện, bà
gọi: “Linh Tố, cháu có ở nhà không? Bệnh viện điện báo nói, em gái của cháu…”
Một tiếng nổ vang, chấn đắc khiến sàn nhà dưới chân
cũng run lên. Tờ giấy trong bàn tay trắng bệch của Linh Tố lặng yên rơi xuống
đất.
Thời điểm chạy tới bệnh viện, trời vẫn còn đang mưa,
không hề có dấu hiệu sắp tạnh.
Linh Tịnh đeo máy hít thở, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn
càng thêm tái nhợt, dưới đôi mắt là quầng thâm màu xanh đậm. Linh Tố nhìn mà
trong lòng đau đớn.
“Làm sao có thể cảm mạo đây?”
Bác sỹ nói: “Hôm nay thay đổi thời tiết. Tóm lại, giải
phẫu chậm lại, chờ cô bé hết cảm mạo rồi nói sau.”
Linh Tịnh bỗng nhiên ho khan, nằm trên giường thở hào
hển. Mắt Linh Tố chỉ nháy mắt đã ẩm ướt.
Hai chị em nắm chặt tay nhau.
Linh Tịnh cố hết sức nói: “Đừng lo, chờ chị thi đỗ vào
đại học rồi, em sẽ khỏe lên. Học kỳ sau chúng ta có thể trở lại trường đi học
thôi.”
Linh Tố chôn mặt ở trong chăn. Linh Tịnh nhẹ nhàng
vuốt ve đầu và bả vai em gái, giống như chủ nhân đang âu yếm một chú chó nhỏ sợ
hãi.
“Chị, người đàn ông lần trước đi cùng chị đâu?”
Linh Tố ngẩng đầu lên, hỏi: “Anh ấy? Làm sao vậy?”
Linh Tịnh nhìn chị chăm chú: “Bây giờ chị còn lui tới
với anh ấy không?”
Trong óc Linh Tố lập tức nhảy ra khuôn mặt tươi cười
dường như có thể hòa tan núi băng kia của Đồng Bội Hoa, ngực cảm thấy đau đớn.
“Anh ấy chỉ là một người ủy thác thôi.” Cô thản nhiên
nói.
Tay lạnh lẽo của Linh Tịnh cầm lấy tay của chị: “Chị,
em có dự cảm, em sẽ không qua được.”
“Nói bậy!” Linh Tố quát lớn.
Linh Tịnh lắc đầu: “Chị thấy được Quỷ Hồn, em biết
trước được một ít chuyện tương lai. Chị, em giấu giếm đã lâu.”
Linh Tố khiếp sợ lại kích động: “Em nói cái gì. Em là
đứa nhỏ bình thường mà.”
“Chị, em không giống chị, nhưng cũng nhận được một
chút di truyền của mẹ. Có điều mọi người đều nói người biết tiên đoán thường
không biết trước vận mệnh của chính mình, nay em lại có thể, chứng tỏ rằng em
sẽ không qua được.”
“Em không nên suy nghĩ bậy bạ.” Mắt Linh Tố đỏ lên:
“Em chỉ bị cảm mạo, nhất định có thể khỏe lại.”
Linh Tịnh cũng khóc òa lên: “Chị, em sắp được giải
thoát rồi, chị phải làm sao bây giờ? Bọn họ đều muốn bắt nạt chị. Chị rất thiện
lương mà.”
Bác sỹ lại đây nói: “Bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”
Tuy rằng Linh Tố không muốn, vẫn bị thúc giục rời khỏi
bệnh viện.
Về nhà, đã là buổi tối. Hết mưa, một vòng trăng tròn
treo ở trên trời. Trong ngõ nhỏ con đường đầy nước, một vũng rồi lại một vũng,
cô không thể không đi thật chậm.
Xa xa nhìn thấy dưới ánh trăng có bóng dáng của một
người cao lớn ở dưới lầu. Linh Tố đứng lại, bất đắc dĩ cười rộ lên.
Một Lâm Lang, khiến cho người ngoài như cô bỗng nhiên
chạm vào chỗ phỏng tay thế này, hai vị công tử của Bạch gia thay phiên nhau đến
canh gác dưới lầu nhà cô.
Bạch Khôn Nguyên tắt điếu thuốc trong tay, đi tới hỏi:
“Đi đâu vậy? Sao trễ như vậy mới trở về, giáo huấn lần trước còn chưa đủ sao?”
Linh Tố không đáp, hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
“Em còn chưa nói em đi đâu?”
“Em gái của em bị cảm.” Linh Tố nói.
“Giải phẫu bị dời ngày rồi sao?” Bạch Khôn Nguyên nói:
“Trái tim bệnh nhân sợ nhất là bị cảm. Qua vài ngày sẽ thi vào đại học, còn
phải phân tán tâm tư. Đúng rồi, có đủ tiền không?”
Linh Tố nhíu mày: “Tiền không cần lo lắng.”
Bạch Khôn Nguyên nhìn cô chăm chú một lát, tay đặt lên
vai cô: “Ăn cơm tôi chưa? Chúng ta đi ra ngoài tiệm. Hôm nay trăng sáng, đi bộ
với anh một chút.”
Linh Tố bôn ba một ngày, vừa mệt vừa đói, thầm nghĩ
ngã vào trên giường ngủ một lúc. Nhưng nghe giọng nói ôn nhu của Bạch Khôn
Nguyên, chân không tự chủ được lại hoạt động.
Bạch Khôn Nguyên mang theo cô lên núi.
Linh Tố đã từng tuổi này nhưng chỉ có thời điểm trước
đây mẹ còn sống từng mang cô đến đài thiên văn ngắm sao